XtGem Forum catalog
Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi

Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323230

Bình chọn: 9.5.00/10/323 lượt.

heo phong cách Hàn Quốc, phục vụ thì đều mặc trang phục truyền thống của Hàn Quốc, đi lại rất lưu loát. Có điều màu sắc được cách tân sao cho phù hợp với phẩm vị của người Trung Quốc.

Chỉ cần vừa ăn thì cô lập tức không còn nghĩ ngợi việc gì nữa, điển hình là một con mèo háu ăn vớ sần (version) thiếu nữ xinh đẹp.

"Sau này em sẽ không tới muộn nữa, anh muốn em ra ngoài lúc canh ba, em quyết không nằm ngủ tới canh năm."

Cô tưởng anh là Diêm vương chắc. Trương Dực Chẩn không trả lời.

Ôn Noãn thấy mềm không được thì bắt đầu cứng rắn, "Em nói anh không được giận em nữa. Hừ hừ, mẹ anh đưa cho em một tấm hình chụp anh xxoo, nếu như anh không đối xử tốt với em thì em lập tức phát tán nó, để mỗi người trong trường đều có một tấm."

Anh nghe xong thì suýt chút nữa phun hết trà lúa mạch trong miệng ra ngoài, "Em có biết mình vừa nói gì không?"

"Chắc chắn 100%, muốn tin hay không thì tùy anh." Cô đắc ý ngậm ống hút, sau đó lại lấy một tấm ảnh chụp nho nhỏ trong túi ra.

Anh nhịn cười, đó là một tấm ảnh anh không mặc quần áo lúc vừa mới đầy tháng.

Thường nói người có diện mạo xuất sắc thì lúc còn nhỏ sẽ có vẻ ngoài bình thường, ngược lại nếu lúc còn nhỏ có vẻ ngoài xinh đẹp thì khi lớn lên sẽ có diện mạo bình thường, cô chính là một ví dụ sống sờ sờ, khi còn bé là một thiên sứ nhỏ ai nấy cũng thích nhưng hiện tại thì chẳng khác gì bình thường. Tuy vậy, Trương Dực Chẩn lúc nhỏ thật đáng yêu.

Ai bảo anh sống chết không chịu cho cô xem album của anh nên cô đành phải luồng cúi tìm cách khác. Ưm, phải nói là nội ứng ngoại hợp với mẹ Trương.

"Anh bị em thấy hết rồi nên em phải chịu trách nhiệm việc chung thân cả đời của anh."

"Chịu trách nhiệm gì..." Câu nói của anh thật mập mờ, "Chẳng lẽ nhìn thôi cũng phải chịu trách nhiệm hả, đến phim con heo em cũng xem cả rồi, chẳng lẽ phải chịu trách nhiệm với diễn viên trong phim sao ~" Cô bị lời cô vừa thốt ra dọa sợ, nĩa kim chi trong tay lúng túng quơ quơ trong không khí. "Có thể coi như em chưa nói gì hay không?"

"Em cũng biết xấu hổ nữa hả?" Trương Dực Chẩn nhìn vẻ mặt e thẹn hiếm thấy của cô.

"Thực ra em cũng chỉ vô tình nhìn thấy đoạn clip ngắn thôi." Cô vô ý thức khuấy súp bò hầm với nấm nâm cô, cúi gầm mặt xuống, lại hạ thấp, mãi cho tới khi sắp áp vào mặt bàn, hai cái lỗ tai đỏ bừng bán đứng sự bối rối của cô, lúng túng muốn chứng tỏ cô thực ra vẫn còn trong sáng dữ lắm. Nhìn vẻ mặt vẫn bình thản của Trương Dực Chẩn, cô vẫn cảm thấy lo sợ bất an, "Có phải anh cảm thấy em không trong sáng đúng không."

"Tò mò là chuyện bình thường, xem phim con heo cũng không phải là tội ác tày trời gì. Trong sáng không phải là vô tri, mà là ngây thơ."

Xem ra tư tưởng anh rất thoáng. Cô thả lỏng, mỉm cười tươi rói ngã mình ra trước mặt bàn hôn nhẹ lên má anh một cái.

"Nè, trước mặt mọi người, em không cảm thấy ngại hả!"

"Có gì phải ngại chứ?" Cô tiếp tục ăn như bão, "Em chỉ dùng mặt của anh để lau miệng thôi."

Khi ra khỏi tiệm thì sắc trời đã tối. Cô nắm tay anh ca hát trong màn đêm. Một bài rồi lại một bài, có một vài bài không nhớ nổi lời thì hát được vài câu đầu rồi sau đó chuyển sang hát bài khác, giống như có thể hát mãi tới khi thiên trường địa cửu vậy.

Tựa như 1 khu hoa viên trong toà lâu đài

Liệu cảm giác hạnh phúc của tình yêu có thể trường tồn mãi mãi

Cùng nhau chụp 1 tấm hình của anh và em

Ngọn lửa hoang dại cháy lên trên bầu trời

Nhưng ưu điểm của anh, em sẽ cất giữ mãi mãi trong tim.

Mùi thơm của bắp rang ẩn chứa một ít ngọt ngào

Em yêu gương mặt cười vui hạnh phúc của anh

Bên trái chiếc túi xách của em, trên mặt sau của chiếc vé

Em viết xuống nguyện vọng của mình khi anh không để ý.

(Khu vui chơi ánh sao - twins)

"Sao em biết ca nhiều bài như vậy?" Thật sự rất khó tin, cô như vậy đủ sức trình diễn suốt một live show rồi.

"Muốn hát thì hát thôi."

Trương Dực Chẩn mỉm cười, "Coi chừng cảnh sát phạt em tội gây rối trật tự."

"Đâu ra chứ? Giọng của em không lớn, hơn nữa hát nghe cũng tạm mà." Cô còn chưa dứt lời thì đã thấy tiếng sủa gâu gâu trong dãy sồi ven đường.

"Phải, dễ nghe tới mức cả chó cũng sủa."

Một con chó con lang thang lông vàng nhô đầu ra khỏi cây sồi nhỏ dãi thèm thuồng nhìn hộp thức ăn nhanh trong tay cô, ánh mắt đen sáng lấp lánh đánh thương nhìn chằm chằm vào cô giống như đang nói nó rất đói bụng. Cô suy nghĩ một lát rồi thả hộp thức ăn xuống mặt đường, sau đó kéo Trương Dực Chẩn đi xa, con chó con đó nhìn xung quanh, cuối cùng không chịu nỗi hấp dẫn nên chạy tới ăn.

"Bữa sáng của em cứ vậy mà chắp cánh bay mất!" Đó là sủi cảo tôm cô cố ý gói về nha.

"Em có thể mặc kệ nó."

"Rất đáng thương, chó con không có nhà nuôi rất khó kiếm thức ăn. Hơn nữa mùa đông tới rồi, anh không biết nó sẽ thấy lạnh sao?"

"Có muốn mang nó về nuôi không?" Anh cưng chìu xoa đầu của cô, Ôn Noãn bi ai phát hiện, khi Trương Dực Chẩn sờ tóc của mình thì chẳng khác gì lúc mình sờ đầu chó con.

"Không hay lắm, dì quản lý mà biết là đánh em chết mất. Hơn nữa động vật vốn nên sinh sống ở bên ngoài tự nhiên, không thể vì thích nó mà ép nó trở thành thú nuôi của mình