Old school Swatch Watches
Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324631

Bình chọn: 7.00/10/463 lượt.

ệng hắn lại

phun ra câu nào nữa. May mắn, tiếp theo Hoàng đế đứng dậy về cung phê duyệt tấu

chương .

Trong lòng ta cực kỳ vui mừng, hận không thể đến khua

chiêng gõ trống để thể hiện sự vui mừng trong lòng.

Hoàng đế vừa đi khỏi, ta quay đầu nhìn chằm chằm Ninh

Hằng, "Ngươi muốn cùng ai gia xuất cung?"

Ninh Hằng nói: "Ý chỉ của bệ hạ, Trí Viễn không

thể không theo."

Lời này nói ra ta nghe thấy rất là bực mình, nhưng

Ninh Hằng nói cũng là sự thật. Hoàng đế mở miệng cho ta tới Tô phủ, không để

tâm phúc theo chân ta, hắn làm sao yên tâm được? Thôi, đi theo thì đi theo,

cũng tốt còn hơn ta ngồi trong Phúc Cung nghĩ nát đầu cũng chẳng ra cái nguyên

nhân.

Có Ninh Hằng đại tướng quân đi theo, nên ta chỉ dẫn

theo Nhạn Nhi xuất cung. Ở bên ngoài cung, ta một thân cung trang khó tránh

khỏi thấy phiền toái, nên trước khi xuất cung, ta gọi Nhạn Nhi vào tẩm cung

trang điểm cho ta. Nhạn Nhi ở phương diện trang điểm thì tay chân lại không

linh hoạt, nàng loay hoay một lúc lâu, búi tóc của ta chỗ rơi chỗ rụng không

thành hình thù gì. Ta thấy nàng vẻ mặt chán nản, nên nói luôn: "Thôi, để

ai gia tự mình làm."

Nhạn Nhi là cung nữ không khéo léo nhất trong đám cung

nữ của ta, nàng ngoại trừ bộ dáng đáng yêu linh động thì thân thủ cũng không

tồi, nhưng hoàn toàn không đáp ứng yêu cầu một cung nữ. Mà Nhạn Nhi nói, gia

cảnh nhà nàng cũng không tồi, nhưng về sau lại bị thất lạc người nhà, lưu lạc

bên ngoài, lúc sắp chết đói ở đầu đường xó chợ thì được Bình trữ hoàng thúc cứu

về. Ta thấy tay nàng trắng nõn nà, nghĩ chắc chưa từng phải làm việc nặng.

Ta gọi Nhạn Nhi ở lại tất nhiên là có mục đích.

Ta tùy ý búi một búi tóc đơn giản, bảo Nhạn Nhi thay

cho ta một bộ áo váy màu đỏ sậm đơn giản, rồi cúi thấp xuống bên tai Nhạn Nhi

nói: "Ngươi muốn luận bàn võ nghệ với đầu gỗ tướng quân không?"

Nhạn Nhi hai mắt sáng lên, gật đầu như gà mổ thóc.

Ta khẽ cười nói: "Đợi khi tới Tô phủ, ai gia sẽ

giúp ngươi thực hiện tâm nguyện."

Lúc phụ thân ta còn ở nhân thế, sở thích duy nhất là

sưu tầm bảo kiếm. Phàm là thứ phụ thân coi trọng, bất kể đối phương ra giá bao

nhiêu, phụ thân dù có bán hết vật phẩm trong người, cũng cũng quyết đem được

bảo kiếm đó về phủ. Nương ta thường đứng trong phòng trưng bày bảo kiếm thở

dài, nói phụ thân vài lần, nói là phụ thân mỗi lần nhìn thấy bảo kiếm là mắt

sáng rực lên, còn sáng hơn cả mắt ta với đệ đệ khi nhìn thấy kẹo.

Chỉ tiếc phụ thân đã ra đi được chín năm rồi, toàn bộ

bảo kiếm trong Tô phủ đều đã bị hoả thiêu hết sạch, mặc dù về sau Hoàng đế sai

người xây dựng lại Tô phủ, cũng ra lệnh cho thợ rèn đúc phỏng theo hình dáng

các bảo kiếm của phụ thân, nhưng chung quy phụ thân, nương và đệ đệ của ta cũng

không thể trở về.

Giờ ta nhìn mấy bảo kiếm treo trên tường, trong thâm

tâm thương cảm. Nhưng mà thương cảm là thương cảm, việc chính vẫn cần phải làm.

Ta thu lại thần sắc, nói với Ninh Hằng: "Trí Viễn, lần trước ai gia thấy

ngươi múa kiếm rất đẹp, nói vậy ngươi cũng là người tinh thông kiếm

thuật."

Ninh Hằng nói: "Hai chữ tinh thông, Trí Viễn

không dám nhận. Chỉ xem như là có tiếp xúc qua thôi."

Ta cười nói: "Bảo kiếm bị trưng bày, không bằng

đem xuống dùng một lúc, Nhạn Nhi cũng luyện qua mấy chiêu kiếm thức, lúc trước

đã năn nỉ ai gia để Trí Viễn cùng nàng luận bàn mấy chiêu. Trạch nhật bất như

chàng nhật (chọn tới chọn lui không bằng lúc

này luôn),
Trí Viễn ngươi với Nhạn Nhi thử mấy chiêu đi."

Nói xong, ta nháy mắt với Nhạn Nhi, Nhạn Nhi khuôn mặt

nhỏ nhắn tràn đầy vẻ hưng phấn, chắp tay hướng Ninh Hằng, nói: "Ninh đại

tướng quân, thỉnh chỉ giáo nhiều hơn."

Ninh Hằng bị buộc phải lên đài , cũng đành đáp ứng,

mặt không chút thay đổi lấy kỳ lân trường kiếm, Nhạn Nhi cũng lấy một kiếm sắc

khắc hoa văn, hai người cùng nhau tiến ra bên ngoài.

Tỳ nữ người hầu trong phủ cũng rất thông minh, biết ta

muốn xem bọn họ so kiếm, nên đã sớm chuẩn bị một chiếc bàn cách đó không xa,

cạnh đó có một chiếc ghế, trên ghế có một miếng đệm êm, trên bàn có vô số điểm

tâm tinh xảo cùng một ấm trà Bích loa xuân, phía sau có một nữ tỳ duyên dáng

đứng che ô.

Ta nâng chén trà lên, sau khi nhấp một ngụm Bích loa

xuân, liền nói: "Các ngươi bắt đầu đi."

Trận tỷ thí này, không cần xem cũng biết được kết quả.

Nhạn Nhi so với Ninh Hằng chắc chắn kém hơn. Nhưng mà lại ngoài dự kiến của ta,

Ninh Hằng cùng Nhạn Nhi so chiêu thức khác biệt nhau, trong thời gian ngắn chắc

cũng khó phân cao thấp.

Không thể không nói, Ninh Hằng bộ dáng cầm kiếm này là

vô cùng mê hoặc, mặc thanh sam cầm trường kiếm, lại có vài phần thế ngoại cao

nhân tiêu sái. Nhưng mà lúc này ta cũng chẳng có tâm trạng thưởng thức nam sắc,

mắt thấy bọn họ hai người cực kỳ chuyên chú, Ninh Hằng trong mắt cũng là thần

thái sáng láng hiếm thấy, ta lại uống thêm một ngụm Bích loa xuân rồi lặng lẽ

đứng dậy.

Hai tỳ nữ theo phía sau, cũng chẳng biết các nàng là

người của ai. Dù sao cũng muốn đuổi khéo hai nàng đi, cũng chẳng phải việc khó.

Ta lắc lắc vòng ngọc trên cổ tay, nói với các nàng: "Ai gia muốn