phủ cũng có người của Thẩm Khinh Ngôn,
Thẩm Khinh Ngôn phát hiện ra ta ngất cũng không có gì ngạc nhiên. Nhưng mà việc
này, cũng rất là kỳ lạ. Rõ ràng trước khi ta ngất, đã nhìn thấy một tiểu tử lạ,
theo lý mà nói, đáng nhẽ phải là tên tiểu tử kia nhìn thấy trước tiên, sao lại
là Thẩm Khinh Ngôn?
Ta hỏi: "Sau khi Thẩm Tướng phát hiện ra ta,
ngươi có thấy một tiểu tử mặc quần áo màu lam không?" Ta cố gắng hồi tưởng
lại, "Không cao lắm hơi gầy, da mặt vàng, mắt nhỏ miệng rộng."
Nhạn Nhi lắc đầu, "Không thấy, lúc ấy Thẩm Tướng
ôm Thái hậu nương nương người xuất hiện. Thường Trữ công chúa lúc ấy sợ tới mức
mặt mũi trắng bệch, sau đó một đám người vây quanh, cung nữ thái giám, duy chỉ
có tiểu tử người nói là không thấy."
Ta lại càng thấy nghi hoặc, chẳng lẽ tiểu tử ta thấy
trước lúc bị ngất chỉ là mơ sao?
Sau mấy ngày tĩnh dưỡng, lòng ta vẫn bị bao phủ sương
mù tầng tầng lớp lớp. Mỗi lúc nghĩ tới tên tiểu tử đó, ta lại cảm thấy cực kỳ
khả nghi. Ta có thể kết luận tên tiểu tử kia là người thật, nhưng mà tiểu tử đó
không thể mất tăm mất tích như thế chứ. Hôm đó, Thái y nói ta vì bị động thai
mà ngất, nhưng ta ngàn vạn lần cũng không tin. Lúc ấy khi ta bị ngất, cảm thấy
so với mấy lần ngất trước hoàn toàn không giống nhau. Mà như có một luồng khí ở
trong đầu chậm rãi dao động, lúc ta không chú ý đã xâm nhập vào sâu trong đại
não.
Một khi đã có ý tưởng, thì ta muốn lập tức hành động.
Tô phủ, ta tuyệt đối muốn quay về. Tiểu tử, ta cũng
tuyệt đối muốn tìm ra. Nhưng mà biết lấy lý do gì để tới Tô phủ? Ta nghĩ ngợi,
cuối cùng sai Như Ca tới phủ công chúa một chuyến mời Thường Trữ tới.
Ta không vòng vo nhiều lời, nói thẳng: "Thường
Trữ, ta có một tình lang ở Tô phủ, ta muốn quay lại Tô phủ một chuyến."
Thường Trữ cười ha ha: "Ngươi đang nói Thẩm
Tướng?"
Ta nặng nề lắc đầu, "Không phải, là người
khác."
"Ồ?" Thường Trữ nhíu mày nói: "Rốt cuộc
là người phương nào mà có thể làm Quán Quán liều mạng nhiều lần trốn ra khỏi
cung?"
Ta ra vẻ thần bí nói: "Đợi tới lúc thích hợp, ta
sẽ nói với ngươi."
"Ngay cả ta cũng không thể nói sao?"
Ta "Ừ" một tiếng, cầm tay nàng, "Thường
Trữ, việc này ta không thể để Hoàng đệ của ngươi biết được, ngươi giúp ta
đi."
Thường Trữ trầm ngâm, hỏi: "Người đó có gây nguy
hại tới Đại Vinh không?"
Ta cười nói: "Tất nhiên là không, chỉ là một dân
chúng bình thường thôi."
Thường Trữ sảng khoái nói: "Đi, ta giúp ngươi
trốn ra ngoài gặp tình lang."
Ta nắm chặt tay nàng, "Thường Trữ, ngươi nhỏ
giọng một chút."
Thường Trữ cười cười, "Thật hiếm thấy, lại có nam
nhân làm ngươi thể hiện ra bộ dáng này, lần khác ngươi nhất định phải cho ta
thấy hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào."
Ta nói luôn "Được". Lúc này, trong lòng khá
là áy náy, nhìn Thường Trữ ý cười trong mắt, ta lại thấy thật sự bất an. Nhưng
mà dù sao, tớ lúc tra ra được chân tương mọi việc, thì giải thích với Thường
Trữ vậy.
Ta cùng tỳ nữ bên người Thường Trữ thay đổi xiêm y, tỳ
nữ kia liền thay ta lưu lại Phúc Cung. Trước khi đi, ta ra lệnh bất luận người
nào cũng không được quấy rầy ta nghỉ ngơi. Rồi sau đó ta biến thành bộ dạng
phục tùng cúi đầu theo Thường Trữ xuất cung, Hoàng đế đối với Thường Trữ rất ưu
ái, cho Thường Trữ rất nhiều đặc quyền không tưởng tượng được, như Thường Trữ
đi xe ngựa không cần phải qua kiểm tra của thị vệ ở cửa cung, Thường Trữ thậm
chí có thể mang bội kiếm vào cung.
Lúc này, có Thường Trữ hỗ trợ, ta xuất cung cực kỳ
thuận lợi.
Thường Trữ thay ta che đi mọi sơ hở, ngay cả tới Tô
phủ bịa chuyện cũng rất khéo. Nàng nói với tổng quản Tô phủ ta mấy ngày trước
có đi qua rừng trúc đã rơi mất một đồ vật rất quý, hạ chỉ lập tức tìm về. Toàn
bộ Tô phủ luống cuống tay chân bắt đầu tìm kiếm. Thừa dịp hỗn loạn, Thường Trữ
nháy mắt với ta, ta cảm kích nhìn nàng, rồi lén lút trốn đi.
Thường Trữ này bịa chuyện tốt thật, bởi vì muốn tìm đồ
quý, nên tất cả hạ nhân trong Tô phủ đều điều động tới. Ta từng bước từng bước
tìm kiếm, cũng chẳng thấy tiểu tử ta muốn tìm. Qua ước chừng thời gian một nén
nhang, ta sốt ruột, liền kéo lại một tỳ nữ vừa vội vàng chạy qua, hỏi:
"Trong phủ ngươi có một tiểu tử không cao lắm hơi gầy, da mặt vàng, mắt
mắt nhỏ miệng rộng không?" Ta lấy tay ra mô phỏng, "Khóe miệng bên
phải còn có một nốt ruồi."
Tỳ nữ kia kinh ngạc nói: "Ngươi nói Triệu Thất
sao? Hắn vài ngày trước đã về quê rồi."
Ta sửng sốt, tỳ nữ kia lại vội vàng rời đi.
Có sự trùng hợp vậy sao? Sự băn khoăn trong lòng ta
càng ngày càng nhiều, ta lại đi tới từ đường, ta cuối cùng vẫn cảm thấy ở từ
đường có chỗ kỳ quái, hai lần té xỉu đều ở trong từ đường.
Ta dò xét xung quanh một lượt, so với ngày thường vẫn
chẳng thấy có gì khác biệt. Ta sờ trái sờ phải một hồi, cũng chẳng thấy có gì
không ổn. Ở từ đường ngắm nghía trái phải tới hơn nửa canh giờ, ta thất vọng
rời đi.
Thường Trữ thấy bộ dáng của ta, trêu ghẹo nói:
"Làm sao? Không muốn xa rời tình lang chứ gì?"
Ta nhếch môi nở nụ cười.
Ta bình yên vô sự hồi cung, tỳ nữ của Thường Trữ cũng
bình yên vô sự xuất cung