lượng tốt
như anh đã sớm bị những người phụ nữ khác cướp đi.
“Ngây ngô cười cái gì?”
Sài Ngạn Quân tò mò hỏi, không hiểu cô đột nhiên nở nụ cười là vì chuyện gì.
“Không có gì.” Nguyên Tiểu Thu ra vẻ thần bí.
“Là chuyện tốt không thể nói cho anh biết à?”
Dường như từ khi bọn họ chính thức kết giao đến nay, cô thỉnh thoảng cũng sẽ
lộ ra nụ cười thần bí như vậy, thảo mãn như một con mèo vừa trộm được
thịt, nhưng anh không cách nào biết được ý nghĩa dưới nụ cười kia.
“Không phải là không thể cho anh biết... Chỉ là nói ra em có chút xấu hổ.” Cô đột nhiên cúi xuống, có chút thẹn thùng nhìn anh.
“Không sao, anh muốn biết.” Thấy gương mặt thẹn thùng khó có được của cô, anh
tiếp tục hỏi, “Đến cùng là chuyện gì?” ๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn
“Chính là... Vừa rồi bỗng nhiên nghĩ đến anh tốt như vậy, nhưng là trước em
không có người phụ nữ nào tuệ nhãn biết anh hùng chiếm lấy anh, làm em
đột nhiên cảm thấy chính mình thật sự rất may mắn.”
“Phải không?” Anh cười nhạt nhìn cô, “Lời này cũng chỉ có em nói, huống hồ, anh không có cái gọi là tam cao*, lại làm việc trong công trường, ngay cả em gái
đưa đồ uống cũng không có hứng thú với anh, thì những người phụ nữ khác
làm sao có thể có hứng thú với anh chứ?” Trừ bỏ... người kia.
(*) Tam cao: đạo đức phẩm chất cao, văn hóa tư cách cao, vận động tài nghệ cao.
“Đó là do các cô ấy không có mắt.”
Cô vô cùng thật sự phản bác, cảm thấy không cho là đúng với việc anh tự hạ thấp bản thân mình.
“Anh mới phải là người nên vui mừng, trước anh không có người đàn ông nào tinh mắt theo đuổi em.
Anh thật tình nghĩ như vậy, không nói đến công việc của Tiểu Thu, bề ngoài
cô cũng vô cùng xinh đẹp, cho dù một lúc có ba bốn người theo đuổi anh
cũng không thấy ngoài ý muốn.
“Hừ hừ ~~ vừa bắt đầu giá thị
trường của em đều là cổ phiếu số lượng hạn chế, nhưng qua một lúc sẽ
biến thành cổ phiếu mất giá, cho nên nếu làm không tốt thì giá trị con
người của em còn kém hơn anh.” Thấy ánh mắt hoài nghi của anh, Nguyên
Tiểu Thu bĩu môi tiếp tục giải thích, “Đừng không tin, trước đây mấy
người đàn ông theo đuổi em sau khi hẹn hò xong liền không thấy liên lạc
lại, sau đó thanh danh của em càng cao theo số lần đi hẹn hò, từ từ biến thành cổ phiếu mất giá.”
“A~ em làm gì để những người đàn ông đó rút lui có trật tự.”
“Có gì đâu! Chỉ lấy bản lĩnh cần kiệm chăm lo việc nhà của em ra mà thôi,
ai biết những người đàn ông đó lại cảm thấy mức chênh lệch giữa bề ngoài và bên trong của em quá lớn, kết quả không bao lâu đã bỏ chạy mất
dạng.” Đương nhiên trừ bỏ tên đầu heo nhà ông chủ ra.
Nhưng cô không thể không nói, bây giờ đàn ông thật sự là không có con mắt thưởng thức.
Cô cũng chỉ hủy bỏ nhà ăn đã hẹn trước, muốn bọn họ bỏ tiền mặt ra để cô
mua thức ăn về nhà chính mình nấu, hoặc lúc ngồi ở Ma Thiên Luân thuận
tiện làm hoa thủ công (lọ hoa giấy đó) kiếm thêm chút thu nhập mà thôi,
như vậy có kỳ cục lắm sao?
“Hình như anh còn chưa được thấy qua bản lĩnh cần kiệm chăm lo việc nhà của em.” Sài Ngạn Quân đùa cợt nói.
Câu hỏi của anh làm cô xấu hổ cúi đầu, ngập ngừng nói, “đó là bởi vì em sợ
anh bị em dọa chạy thôi! Cho nên trước đương nhiên phải bảo trì hình
tượng rồi!”
“Vậy nếu anh cũng bị em dọa chạy thì làm sao bây giờ?”
“Em đây làm cho anh muốn chạy cũng không chạy được.” Nguyên Tiểu Thu thật sự trả lời.
Cô không nói đùa, rất không dễ dàng mới gặp được một người đàn ông làm cô
nguyện ý ném nhiều tâm tư lên người anh như vậy, nếu để anh chạy trốn từ trong tay mình, vậy cô không gọi là Nguyên Tiểu Thu nữa rồi.
“Chạy không được?” Anh cảm thấy buồn cười về câu trả lời của cô.
“Không sai... ví dụ như vậy...” Cô chuyển thân thể dịch sát về phía anh, hơi
ngẩng đầu, để đôi môi đỏ mọng của mình dễ dàng cùng anh đụng nhau, còn
phát huy bản lĩnh lớn nhất cả đời khiêu khích anh.
Mặc dù cái mà cô gọi là bản lĩnh lớn nhất cả đời cũng chỉ mới tập luyện trong mấy ngày nay mà thôi.
Sài Ngạn Quân vốn định chỉ cười chống đỡ, lúc này đã không cười nổi nữa.
Ở dưới chăn thân thể mềm mại thơm phức của cô chỉ cách một cái áo ngủ
cùng anh gắt goa kề nhau, đôi môi không kỹ xảo giống như một đứa bé bừa
bãi tàn sát trên môi anh, nhưng bất ngờ lại gợi lên bản năng đàn ông
trong anh.
Anh thấp giọng lẩm bẩm, trước khi đôi môi còn chưa bị
cô gặm đến khắp nơi đều là vết thương anh đã ôm lấy thắt lưng của cô
giành lấy quyền chủ đạo, nụ hôn nhẹ nhàng đột nhiên trở lên mạnh mẽ, làm cô vô lực trèo lên anh, mềm mại phối hợp.
Vừa kết thúc nụ hôn,
Sài Ngạn Quân liền đẩy cô ra, thở gấp, sau đó vẻ mặt thật sự nói: “Bây
giờ em có thể đẩy anh ra hoặc bảo anh lập tức rời đi, anh tuyệt đối
không nói hai lời.” di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn
Hai má đỏ ửng, Nguyên Tiểu Thu cảm thấy thẹn thùng với đáp án hiện ra trong lòng mình.
Mặc dù vừa rồi là cô cố ý hôn lên, cũng chờ mong tối nay có khả năng xảy ra chuyện gì đó, nhưng cô không nghĩ tới vậy mà lại thuận lý thành chương, khiến cô hoàn toàn không có ý nghĩ muốn kháng cự chuyện xảy ra tiếp
theo.
Nghĩ đến đây, cô nhịn không được ở trong lòng phỉ nhổ mình
