bị người nào đó theo
dõi".
Nói xong, Phương Thần
quan sát rất kỹ phản ứng cua Hàn Duệ. Quả nhiên, Hàn Duệ không lấy gì làm ngạc
nhiên, ít nhất thì vẻ mặt cũng không có gì thay đổi.
Phương Thần cảm thấy
trong lòng có một cảm giác rất khó tả cô vẫn không rời mắt khỏi Hàn Duệ, tiếp
tục hỏi: Anh biết họ là ai, đúng không?".
"Những người đối
đầu với tôi", giọng của Hàn Duệ càng bình thản hơn.
"Vì sao họ lại theo
dõi tôi?"
"Vì quan hệ đặc
biệt giữa chúng ta."
Đúng là như vậy, trong
mắt của mọi người thì mối quan hệ giữa họ rất đặc biệt, chính vì thế mới có
chuyện này.
Phương Thần trầm ngâm
một lát, sau đó đứng dậy nói: "Vậy anh đến là để bảo vệ tôi? Anh đã biết
trước họ sẽ theo dõi tôi, đúng không? Nếu có ý định đó, thì chuyện này không
thể được. Cho nên, đây mới chính là nguyên nhân anh bất ngờ xuất hiện ở
đây".
Rất thông minh, dường
như chỉ bằng một câu đã nói trúng .Có lẽ vì giọng nói của cô rất bình tĩnh, và
có lẽ Hàn Duệ không có ý định che giấu nữa, nên anh mới chậm rãi hỏi: "Em
có sợ không?"
"Sẽ nguy hiểm đến
tính mạng?"
Dáng điệu của Hàn Duệ
như đang suy nghĩ rất mông lung, mấy ngón tay thon dài để bên cạnh chiếc gạt
tàn bằng thủy tinh trên bàn trà, rồi giụi tắt nửa điếu thuốc đang cháy dỏ, mắt
Hàn Duệ nhìn chăm chăm vào đốm lửa còn sót lại cho đến khi nó tắt hẳn.
"Sẽ không như vậy
đâu", Hàn Duệ nói, "Những chuyện này cũng bình thường thôi, nhưng có
thể sau này những việc ấy sẽ nghiêm trọng hơn một chút". Nói đến đây, Hàn
Duệ đột ngột dừng lại, không biết anh đang cân nhắc điều gì, sau đó ngẩng lên
nhìn Phương Thần nói: "Em có thể cân nhắc việc kể từ hôm nay bắt đầu rời
xa tôi".
Giọng của Hàn Duệ vẫn
bình thản như thế thậm chí nói xong câu đó anh không nói thêm gì nữa. Nhưng
chính trong khoảnh khắc đó, Phương Thần thấy câu nói ấy hơi lạ, cô mỉm cười
đáp, trong khi vẫn còn chưa nghĩ xong: "Đúng là khiến cho ngươi khác cảm
động quá đấy, vì anh đã nghĩ hộ cho tôi". Nói xong cô mới kịp phản ứng, có
lẽ vì cô không thể quen với sự quan tâm bất ngờ này - nếu như có thể gọi đó là
sự quan tâm.
Hàn Duệ luôn là người
hống hách, ngay từ lúc bắt đầu xuất hiện trước mặt cô anh luôn mang vẻ đã quyết
là phải được, không để cho cô có bất kỳ sự từ chối và phản kháng nào. Nhưng hôm
nay đột nhiên Hàn Duệ lại đưa ra đề nghị đó, vì vậy không thể không khiến cho
người ta thấy nghi ngờ.
Đúng như vậy, Phương
Thần vừa nói xong, Hàn Duệ ngồi đối diện đã mỉm cười.
Hàn Duệ đã cười thật sự,
đôi môi mỏng hơi nhếch lên tạo thành một đường cong thật gợi cảm trên khuôn mặt
tuấn tú, nhưng chỉ một thoáng lại trở về trạng thái của một người đàn ông thâm
trầm và lạnh lùng, giống như lần gặp đầu tiên, ngay cả đôi mắt cũng toát lên vẻ
sắc lạnh như ngôi sao băng phía chân trời, hoàn toàn không thấy đâu sự ấm áp.
"Thực ra, đã đến
giờ phút này cho dù em có rời xa thì e cũng đã muộn rồi." Hàn Duệ phân
tích sự thực một cch bình tĩnh, đồng thời phủ quyết hoàn toàn khả năng của lời
đề nghị vừa mới đưa ra, giống như phủ định người đang đốì mặt với mình,
"Nếu theo tôi, ngược lại sẽ khiến em được an toàn hơn", anh nói.
Chỉ trong khoảng thời
gian hai phút mà thái độ đã hoàn toàn ngược lại như thể là hai con người khác
nhau. Phương Thần đã tưởng rằng sự lương thiện khiến anh ta thực sự bỏ qua cho
cô, nhưng bây giờ thì xem ra cảm giác của cô đã sai.
Phương Thẩn nghĩ một lát
rổi nói theo hướng suy nghĩ của Hàn Duệ: "Không lẽ đây là cái gọi là: Nơi
nguy hiểm nhất cũng là
nơi an toàn nhất?".
Dường như không nghe
thấy sự châm biếm trong câu nói của cô, Hàn Duệ lại lấy bao thuốc ra châm một
điếu khác.
Lần này thì anh cúi
xuống, như đang nghiên cứu kỹ điếu thuốc màu trắng trong tay, không trả lời câu
hỏi của Phương Thần.
không khí giữa hai người
lại rơi vào sự trầm lặng mà Phương Thần đã quen thuộc.
Mãi cho tới chiều tối
ngày hôm sau Hàn Duệ mới đem thuộc hạ của mình đi.
Lúc đứng ở phần đường
dành cho ô tô trước cửa khách sạn, Hàn Duệ vẫn mặc chiếc áo choàng dài khi tới
đây, cổ áo dựng lên có phần hơi cẩu thả, tóc dường như đã cắt ngắn hơn. Mặc dù
bóng tối đã bắt đầu giăng bốn phía, nhưng cả con người anh vẫn toát lên vẻ
ngang tàng như trước.
Nhìn sang Phương Thần
thì thấy sắc mặt cô không được tốt.
Đó là vì, buổi tối hôm
qua sau khi đi gặp Hàn Duệ về cô đã trằn trọc suốt đêm, mãi cho tới gần sáng
mới mơ màng thiếp đi một chút, cô thấy lo lắng vì dường như bệnh mất ngủ nhiều
năm trước đã tái phát trở
lại, có lẽ sẽ lại phải tới gặp
Cuối cùng ngủ được vài
ba tiếng cô lại phải lên lớp nghe tập huấn suốt cả ngày, khó khăn lắm mới chịu
đựng được cho đến lúc này, vì thế tinh thần và thần thái của cô không thể nào tốt
lên được.
Cô nói, giọng lạnh lùng:
“Các anh đi đi”.
Hàn Duệ nhướng mày, từ
trước tới nay chưa ai dám nói với anh bằng giọng như ra lệnh đuổi khách về vậy.
Hàn Duệ hơi nhúc nhích,
người bên cạnh đã mở cửa xe. Một tay chống lên nóc xe, trước khi đi Hàn Duệ còn
quay đầu lại nhìn cô một lát rồi nói: “Ngày mai tôi sẽ cho người đến đón em”.
“Tùy anh”, Phươn