Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328201

Bình chọn: 9.00/10/820 lượt.

muốn hủy dung !”

Bùi Diệc không chút để ý giật giật dao trên tay, câu môi nói, “Cậu không phải đối với mặt mình rất không hài lòng sao ?”

Nam Cung Liệt đột nhiên nhắm mắt lại, “Vậy cậu động thủ đi ! Nhưng

sau khi hủy dung tôi không biết có thể luẩn quẩn nhảy lầu tự sát trong

lòng hay không… Ngô…”

“Tê… Bùi Diệc, cậu cầm tinh con chó a !” Nam Cung Liệt sờ khóe miệng bị cắn đau, thật hết nói.

Bùi Diệc giơ dao gọt trái cây trên tay lên, trầm giọng nói, “Nam Cung Liệt, cậu dám chết, tôi liền dám tiên thi !”

Nam Cung Liệt rất muốn nói, nếu giống tình huống lần này cậu sẽ không giữ thi thể cho anh tiên thi. Nhưng ngẫm lại vẫn là không nên chạm đến

vết sẹo của anh !

Bùi Diệc thấy cậu không phản bác, sắc mặt dễ coi một ít. Cúi đầu muốn hôn cậu nhưng tiếng chuông di động luôn không thức thời, luôn vang ở

thời điểm không nên vang.

Thấy tên hiện trên di động, sắc mặt Bùi Diệc hơi trầm xuống. Ấn nút

nghe, nghe xong chốc lát Bùi Diệc một câu cũng chưa nói lập tức cúp điện thoại. Nhìn về phía Nam Cung Liệt hỏi, “Liệt, đây là phòng bệnh số mấy

?”

“Số sáu !”

Trong mắt Bùi Diệc có chút nghi hoặc, người quan trọng nhất của anh không phải Nam Cung Liệt sao ? Vậy phòng bệnh số năm là ai ?

Người điện thoại tới là Vũ Văn Lạc. Từ sau khi Vũ Văn Lạc bắt đầu đối phó Tư Minh Dạ, bọn họ không có tiếp tục liên nữa. Trong lòng Vũ Văn

Lạc cũng rõ anh lựa chọn gây sự với Tư Minh Dạ cũng liền lựa chọn là kẻ

thù với Bùi Diệc, quan hệ bọn họ không có khả năng giống như lúc trước.

Bùi Diệc có chút không rõ Vũ Văn Lạc đang làm cái quỷ gì nhưng nghe giọng cậu ta hình như rất nghiêm túc.

Cầm trong tay quả táo đã gọt xong đưa cho Nam Cung Liệt, Bùi Diệc nhíu mày nói, “Tôi đi ra ngoài một chút.”

Nam Cung Liệt cũng không hỏi anh là chuyện gì, lấy quả táo cắn một

miếng rồi thản nhiên nói, “Cẩn thận một chút.” Hiện tại bọn họ bất cứ

lúc nào cũng khiến cho người ta lo lắng !

Bùi Diệc gật đầu. Đi đến phòng bệnh số năm liền đưa tay gõ cửa. Mở

cửa là Vũ Văn Lạc, thấy Bùi Diệc, Vũ Văn Lạc có chút kinh ngạc, “Nhanh

như vậy ?” Anh vừa mới gọi điện thoại cho cậu ta thì cậu ta liền xuất

hiện, thật sự là quá nhanh.

“Rốt cuộc chuyện gì ?”

Vũ Văn Lạc để cho cậu đi vào, Bùi Diệc thấy rõ người trên giường thì ngẩn người, “Mạc Mạc ?”

Vũ Văn Lạc mở miệng nói, “Tôi thấy cô ấy té xỉu ở ven đường cho nên

đưa cô ấy tới bệnh viện. Bác sĩ nói là thương tâm quá độ lại bị chứng

bệnh kén ăn làm cho dinh dưỡng không đủ.” Anh vẫn nghĩ rằng Mạc Mạc là

người làm cho Bùi Diệc động tình nên nói là người quan trọng nhất của

cậu ta cũng không quá đáng.

Sắc mặt Mạc Mạc rất tái nhợt, nhìn qua rất tiều tụy. Thấy Bùi Diệc

trong mắt xẹt qua một tia sáng, “Diệc…” Bùi Diệc nhìn cô, nhíu nhíu mày.

Bùi Diệc mới vừa đi không lâu, cửa phòng lại bị người mở ra. Nam Cung Liệt nghĩ là Bùi Diệc đã trở lại nhưng không ngờ người đến là Vân

Thiên.

Nam Cung Liệt nhíu mày, “Vân Môn chủ hình như có chút không lễ phép !” Ngay cả cửa cũng không gõ.

Vân Thiên đứng thẳng người, “Tôi đến gặp Bùi Diệc !”

“Bùi Diệc có cái gì tốt ?”

“Bùi Diệc không nằm viện sao ?”

“Khụ khụ…” Nam Cung Liệt bị hóc táo, thật vất vả mới hết nghẹn, có

chút bó tay hỏi, “Vân Môn chủ là từ đâu nhận được tin ?” Bị thương là

cậu, Bùi Diệc chỉ là người tiếp khách có được không ?

Vân Thiên sửng sốt một chút, “Bùi Diệc không có việc gì sao ? Nhưng

tôi nhận được tin cậu ấy ở bệnh viện nghỉ ngơi đã mấy ngày rồi !” Anh

còn tưởng rằng Bùi Diệc uống rất nhiều rất tới sắp chết rồi chứ !

Nam Cung Liệt lại dựa vào giường, liếc xem thường nói, “Vân Môn chủ có thể yên tâm, tên tai họa kia không chết được !”

Vân Thiên ngẩn người, do dự hỏi, “Cậu và Bùi Diệc…”

Còn chưa nói dứt câu đã thấy Nam Cung Liệt nhanh chóng lăn một vòng

từ trên giường xuống. Đồng thời súng dưới đầu gối đã cầm trong tay và

bắn một phát ra ngoài cửa sổ.

Vân Thiên đi đến cửa sổ nhìn, sắc mặt trầm xuống, sau đó thấy Nam Cung Liệt bị thương không khỏi hỏi, “Cậu không sao chứ ?”

Nam Cung Liệt nhìn cánh tay của mình, “Không có việc gì, chỉ là xướt

qua da một chút !” Xem ra Hắc Diễm bang đã biết tin cậu không chết. Cũng đúng, anh sau khi trở về liền chạy đi tìm Bùi Diệc, còn ở quán bar giết người. Tuy đó là địa bàn của Vân Môn nhưng quán bar trước nay luôn lẫn

lộn tốt xấu, có cơ sở ngầm của Hắc Diễm bang cũng rất bình thường.

“Làm sao vậy ?” Lam Tư mở cửa ra liền thấy cảnh tượng này.

Nam Cung Liệt thấy anh có chút kinh ngạc, “Cậu không phải đi rồi sao ?”

Lam Tư âm thanh lạnh lùng nói, “Lão đại sợ chị dâu nhỏ đói bụng quá nên ăn ngay trong bệnh viện !…”

Kiều Bối Nhi cùng Tư Minh Dạ cũng đi đến, Nam Cung Liệt ngẩn người,

“Lão đại, chị dâu nhỏ, sao hai người cũng đã trở lại ?” Cơm nước xong

cũng nên về biệt thự mới đúng chứ !

Kiều Bối Nhi bị Tư Minh Dạ ôm ngồi xuống, vuốt cái bụng phình to rồi

nói,“Lúc nãy là đói bụng thôi ! Ăn no xong đương nhiên trở lại !” Cô mới không muốn sớm như vậy đã trở về biệt thự đâu, luôn ở biệt thự sẽ bị

nghẹn chết !

Nhìn vết thương trên tay Nam Cung Liệt, Kiều Bối Nhi nhíu mày hỏi,

“Người Hắc


The Soda Pop