Phương Thần quên mất tất cả, chạy đến nắm lấy tay Hàn Duệ, nói với
giọng rất khẩn thiết.
Hàn Duệ cúi đầu nhìn,
ánh mắt anh lướt trên khuôn mặt của Phương Thần. Bàn tay của Phương Thần luôn
luôn ấm áp mềm mại, vậy mà lúc này lòng bàn tay ấy hơi lạnh. Kể từ đêm đó,
Phương Thần và Hàn Duệ chưa có bất cứ một sự đụng chạm thân thể nào. Không biết
vì sao trong lòng Hàn Duệ lúc này bỗng thấy xao động, dường như anh đáp lại một
cách vô ý thức: “Ừ”. Dừng lại một lát, Hàn Duệ hỏi: “Ngày trước tôi dạy em cách
lái thuyền máy, em còn nhớ không?”. Phương Thần sững người lại, sau đó gật đầu
nói: “Còn nhớ”. Từng cùng nhau ra biển chơi, quả thực Hàn Duệ đã dạy cho Phương
Thần cách lái thuyền máy, khả năng tiếp thu của Phương Thần rất tốt, lại bạo
dạn, cho nên cô học rất nhanh. Nhưng, điều đó thì có liên quan gì đến tình hình
lúc này? Phương Thần vẫn chưa hiểu có chuyện gì thì cô đã bị Hàn Duệ lôi ra
ngoài. Đến boong tàu không có một ai, Hàn Duệ dừng lại rồi nói nhỏ vào tai của
Phương Thần: “Ở đuôi tàu có thuyền máy, em hãy tự mình lái đi khỏi chỗ này ngay
đi”.
Gió biển gào thét, mây
đen ùn ùn kéo đến, báo hiệu một trận dông tố sắp xảy ra. Phương Thần do dự
trước lời đề nghị của Hàn Duệ, “Thế còn anh?”. Khuôn mặt của Phương Thần trong
bóng tối trắng như tuyết. “Em không cần lo cho tôi”. Người đàn ông dáng vẻ cao
lớn đứng trước mặt Phương Thần, lưng quay về phía ánh đèn trên boong tàu, khuôn
mặt điển trai của anh nhìn không rõ: “Bây giờ em lái chiếc xuồng máy ấy vào bờ,
Tạ Thiếu Vĩ và mọi người đang đứng chờ em”. Giọng nói đanh lại như sắt thép của
Hàn Duệ bị gió biển thổi thành những mảnh v, Phương Thần không dám tin vào tai
mình. Cô mở to mắt để có thể nhìn Hàn Duệ được rõ hơn.
“Anh không đi sao? Anh
còn ở lại làm gì?”, Phương Thần lắc đầu đầy cương quyết: “Muốn đi thì cả hai
cùng đi! Nếu như anh định để tôi rời khỏi đây một mình, vậy thì lúc đầu anh còn
đưa tôi lên tàu để làm gì?”.
“Sao em nói nhiều vậy?”,
giọng của Hàn Duệ cố kìm lại, miệng nở một nụ cười mỉa mai: “Em nghĩ Jonathan
sẽ để tôi rời khỏi đây dễ dàng thế sao?”. Phương Thần nhìn quanh boong tàu một
lượt, ánh mắt rất trống rỗng, cô không biết có bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm
chằm về phía hai người.
Không phải là Phương
Thần không hiểu chuyện đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu rồi lập tức qua đi
rất nhanh.
Ý nghĩ sắp hiện ra nhưng
rồi lại vụt biến mất đó là- rốt cuộc Jonathan muốn được xem cái gì?
Phương Thần cắn chặt
môi, cô đang định mở miệng nói thì lại nhìn thấy nét mặt của Hàn Duệ bỗng chốc
đờ ra.
Bàn tay đang nắm lấy tay
cô và định ép đưa cô về đuôi tàu của Hàn Duệ bỗng nhiên co chặt lại, dường như
nó vừa phải chịu một sức ép hay nỗi đau đớn bất ngờ.
Phương Thần sửng sốt:
“Anh làm sao thế?”.
Không đáp lại, Hàn Duệ
chỉ nhìn chằm chằm vào Phương Thần. Ánh mắt của anh ngày càng tối lại, rồi dàn
dần chuyển sang vẻ lạnh lùng như băng giá, trong con ngươi đen láy tựa như một
hố băng không nhìn thấy đáy.
Hàn Duệ nhìn Phương
Thần, ánh mắt lóe sáng lạnh lùng: “Cô đã làm gì tôi?”.
“Tôi…”, Phương Thần vừa
định mở miệng nói thì bị một luồng gió biển mặn chát xộc vào, cô bị sặc, nên
đành phải dừng lại để ho.
Mặc dù điệu bộ của
Phương Thần lúc đó rất khổ sở, nhưng Hàn Duệ vẫn không chút động lòng.
Anh mím chặt môi, chặt lấy
tay Phương Thần, để chống lại với cơn choáng váng bất ngờ.
Hàn Duệ biết có chỗ nào
không thích hợp… Mặc dù chỉ trong chốc lát, nhưng anh rõ ràng cảm thấy sức mạnh
trong cơ thể mình dường như đang bị rút mất một ít.
Thân tàu dường như đột
nhiên lắc lư rất mạnh, cũng có thể là vì Hàn Duệ đang bị say sóng.
Song, những gì được huấn
luyện chuyên nghiệp trong hai mươi chín năm qua đã giúp cho Hàn Duệ vẫn giữ
được sự tỉnh táo, thậm chí tư duy còn mau lẹ hơn bình thường.
Chỉ trong mấy giây, Hàn
Duệ đã đưa ra một kết luận.
Anh hơi đưa mắt xuống
phía dưới, ánh mắt lóe lên một tia sáng dữ dội, anh nói như rít qua kẽ răng:
“Thì ra cô thực sự thông đồng với Jonathan!”.
Là cái nhẫn đeo trên tay
của Phương Thần! Khi nắm tay Phương Thần, đầu ngón tay của Hàn Duệ bị một vật
lồi lên đâm phải. Khi đó đang nằm trong sự kiềm chế của Jonathan, nên Hàn Duệ
đã không để ý đến nó.
Vì mải chú ý đến Phương
Thần, Hàn Duệ mới xem nhẹ cảm giác đau bất thường trong khoảnh khắc ngắn ngủi
đó.
Sự việc diễn ra, Hàn Duệ
mới chú ý đến, trước lúc lên tàu, trên tay Phương Thần rõ ràng không đeo gì cả.
Bây giờ nghĩ lại, xem ra
tất cả mọi việc đều đã được bố trí, sắp đặt rất tốt.
Cuộc điện thoại đó là
giả, Jonathan cố ý làm khó dễ Phương Thần, ép Hàn Duệ tự mình rat ay, lừa Hàn
Duệ vào cái bẫy đã được giăng từ trước.
Jonathan đã sớm dự liệu
được Hàn Duệ sẽ ra tay bảo vệ Phương Thần, thậm chí mọi phản ứng và hành động
của Hàn Duệ đều được dự đoán không sai một chút nào.
Tuy nhiên, lúc này Hàn
Duệ chỉ dán chặt mắt vào người con gái ở trước mặt mình, khuôn mặt anh lúc này
dường như còn lạnh hơn cả nước biển.
Thái độ đột nhiên thay
đổi của Hàn Duệ và cả câu chất vấn vừa nãy khiến Phương Thần không