n do nguyên
nhân Hàn Duệ đơn phương cưỡng ép.
Đó cùng là sự cho phép
ngầm từ cô, với vẻ ngoài tưởng như chống lại và đôi khi là đấu tranh giành
giật.
Nhưng đến hôm nay, Hàn
Duệ chỉ tạm thời biến mất khỏi cuộc sống của cô mấy ngày, cô lại cảm thấy nhẹ
nhõm chưa từng có. Dường như có một tảng đá nặng đè lên ngực, sau một lúc tạm
thời dịch chuyển, trọng lượng của nó lại tăng lên, khoảng thời gian để điều đó
diễn ra rất rõ, rồi dần dần tảng đá ấy lại trở về vị trí cũ khiến cô thấy nghẹt
thở.
Trong hơn hai mươi năm
sống trên đời, có lẽ đây là lần đầu tiên cô thấy bối rối, khó hiểu, không biết
trên con đường sắp tới phải lựa chọn ra sao mới là tốt.
Sau khi trở lại đi làm
bình thường, Phương Thần đem những tư liệu và ghi chép trong năm ngày tập huấn
làm thành một bản báo cáo hoàn chỉnh và đem nộp cho Tổng biên tập trước khi ông
đi công tác.
Tổng biên tập cười nói:
“Tốt lắm. Sắp tới nội bộ tòa soạn của chúng ta cũng sẽ tổ chức một đợt học tập,
cô hãy đem những thu hoạch này chia sẻ với các đồng nghiệp”. Rồi trước khi ra
khỏi cửa ông còn quay đầu lại bảo: “Tiểu Phương, cùng đi nào, đi ăn cơm với
tôi.”
Hôm nay, Tổng biên tập
được mời dự tiệc, những người đến d ngoài các nhà báo cùng ngành còn có tổng
giám đốc của một số doanh nghiệp, hai bên tỏ ra rất quen thân, mười người ngồi
vừa tròn một mâm.
Mọi người đều nói rằng
ưu tiên phụ nữ, nên sau mấy lần chúc, Phương Thần đã cảm thấy má nóng bừng.
Có người thấy thế vừa
đùa vừa tỏ ý quan tâm: “Sao mặt của Tiểu Phương đỏ thế, liệu có say không
đấy?”.
Phương Thần chỉ cúi
xuống mỉm cười, dáng vẻ thẹn thùng: “Tửu lượng của tôi rất thường, có lẽ hơi
chuếnh choáng thật”, nói xong cô rời khỏi bàn tiệc, ra ngoài gọi điện thoại.
Vốn dĩ Phương Thần định
gọi cho Tô Đông, hỏi xem hai ngày sau cô ấy có rỗi không để cùng đi xem phim.
Nhưng cô vừa bấm hết dãy số thì ánh mắt của cô cũng bất chợt dừng lại ở một
phía, động tác trong tay lập tức dừng lại.
Nhà hàng này bố trí có
phần khác lạ. Không có phòng ăn lớn, từ tầng hai trở lên toàn là các phòng nhỏ,
ít thấy bóng dáng của những người phục vụ, vì thế xung quanh trở nên rất bí
hiểm và yên tĩnh. Bên ngoài các phòng VIP là hành lang hẹp quanh co, hình thành
một hình bầu dục bao bọc xung quanh, ở giữa là một khu tiểu cảnh được bài trí
rất xa hoa, lộng lẫy.
Từ chỗ của Phương Thần nhìn
sang phía đối diện cách đó khoảng mấy chục mét, có một thanh niên dáng người
cao dong dỏng và khá điển trai đang ôm chặt một cô gái ở bên cạnh hàng lan can
có trạm trổ hoa văn. Ánh đèn chiếu xuống bên cạnh họ, dù ở xa thì cô vẫn cảm
thấy tình cảm giữa hai người đó thắm thiết khác thường.
Rất rõ là họ đang hôn
nhau.
Phương Thần không khỏi
cảm thấy khó xử. Điện thoại đã được kết nối, từ đó vọng ra tiếng của Tô Đông,
Phương Thần bất giác định rời mắt đi, thì đúng lúc đó chàng trai phía bên kia
dường như cũng cảm thấy có sự khác thường, ngẩng đầu lên khỏi cổ của cô gái
kia, để lộ ra một khuôn mặt tuấn tú và phong lưu.
Khi bốn mắt nhìn nhau,
nhận ra đó là cô, chàng trai liền nở một nụ cười bất cần về phía cô.
Dường như Tô Đông đang
chờ Phương Thần nói ở một nơi rất yên tĩnh, cô “A lô” hai lần mới nghe thấy
tiếng trả lời của Phương Thần, vì thế, hỏi với vẻ ngạc nhiên: “Cậu đang làm gì
“Không có gì.” Ánh mắt
của Phương Thần cũng dõi theo tiếng bước chân đang đến gần của chàng trai kia,
“Hôm nay cậu không đi làm à?”.
“Không, vừa mới về đến
nhà, cảm thấy hơi khó chịu.”
“Sao thế?”
“Vì lúc đi mặc ít quần
áo, có lẽ đã bị cảm”, Tô Đông ngáp một cái rõ to, giọng nói cũng uể oải thực
sự.
Bước chân của Tiêu Mạc
rất dài, dù anh bước rất thong dong nhưng cũng nhanh chóng đến ngay bên cô.
Phương Thần chỉ kịp nói hai câu, sau đó tắt điện thoại ngẩng đầu lên, cười và
nói: “Xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng đến hai người”.
Cô gái vừa ôm Tiêu Mạc
vẫn đứng đợi tại chỗ, vì ánh sáng không đủ nên Phương Thần không nhìn rõ mặt cô
ấy, dù vậy cô vẫn nhận ra thân hình khá đẹp của cô ta sau chiếc váy bó sát
người, đứng tựa nửa người vào lan can, không giấu được vẻ điệu đà thu hút.
Dáng vẻ ấy khá giống Tô
Đông.
Phương Thần vẫn đang
quan sát cô gái rất quyến rũ ở phía bên kia, thì Tiêu Mạc đã đứng bên cạnh cô,
đưa bàn tay có những ngón dài lên sờ cằm.
Mặc dù chỉ là câu nói
đùa, nhưng rõ ràng câu nói ấy chứa đựng sự thân mật, dù câu nói ấy được thốt ra
từ miệng của một cô gái nghiêm túc và có nguyên tắc Tiêu Mạc từng quen, nhưng
nó vẫn khiến cho anh cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Nghĩ đến đêm phóng túng
ở quán rượu nhiều năm trước, Tiêu Mạc không khỏi nhíu mày, anh nhìn Phương Thần
rất kỹ, cho tận lúc cô cũng chau mày lại giống anh, anh mới cười và hỏi: “Đến
đây ăn cơm à?”.
“Ở phòng kia”, Phương
Thần chỉ vào cánh cửa phía sau lưng.
>Em đã uống rượu phải
không?”
“Nhìn thấy rõ thế sao?”
“Ừ”, Tiêu Mạc gật đầu.
Anh lờ mờ nhớ rằng, buổi tối hôm ấy cô cũng như thế này, khuôn mặt trắng nõn nà
với đôi má ửng hồng, toàn thân tỏa ra mùi rượu và bước đến bên anh, đôi mắt của
cô dường như cũng trở nên mơ màng. Có lúc anh