đến nơi này, nhưng chẳng cần phải nghĩ nhiều cũng có thể đoán
được căn biệt thự này thuộc về ai. Tiền Quân và Tạ Thiếu Vĩ đều không có ở đó,
ngay cả đến mấy người mà Phương Thần quen mặt cũng đều không thấy đâu. Có lẽ
bọn họ đã theo đại ca của mình đi ra ngoài
Trong nhà chỉ còn hai
đàn em của Hàn Duệ, họ đang ngồi hút thuốc và xem ti vi, khi nhìn thấy Phương
Thần họ vội đứng lên, vẻ mặt tỏ ra rất cung kính.
Phương Thần phát hiện
rằng cứ cách một thời gian lại xuất hiện thêm một vài khuôn mặt mới. Điều này
khiến cô phải đặt câu hỏi: Không rõ tổ chức của Hàn Duệ lớn đến mức nào?
Phương Thần thấy hơi
mệt, nhưng vì đã ngủ đẫy giấc trên xe, nên lúc này cô lấy lại trạng thái tinh
thần. Sau khi cầm điều khiển lên chọn một lượt các kênh, Phương Thần quay đầu
lại mỉm cười với hai chàng thanh niên đang ngồi ở góc khác của phòng khách.
Cô hỏi: “Anh Hàn khi nào
về?”.
Hai thanh niên đưa mắt
nhìn nhau, rồi cùng trả lời: “Không rõ ạ”.
“Thế thì tại sao lại đưa
tôi đến đây?”, cô khẽ nhíu mày thể hiện sự không vừa lòng, nói rồi đứng dậy
định bước đi.
“Chị Phương... chị...
xin chị chờ cho một chút.” Có vẻ như lúc thường rất ít khi nói ra những lời
lịch sự như vậy, nên giọng nói của người đàn ông đứng lên theo cô có vẻ rất
thiếu tự nhiên.
Phương Thần thấy lạ nên
đứng nguyên tại chỗ, hỏi lại: “Sao anh lại biết tôi họ Phương?”.
“Anh Tạ dặn lại như vậy,
anh ấy bảo chúng em ở lại đây cùng với chị cho đến lúc anh ấy về.”
Phương Thần ngẫm nghĩ
một lát rồi lại ngồi xuống. Hai cậu thanh niên kia đưa mắt nhìn nhau rồi dường
như cùng thở phào một cái. Phương Thần thấy thế không khỏi buồn cười.
Không hiểu là Tạ Thiếu
Vĩ dặn dò chưa rõ ràng hay là dặn dò rất kỹ lưỡng mà hai cậu thanh niên ấy thực
sự coi cô là một người quan trọng không được đắc tội.
Nhưng cũng chính vì như
vậy mà không khí trong căn phòng khách rộng thênh thang càng trở nên im ắng
khác thường. Có thể là không dá, cũng có thể là vì một nguyên nhân khác, tóm
lại là không ai nói thêm câu nào nữa với cô, thậm chí đến chỗ ngồi cũng cách
xa. Cả căn phòng khách chỉ còn lại tiếng quảng cáo trên ti vi.
Trên bàn uống nước bày
la liệt mấy lon nước uống, gạt tàn thuốc lá cũng chất đầy đầu lọc thuốc, những
chiếc gối tựa trên ghế lại càng bừa bộn hơn, thậm chí có cái còn rơi xuống sàn
nhà.
Phương Thần đưa mắt lơ
đãng quan sát khắp phòng. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, đột nhiên
cô ngẩng đầu lên, nói bằng giọng tò mò nhưng dường như là vô tình: “Bầy bừa ra
thế này, lát nữa Hàn Duệ về liệu có mắng các cậu không?”. Cô biết người đàn ông
họ Hàn rất ưa sạch sẽ.
Quả nhiên, ngay sau đó,
hai bóng người cao lớn đứng bật dậy vội vàng thu dọn mọi thứ lại.
Phương Thần ngồi bắt
chéo chân trong chiếc Salon, đôi mắt sáng long lanh với đôi con ngươi màu nâu
thẫm càng trở nên long lanh dưới ánh sáng của chiếc đèn chùm thủy tinh, cô khẽ
mím môi cười không thành tiếng.
Cô ngầm thừa nhận là
những lời nói của mình ít nhiều cũng mang tính đe dọa, nhưng bởi vì không có
việc gì làm rất vô vị, giờ đây cô cứ việc ngồi đó nhìn hai cậu thanh niên lúc
nãy còn im như thóc bây giờ đang tất bật dọn cái này cất cái kia một cách thú
vị.
Sự xuất hiện của Hàn Duệ
thật đúng lúc, khi mọi thứ trong phòng khách đã được dọn sạch tinh tươm và khi
Phương Thần cảm thấy mình không thể kiên nhẫn hơn được nữa.
Hàn Duệ đứng ở cửa nhìn
cô một lát, rồi bước lại gần Phương Thần hỏi: “Đợi lâu rồi phải không?”.
Phương Thần nhìn vào
đồng hồ đeo tay, đáp: “Bốn mươi ba phút”, nói xong cô lại hỏi: “Tại sao lại đưa
tôi đên đây?”.
“Vì tôi muốn gặp em”,
nói rồi Hàn Duệ nhìn thẳng vào đôi mắt m của cô, bất giác cúi đầu mỉm cười,
trong giọng nói chứa đựng vẻ gợi cảm rất đặc biệt, “Sao, lý do đó chưa đủ ư?”.
Phương Thần thực sự
không ngờ rằng Hàn Duệ sẽ nói như vậy.
Có lúc thậm chí cô không sao phân
biệt được ngữ khí trong giọng nói của Hàn Duệ rốt cuộc là lạnh nhạt hay là lười
biếng nữa. Có điều cho dù là loại ngữ khí gì thì cũng đều thể hiện vẻ dửng dưng
không chút thành ý.
Thực ra chẳng cần phải
mất công để xem xét đến tính chân thực trong lời nói của anh ta, điếu khiến cho
Phương Thần phải mở tôi mắt chính là vì cô không ngờ Hàn Duệ đã nói ra câu này
ngay trước mặt đám đông thuộc hạ.
Nhưng điều cô không biết
là, không chỉ mình cô ngạc nhiên, mà còn có một người khác còn ngạc nhiên hơn
cô.
Hàn Duệ nói xong Iiền
quay người đi cởi áo khoác, khuôn mặt nghiêng của anh ta vừa chìm trong bóng
tối nơi ánh đèn không tỏa xuống, đôi mắt nhìn xuống, che giấu tâm trạng ẩn chứa
nơi đáy mắt.
Hàn Duệ ném chiếc áo
khoác lên tay vịn của chiếc ghế, khi ngoảnh lại nhìn Phương Thần, ánh mắt đã
trở lại vẻ bình tĩnh như nước: “Tôi đói rồi, ăn cơm cùng tôi đi”. Giọng nói và
thái độ vẫn với cái vẻ bề trên như cũ, chỉ khác là điệu bộ có phần mệt mỏi.
Phương Thần quyết định
lần này không so đo với anh ta vì cô cũng đang đói. Thời gian kết thúc buổi tập
huấn không được hợp lý cho lắm, không sớm cũng không muộn, vì vậy mà suốt dọc
đường từ khu ngoại ô đến đây, cô k
