hắc không phải là
chuyện đùa bỡn đâu nhỉ? Lần sau đưa anh ấy về ra mắt mọi người xem
Nhưng Lục Tịch không nói
gì, lát sau mới nghiêm sắc mặt lại nói: “Chị đã bảo em không được nói linh tinh
rồi cơ mà. Không hề có chuyện đó thì chị kiếm đâu ra người để cho em xem?”.
“Vậy vừa rồi tại sao chị
lại thừa nhận là đang yêu?”
“Chị đâu có thừa nhận
gì?”
“Rõ ràng vừa rồi chị
công nhận mà lại!”
“Hoàn toàn không có”,
Lục Tịch quay lại nhìn Phương Thần, rồi bỏ vào trong bếp.
Phương Thần vẫn giữ
nguyên tư thế nằm bò ra bàn, đầu gối lên cánh tay, con ngươi đen láy đưa đi đưa
lại, bất giác chau mày lẩm bẩm: “Hay là chị đang yêu thầm?!”.
Nhưng Lục Tịch không
nghe thấy, hoặc giả có nghe thấy nhưng không muốn trả lời, mà cứ cúi đầu bước
thật nhanh vào trong bếp.
Thái độ ấy đồng nghĩa
với ngầm thừa nhận.
Thế nên hai hôm sau,
trong ngày sinh nhật lần thứ mười tám của mình, Phương Thần đã nói với Tô Đông:
“Buồn cười thật đấy, chị Lục Tịch lại đi yêu thầm người khác”.
“Bà chị mười phân vẹn
mười của cậu ư?” Tô Đông cũng lấy làm sửng sốt, rồi không nén được chửi thề:
“Bố khỉ, thời buổi bây giờ người càng hoàn mỹ thì lại càng ngược đời! Con gái
đẹp cứ như động vật quý hiếm, sinh ra là để cho người khác yêu chiều, việc gì
mà phải tự làm khổ mình như vậy? Thương thầm nhớ trộm một người ở tận phương
trời xa tít… chuyện này cứ như trong kịch ấy! Ha ha ha”.
“Thế mới có chuyện chứ!”
Phương Thần chạm ly với người ngồi bên, rồi uống một ngụm rượu, “Mình không thể
nào hiểu được chị ấy. Gặp được người mình thích thì còn do dự gì nữa, phải tấn
công trực tiếp mới đúng
“Da mặt của các đại mỹ
nhân thường rất mỏng. Lòng tự trọng cao, chắc là sợ bị người ta từ chối”, một
cô gái trong bọn nói.
Tô Đông chớp chớp mắt
hỏi lại: “Đàn ông có từ chối con gái đẹp không?”.
* * *
“Cứ thử xem rồi sẽ
biết.”
“Thử như thế nào?”
Trong phút chốc tất cả
đều thấy rất hào hứng với chủ đề này.
Thế là có người nêu ý
kiến: “Thí nghiệm này có lẽ để Phương Thần thử là thích hợp nhất, huống chi hôm
nay lại là sinh nhật của cậu ấy”.
Phương Thần đã uống hai
ly rượu, trong một lúc không hiểu rõ chuyện này thì có quan hệ gì đến ngày sinh
nhật, nên chỉ thuận theo đám đông mà thôi: “Phải thử như thế nào mới được?”.
Thế là mọi người thi
nhau đưa ra ý kiến, mỗi người một kiểu, nhưng tất cả đều rất phấn chấn, cuối
cùng quyết định sử dụng một phương án dễ thực hiện nhất.
“Chàng trai ở bên kia
quầy bar đã ngồi rất lâu rồi đấy, lại khá đẹp trai nữa, cậu hãy tới đó hôn anh
ta một cái.”
Phương Thần thầm rủa
trong lòng, mắt liếc nhìn các bạn, “Nhưng đây là nụ hôn đầu đời của tôi”.
“Thế thì lại càng có ý
nghĩa để nhớ mãi!”
“Đúng thế! Tuổi mười
tám, vừa đúng lúc đấy.”
“Cũng chỉ là để chứng
minh cái lý luận mà chúng ta vừaới thôi mà, cậu là ứng cử viên duy nhất…”
Phương Thần đưa mắt nhìn
về phía quầy bar, ánh đèn ấm áp nhưng chỉ mờ mờ, thế mà không hiểu lũ bạn cô
làm thế nào mà lại phát hiện được rằng chàng trai kia cũng khá đẹp trai?
Nhưng, nghĩ đến Lục Tịch
cô lại thấy buồn cười, sao lại thiếu dũng cảm đến thế? Chỉ biết yêu thầm một
cách tội nghiệp, thật là đáng hổ thẹn!
Còn cô, cô sẽ không như
vậy.
Ngửa cổ lên dốc nốt chỗ
rượu còn lại, Phương Thần đặt mạnh ly lên bàn, đứng dậy nở một nụ cười tỏ rõ
quyết tâm, rồi sải bước về phía chàng trai lạ mặt.
Thiếu nữ mười tám, như
một đóa hoa vừa độ rực rỡ, nhất cử nhất động đều bộc lộ vẻ thanh xuân và sức
sống tràn trề.
Phương Thần tới bên nói
với người kia một vài câu, rồi sau đó hôn người ấy bằng một nụ hôn đàng hoàng…
Từ đằng xa vọng lại
tiếng cổ vũ của mọi người.
Hoàn thành xong nhiệm
vụ, Phương Thần định rút lui.
Nhưng má cô nóng bừng
lên, những ngón tay đầy sức mạnh của đối phương đã ngăn cô lại.
Cô sững người trong giây
lát, trong cơn hoảng hốt cô cảm thấy rất rõ sự áp đặt như một đòn trừng phạt
của đôi môi mỏng và lạnh như băng kia trên môi mình, hơn nữa còn hôn rất nhanh
và rất sâu, không để cho cô kịp phản kháng.
… Vì sao lại như vậy?
Cô gắng sức vùng ra
nhưng không được, bởi vì tay chân cô đều đã bị giữ chặt. Muốn nhìn rõ mặt đối
phương nên cô mở to mắt, nhưng kết quả là lại rơi ngay vào đôi mắt đen và sâu
thẳm của người kia, cảm giác ấy giống như bị rơi vào một vực sâu lạnh lẽo không
bao giờ thoát được.
…
Tiếng chuông inh tai của
chiếc đồng hồ vừa kêu lên hai tiếng liền bị tắt ngay lập tức.
Phương Thần ôm chăn ngồi
dậy, thở dồn dập.
Đúng là một cơn ác mộng.
Tủ đầu giường có một
chiếc gương, Phương Thần đưa tay ra cầm nó lên.
Thực ra cô và Lục Tịch
không giống nhau, mặc dù từ nhỏ đến lớn hai chị em đều xinh đẹp xuất chúng,
nhưng đường nét trên khuôn mặt hai người chẳng giống nhau chút nào.
Phương Thần ngây người
nhìn khuôn mặt mình trong gương, trán cô lấm tấm mồ hôi, còn sắc mặt lại đỏ
bừng.
Cho dù thời gian đã trôi
qua lâu như vậy rồi nhưng cô vẫn không thể nào quên được ngày hôm ấy.
Đó là khi cô đưa tay đẩy
cánh cửa phòng, trong ánh sáng chan hòa, sắc hồng trên đôi má của Lục Tịch như
một đóa hoa đào nở rộ, rạng rỡ tới mức