a, buổi tối nhà họ Tống tổ chức khiêu vũ.
Dạ yến được tổ chức trong đại sảnh tòa
cao ốc nhà họ Tống, dàn nhạc biểu diễn một vũ khúc động lòng người,
những phục vụ trong bộ đồng phục tay bưng khay rượu đi xuyên qua các thực khách ăn vận sang trọng đưa tới họ những loại mỹ tửu
thượng hạng. Khách khứa có người đang khiêu vũ tại sàn nhảy ở giữa, có
người thì thầm nói chuyện, không khí tràn ngập vẻ thân thiện, hữu nghị.
Nhưng điều thu hút ánh nhìn của tất cả
khách khứa, lại là anh trai của cô dâu kiêm Tổng giám đốc tập đoàn Long
Ưng, Quan Sơn Nguyệt. Thân hình nổi bật, từ sớm đã là nhân vật chính của buổi khiêu vũ cùng chú rể và cô dâu.
Mặc dù Quan Sơn Nguyệt luôn mỉm cười chào đón mọi người, nhưng đằng sau nụ cười ôn hòa luôn là một khoảng cách vô hình, giống như hiện tại…
Chỉ thấy suốt từ đầu tới cuối Tổng giám
đốc Quan ôm lấy eo một đại mỹ nhân, vẻ mặt dịu dàng lại như che chở bảo
vệ, hào sảng tuyên cáo quyền sở hữu của mình đối với mọi người, khiến cho tất cả các công tử hào hoa phong lưu, những tinh anh
nhân tài của các tập đoàn, nhìn người đẹp dịu dàng quyến rũ bên cạnh anh mà thèm nhỏ rãi, nhưng lại không dám bước qua lằn ranh để mời người đẹp khiêu vũ.
Ngay cả lời mời của chú rể, nhân vật chính của buổi tiệc cũng bị chối từ, thì ai dám ôm ấp hy vọng đây?
Người duy nhất cảm thấy vui vẻ với tình
huống trước mắt chỉ có cô của Quan Sơn Nguyệt. Bà vô cùng hài lòng với
Phật Nhi, tài lực giàu có đối với nhà họ Quan là không cần thiết, cho nên chỉ cần phẩm hạnh đoan trang đúng mực, bà không cần nhà gái phải giàu có quyền thế, có điều vì tuổi tác đã cao, không chịu
nổi việc phải chạy đi chạy lại cả ngày, nên khi vũ hội bắt đầu chưa được bao lâu, bà đã phải về nhà nghỉ ngơi.
Ông Tống, Tống Chấn Long vốn cho rằng chỉ cần một trong ba đứa cháu mình có thể chiếm được trái tim của Tôn Phật
Nhi, thì hai nhà Tống – Tôn vẫn có thể liên hôn như trước, nhưng khi nhìn thấy tình cảnh này trong lòng đã biết cơ hội đã
mất, ảo não buồn phiền mãi không thôi lại chẳng thể làm cách nào được,
bởi vậy cũng về phòng nghỉ ngơi từ sớm.
Nhảy liền ba bản, Tôn Phật Nhi thở hổn
hển, nhìn chằm chằm vào những ly thủy tinh trên tay người phục vụ, bất
giác liếm liếm môi, cảm thấy hơi khát.
Quan Sơn Nguyệt phát hiện thấy, liền kéo
cô đến bên cửa sổ cho thoáng khí, vuốt vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn mướt mồ
hôi của cô, thấp giọng nói: “Anh đi lấy cho em ly nước trái cây, em ở đây chờ anh một chutsm không được chạy lung tung, nghe
chưa?” Anh biết Phật Nhi không uống rượu, nhưng ở nơi đây muốn tìm đồ
uống không chứa cồn thì hơi khó, nhưng điều này sao làm khó được anh chứ.
Anh chỉ lo lắng duy nhất một điều đó chính là mấy con sói đói!
Tôn Phật Nhi nén tức giận trợn mắt nói vẻ không vui: “Biết rồi, thưa đại vương.” Cô thường nghĩ rằng: Mình cứ như áp trại phu nhân mà anh là Quan trại chủ.
Đương nhiên anh biết điều cô ám chỉ,
nhưng không cảm thấy bản thân làm sai điều gì. Đối với cái nhìn trừng
trừng của cô, cuối cùng đành chạy đi vẻ không yên tâm, anh quyết định đi nhanh về nhanh.
Nhìn theo bóng anh lưu luyến không rời mà chạy đi, đối với sự lo lắng và không tin tưởng của anh, Tôn Phật Nhi
thật sự oán giận đến nỗi không nói nên lời.
Tại sao chứ? Cô tự nhận thấy mình phẩm hạnh đoan chính, cũng không nhớ mình đã làm điều gì xấu, thật sự là nghĩ không thông.
Sau khi từ chối lời mời khiêu vũ của mấy
chàng trai nhiệt tình, Tôn Phật Nhi buồn phiền nghiêng người quay mặt
hướng ra ngoài cửa sổ, giả bộ như đang thưởng thức cảnh đêm khuôn viên bên ngoài, hy vọng có thể được yên tính một chút.
“Phật Nhi!” Một giọng nói nho nhã vẳng tới.
“Là anh à? Cho tôi xin, tôi đã không thể
nhảy nổi nữa rồi, nếu anh muốn khiêu vũ xin hãy tìm người khác đi!” Tôn
Phật Nhi quay lại nhìn người mới đến, lập tức thốt ra lời xin tha.
Đôi mắt sâu thẳm đen như gỗ mun của Tống
Chân Tân nhìn cô, bộ lễ phục màu trắng càng làm nổi bật vẻ nho nhã, ấm
áp của anh, khác hẳn với bộ đồ màu đen ngạo nghễ, bá khí áp đảo của Quan Sơn Nguyệt.
“Anh không mời em khiêu vũ đâu, em yên tâm đi.”
“Oa, anh thật tốt bụng, anh không biết
đâu, người ta đã nhảy đến nỗi chân đã đau ê ẩm rồi, lại còn một đám
người kiên trì mời khiêu vũ nữa, hại tôi không biết nên làm thế nào mới phải!”
“Chân rất đau sao? Suốt cả buổi em cũng chỉ nhảy với một người mà.” Lời nói có vẻ hơi ghen tỵ phát ra.
Nhưng với Tôn Phật Nhi vốn đã quen với sự ghen tuông mãnh liệt của Quan Sơn Nguyệt thì sự mẫn cảm với lòng đố kỵ
đã giảm xuống, nên với sự ghen tỵ loại nhẹ này thì hoàn toàn không cảm thấy gì. “Đúng vậy, ai bảo thể lực của tôi không tốt
chứ, bình thường đã ít vận động rồi.” Mới nhảy có vài bản, chân đã lực
bất tòng tâm rồi, cô cũng cảm thấy có chút đáng xấu hổ.
Kỳ lạ thật, vận động trên giường không
tính là vận động ư? Mỗi ngày cô… ôi, cô đang nghĩ cái gì vậy! Nhất định
là con sói háo sắc đó đã lây nhiễm cho cô rồi, hại cô trở nên có tư tưởng tà dâm đó.
“Phật Nhi, em làm sao thế?” Đột nhiên mặt Tôn Phật Nhi lúc đỏ lúc trắng, khiến anh cảm thấy rất kỳ lạ.
“A, không có gì,