ười bổ nhào về phía Ninh Hằng.
Ninh Hằng vì bảo vệ ta, cả người ngã xuống đất, ta nằm
trên người Ninh Hằng, thừa dịp Ninh Hằng không chú ý đoạt lại bình rượu.
Ta cười ha ha: "Rượu là của ta, ngươi không đoạt
được đâu."
Ninh Hằng mặt đỏ bừng nhìn ta, im lặng không nói gì.
Chẳng biết có phải say hay không, ta mở miệng hỏi:
"Trí Viễn, ngươi thật sự thích ta?"
Ninh Hằng nhìn ta, trong mắt dần dần có sự nhu hoà dịu
dàng, hắn nói: "Ừ."
"Cả đời làm nam hầu của ta, cũng không sao?"
Hắn lại "Ừ" một tiếng.
"Nếu một ngày ta với bệ hạ ngươi chỉ được chọn
một người, ngươi sẽ lựa chọn ta chứ?"
Ninh Hằng biến sắc, ta cười nói: "Thôi vấn đề này
không cần ngươi đáp nữa, ta biết đáp án của ngươi rồi. Ngươi là trung thần, tất
nhiên là sẽ chọn Hoàng đế. Ta cũng không nên làm khó ngươi."
Ta chớp mắt mấy cái, lại hỏi: "Trí Viễn, ngươi
thật sự thích ta?"
"Thật sự."
Ta cười tủm tỉm nói: "Trí Viễn, ta không thích
Thẩm Khinh Ngôn."
Ta ôm lấy bình rượu, lại uống một ngụm, Ninh Hằng bất
đắc dĩ nói: "Rượu nhiều hại thân..."
Ta cúi người, hôn lên môi hắn, từng giọt rượu tràn vào
miệng hắn, mang theo hương rượu trên môi, vẫn mềm mại như trong ấn tượng của
ta, ta nói năng không rõ: "Trí Viễn, từ hôm nay ta sẽ bắt đầu thử thích
ngươi, ngươi đừng phụ ta đấy."
Ta cũng thật vô dụng, chỉ uống rượu nếp, mà uống đến
nỗi say khướt. Hôm sau lúc mở mắt ra, đầu đau nhức, ta ấn ấn thái dương, bỗng
dưng nhớ lại truyện xảy ra đêm qua.
Ta bật dậy khỏi giường, nhanh chóng nhìn xung quanh,
cũng may cũng may, chỗ này không phải là đại sảnh, mà là phòng hằng ngày ta
ngủ.
Ta sờ sờ môi mình, hơi sưng, mặt ta tự dưng như được
bôi phấn hồng, đêm qua ta mượn rượu cắn môi Ninh Hằng, về sau cũng chẳng biết
rốt cuộc là ai say, ta với hắn hình như còn cắn rất hăng say, đến giờ vẫn còn
cảm thấy đầu lưỡi tê tê, còn có hương vị rượu nếp đọng lại.
Hai tay để lên má, tim đập thình thịch. Ta không thể
không thừa nhận, môi của Ninh Hằng, thật sự là thứ có vị ngon nhất từ trước đến
giờ ta được thưởng thức qua. Có lẽ cả đời này chỉ cần nhìn thấy rượu nếp, sẽ
lập tức nhớ tới sự kiều diễm của Ninh Hằng đêm đó.
Đợi mặt hết đỏ, mới kêu Nhạn Nhi đi vào. Lúc Nhạn Nhi
tiến vào, mày cong cong lên, bưng canh đặt lên trên bàn. Nàng cười mỉm nói:
"Nhìn Thái hậu, ta lại nhớ tới một câu thơ."
Ta nhìn nàng, "Hở? Thơ gì?"
Nàng cười hắc một tiếng, "Nhân diện đào hoa tương
ánh hồng."
(Hoa đào và mặt người cùng ánh lên sắc
hồng - Trích Đề Đô Thành Nam Trang)
Ta biết Nhạn Nhi đang trêu ghẹo ta, nhưng trong lòng
chẳng có chút không vui nào. Dù sao đêm qua ta cũng hơi điên cuồng, cũng chẳng
biết có bị Như Ca Như Họa các nàng nhìn thấy không nữa. Nếu bị Hoàng đế biết,
việc này khó kết thúc đây.
Hoàng đế tuy đã nói rõ đưa Ninh Hằng tới cho ta, nhưng
nếu ta thật sự thích Ninh Hằng, Hoàng đế chắc chắn sẽ gây khó dễ.
Ta hỏi: "Đêm qua ngoài đại sảnh chỉ có mình ngươi
trông coi?"
Nhạn Nhi gật đầu, "Thái hậu cứ yên tâm, đêm qua
ngoại trừ ta đứng ngoài, những cung nữ khác đã sớm đi ngủ rồi. Chuyện Thái hậu
với tướng quân đầu gỗ đêm qua, không ai biết." Dừng lại một chút, nàng lén
lút liếc mắt nhìn ta, cười trộm nói: "Đêm qua ta cũng không nhìn thấy
tướng quân đầu gỗ ôm Thái hậu vào phòng đâu."
Hoá ra là Ninh Hằng ôm ta về phòng, ta còn tưởng mình
say khướt lảo đảo về phòng.
Nhạn Nhi lại nói: "Nhưng mà tướng quân đầu gỗ sau
khi rời khỏi đây, lại sai người đến giếng nước bên cạnh múc về một thùng nước
lạnh."
Ta sửng sốt, chốc lát mặt đã biến đỏ.
Nhạn Nhi chớp mắt mấy cái, "Thái hậu sao mặt tự
dưng đỏ thế kia?"
Ta tuy rằng chưa trải qua chuyện đó, nhưng mà nói
chuyện với Thường Trữ nhiều, coi như mưa dầm thấm lâu, tất nhiên là biết vì sao
Ninh Hằng ngay đầu tháng chạp hơi hơi rét lại đi tắm nước lạnh. Nhạn Nhi tuổi
còn nhỏ, không hiểu cũng là chuyện bình thường.
"Không có gì" ta khụ khụ, chuyển đề tài,
"Ngươi bưng cái gì vào đó?"
"Canh tỉnh rượu, sáng nay tướng quân đầu gỗ sai
ta chuẩn bị đấy, nói nương nương người đêm qua uống nhiều rượu như vậy, sáng
nay tỉnh lại chắc chắn sẽ đau đầu."
Ninh Hằng này đúng là tri kỷ, trong lòng thấy ngọt
ngào. Đột nhiên nhớ lại đêm qua đã nói với hắn—— Trí Viễn, bắt đầu từ hôm nay
ta sẽ thử thích ngươi, ngươi đừng có phụ ta.
Ta là dạng người nói là làm, ta đã nói sẽ thử thích
Ninh Hằng, thì ngay bây giờ phải bồi dưỡng tình cảm. Ta nhìn bát canh trên bàn,
"Nhạn Nhi, đi gọi Ninh Hằng tới đây, ai gia có chuyện muốn nói với
hắn."
Lúc Ninh Hằng đi vào, ta đã rửa mặt xong, ngồi cạnh
bàn, chậm rãi múc từng thìa nước canh cho vào miệng. Nghe thấy tiếng bước chân,
ta ngẩng đầu, cười dịu dàng nói với Ninh Hằng: "Trí Viễn, tới đây ngồi
xuống."
Ninh Hằng ngồi xuống, ta cười mỉm nói: "Trí Viễn
còn nhớ lời tối qua ta nói không?" Đã quyết định thử thích hắn, ta đây
cũng không muốn tự xưng là ai gia nữa. Hai chữ ai gia này, mỗi lần nói ra khỏi
miệng, trong lòng trong đầu đều thấy nặng nề.
Ninh Hằng nhìn ta, chậm rãi gật đầu.
"Đêm qua những lời chàng nói với ta, đều xuất
phát từ nội tâ