." Cô hà hơi lên mười ngón tay của mình, "Chuyên gia khí tượng nói mùa đông năm nay sẽ ấm hơn mọi năm, em thấy chẳng chính xác lúc nào."
"Lạnh như băng vậy." Anh nắm chặt tay cô.
"Em cũng không biết vì sao, có lẽ mạch máu nhỏ nên tuần hoàn không tốt, hễ đến mùa đông là sẽ như vậy. Thế nhưng mẹ em từng nói người tay lạnh thì sẽ có một trái tim ấm áp."
Nắm bàn tay lạnh buốc của cô, Trương Dực Chẩn cảm thấy mùa đông năm nay quả thật rất ấm, rất ấm áp.
Bên trong đại sảnh cung vua vàng rọi có hàng nghìn quý tộc Nga trong trang phục lộng lẫy đang phe phẩy quạt lông xì xầm trò chuyện với nhau hoặc hòa cùng điệu nhạc Valse nói những lời tán tỉnh nhau; còn bên ngoài tòa thành thì là vô số ánh mắt tuyệt vọng có khắp mọi nơi trong cơn gió rét.
Đây là một buổi dạ hội cung đình Nga trước cách mạng Nga năm 1913.
Sau đó, hết.
Trên màn hình vi tính xuất hiện dòng phụ đề THE END màu xanh da trời.
"Cậu xem hiểu chứ?" Ôn Noãn lấy đĩa DVD [Con tàu Russia'> bỏ lại vào vỏ, mê mang hỏi Hứa Gia ở bên cạnh.
"Có vẻ hiểu, cũng có vẻ không hiểu - " Cô cũng lấp vấp không xác định, "Cậu lấy đĩa DVD này ở chỗ Trương Dực Chẩn hả?"
Đây là phần thứ 7. Một tuần này cô và Ôn Noãn đã xem [The Shawshank Redemption'>, [East -West'>, [Sanma no aji'>, [Taxi Driver'>, [Dancer in Dark'> và [Rashomon'>, kết quả thấy chẳng có gì khác nhau, xem sao cũng không hiểu. Chẳng lẽ cô thật sự không có khí chất thưởng thức phim nghệ thuật hả?
"Cảnh quay rất đẹp, bối cảnh rất tráng lệ, phối nhạc rất cân đối, kỹ xảo quay phim không chê vào đâu được, nhưng... nhưng vì sao đạo diễn Alexander Korff lại nghiên cứu những điều này? Không hề có tình tiết cốt truyện nào cả."
"Hơn nữa ông ta không hề cắt phim, hình ảnh kéo dài đến hết 90 phút, tớ coi mà muốn nghẹn thở luôn."
"Còn may đó, nghe nói [Empire State'> mới khoa trương, từ lúc mở đầu đến khi kết thúc kéo dài suốt tám tiếng liền, cũng chỉ quay hình ảnh về Empire State." Ôn Noãn theo Trương Dực Chẩn nên cũng biết chút ít về điện ảnh.
"Dung tục vẫn tốt hơn. Hôm qua tớ vừa mua một đĩa phim Hollywood [Quỷ dữ lúc nửa đêm'>, chúng ta cùng xem nhé."
"A, nhưng chỗ tớ có phim [Small shoes'>, là phim Iran. Trương Dực Chẩn nói đây là phim về trẻ con, tình tiết đơn giản nội dung trong sáng, rất hợp sở thích của tớ."
"Iran! Ngay cả Iran ở đâu trên bản đồ tớ cũng chả biết." Hứa Gia làm ra thủ thế ngăn chặn, "STOP! STOP! Nếu nhìn mấy thể loại thâm ảo đó nữa thì chúng ta sẽ ngất xỉu tập thể mất."
"Tớ sợ xem phim kinh dị thì đến tối sẽ gặp ác mộng ~" Ôn Noãn suy nghĩ, quay đầu trưng cầu ý kiến của Hành Vân, "Cậu nói nên xem phim gì đây?"
"Gì cũng được, chỗ tớ có tiền xu, các cậu có thể tung đồng xu để quyết định." Cô lơ đãng cắm bó hoa hồng vào ống đựng bút.
Hứa Gia tạm quên việc điện ảnh, hâm mộ nhìn cánh hoa tươi đẹp ướt át, "Thực hạnh phúc, mỗi ngày một bó hoa hồng đỏ. Hành Vân, cậu mau khai bí quyết để mỗi ngày đều nhận được qua ra ngay."
"Mở một tiệm bán hoa làm bà chủ, mỗi ngày đều có hoa chuyển tới chật ních." Hành Vân mỉm cười đẩy đẩy bó hoa hồng, "Thích thì mang đi trưng trên bàn cậu đi."
"Không thèm, thượng đế cho ai thì là của người đó, tranh đoạt có ích gì chứ?" Hứa Gia oán trách từ chối.
"Không phải ngày Valentine Hồ Lạc Kiệt đã gửi hoa hồng qua đường bửu phẩm sao? Thiên sơn vạn thủy đấy, cái đó mới quý."
"Có một cỏng nhỏ như vậy mà lại còn đặt ở trong hộp nữa, giống như đặt trong cái quan tài vậy. Như thế làm sao xứng với mỹ nữ vô địch tuyệt thế như tớ chứ!"
"Phải phải, cũng chẳng biết ai nóng lòng ra ngoài mua giấy thủy tinh với cát mịn ép khô đóa hoa hổng nhỏ xíu ấy nữa, hơn nữa còn đặt ở đầu giường để mỗi ngày nhìn ngất ngây. Bây giờ tớ đã hiểu sâu sắc câu nói 'miệng nói hổng chịu nhưng lòng thì mừng vui phơi phới'." Ôn Noãn chỉ lên đầu giường của Hứa Gia, "Cậu ở lại tự coi phim kinh dị đi, Hành Vân ơi, chúng ta đi dạo phố nhé, đừng để ý con ả này."
"Sao không tìm Trương Dực Chẩn nhà cậu đi dạo phố?"
"Anh ấy hả?" Ôn Noãn thở dài một tiếng nặng nề, "Bất kể tớ chọn quần áo kiểu nào anh ấy đều gật đầu nói đẹp nhưng có trời mới biết anh ấy nghĩ như thế nào. Tớ đoán anh ấy chẳng thèm xem kĩ. Tớ đã cảnh cáo anh ấy: nếu anh cứ qua loa cho xong chuyện như vậy nữa thì em sẽ tức điên đó. Nhưng anh ấy lại trả lời như chẳng có gì: thứ nhất, anh không qua loa với em, thứ hai em sẽ không điên đâu đừng lo."
Hứa Gia cạp táo, "Bây giờ tớ cũng hiểu sâu sắc câu nói 'miệng nói hổng chịu nhưng lòng thì mừng vui phơi phới'."
"A, đợi tớ một chút." Ôn Noãn đang thay dép thì đột ngột nhớ ra chuyện gì đó, xông tới trước máy tính, "Đợi tớ một chút, sẽ xong ngay."
"Lại tám với bạn trên mạng hả? Coi chừng tớ mách lẻo với Trương Dực Chẩn cậu muốn hồng hạnh leo NET đó."
"Nói bậy, tớ bây giờ hết tám QQ nữa rồi, tớ chỉ dùng MSN, cũng không nói chuyện với người lạ." Ôn Noãn dời tay cho Hứa Gia xem website mà mình đang truy cập.
"Cậu đặt mua cái gì trên mạng vậy?" Hứa Gia nhìn thấy trang web đó là Online Store (siêu thị trực tuyến), "Không phải mấy