g cho cậu xuống giường !
Hết chương 110 Edit : Phương Thiên Vũ
Bùi Diệc nhận mệnh đi mở cửa, bởi vì anh làm cho Nam Cung Liệt không
cẩn thận thổ lộ nên dưới sự giận dữ của Nam Cung Liệt, mấy ngày nay liền hết sức có thể sai bảo anh.
“Lão đại… chị dâu nhỏ…”
Nam Cung Liệt thấy Tư Minh Dạ và Kiều Bối Nhi liền muốn nhảy xuống
giường, sắc mặt Bùi Diệc trầm xuống, “Nam Cung Liệt ! Cậu xuống giường
thử cho tôi xem !”
Chân Nam Cung Liệt sắp đụng tới mặt đất lại nhanh chóng rụt về, vẻ
mặt buồn bực thầm nói, “Nào có nghiêm trọng như vậy ? Tôi cũng không
phải sắp chết !” Dưỡng vài ngày cậu đã tốt hơn nhiều rồi.
“Ha ha…” Kiều Bối Nhi cười to ra tiếng, e sợ thiên hạ không lưỡi cô
nói, “Nam Cung Liệt, nói như thế nào anh cũng là đồ đệ của tôi, sao có
thể luôn bị Bùi Diệc đàn áp chứ ? Cần phản kháng biết không ?”
“Chị dâu nhỏ…” Hai người cùng nhìn về phía Kiều Bối Nhi, đều là bộ dáng rất bất đắc dĩ.
Kiều Bối Nhi sờ sờ mũi nhìn về phía Tư Minh Dạ, “Dạ, bọn họ thật ăn ý !”
Ánh mắt Tư Minh Dạ lộ ra mỉm cười. Sợ cô mệt nên ôm cô ngồi xuống sô pha ở bên cạnh rồi mới nhìn hướng Bùi Diệc hỏi, “Thế nào ?”
Bùi Diệc cười nói, “Một Kiều thị mà thôi ! Kiều Nghị hẳn rất nhanh sẽ tìm tới cửa !”
Kiều Bối Nhi lười biếng tựa trong lòng Tư Minh Dạ hỏi, “Vũ Văn Lạc đâu ?”
Nhắc tới Vũ Văn Lạc, sắc mặt Bùi Diệc có chút khó coi. Vũ Văn Lạc
cũng là huynh đệ của anh nhưng lại cùng Hắc Diễm bang cấu kết với nhau
làm việc xấu. Thiếu chút nữa hại chết Nam Cung Liệt, anh không có khả
năng cho rằng chuyện gì cũng không xảy ra.
“Vũ Văn Lạc hai ngày nay không có hành động, hẳn là tự cho thời gian
để lão đại tỉnh ngộ !” Anh nhìn ra Vũ Văn Lạc cũng không muốn liều mạng
với lão đại để mất cả chì lẫn chài, nhưng lại không cam lòng. Tuyệt Thế
truyền ra tin xấu, trên giang hồ lại truyền ra tin đường chủ U Minh Điện đã chết, xem ra Vũ Văn Lạc cho rằng lão đại bây giờ phải chịu áp lực
rất lớn, có khi đang sứt đầu mẻ trán mới đúng. Có lẽ cậu ta cho rằng lão đại có nhiều khả năng sẽ buông tha chị dâu nhỏ !
Kiều Bối Nhi ý cười đầy mặt ôm Tư Minh Dạ cọ cọ, “Dạ, anh nói em đi
tham gia hôn lễ của chị, chị ấy có hoan nghênh không ?” Nhất định sẽ rất hoan nghênh đi ! Thật vất vả đoạt mất chồng của cô, đương nhiên sẽ muốn gặp cô để khoe khoang rồi.
Tư Minh Dạ nhíu mày, “Em muốn đi ?” Anh lo lắng đương nhiên là vấn đề an toàn của Kiều Bối Nhi.
Kiều Bối Nhi buồn bực chu miệng, đưa tay sờ bụng, “Vậy quên đi !” Cũng không thể để cho cục cưng cùng cô mạo hiểm.
“Không có việc gì, muốn đi thì đi đi !” Tư Minh Dạ không muốn cô
không vui, có anh đi cùng, cẩn thận một chút hẳn là không có việc gì.
“Đúng rồi, chị dâu nhỏ, tôi có vật này cho chị !” Nam Cung Liệt lấy
ra hoa tai Vân Phong Khinh đưa anh rồi nói, “Vân Phong Khinh bảo tôi nói với chị cô ấy muốn làm mẹ nuôi của đứa nhỏ. Đây là lễ vật cho đứa nhỏ
!”
Nam Cung Liệt lại muốn xuống giường nhưng kết quả bị Bùi Diệc ấn trở
về. Nam Cung Liệt đầu đầy hắc tuyến, cậu thật sự không có nghiêm trọng
như vậy được không ?
Kiều Bối Nhi từ trên tay Bùi Diệc tiếp nhận hoa tai kim cương kia,
nhìn hỏi, “Này có tác dụng gì ?” Vân Phong Khinh đưa lễ vật không có khả năng chỉ là đẹp mắt mà thôi.
“Này cô ấy chưa nói !”
“Cốc cốc…”
Nam Cung Liệt đang muốn sai bảo Bùi Diệc, kết quả còn chưa nói ra Bùi Diệc liền nói, “Cửa không có khóa !” Nhìn bộ dáng Nam Cung Liệt có chút tiếc nuối, trong mắt Bùi Diệc không khỏi lộ ra mỉm cười.
Lam Tư đi vào cái gì cũng không nói mà chỉ ngồi xuống ở một bên, anh
vốn là đến cùng Kiều Bối Nhi nhưng vài ngày chưa tới bệnh viện nên anh
mới có thể bớt chút thời gian đi kiểm tra. Phạm Bảo Nhi cũng ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh.
Kiều Bối Nhi sờ bụng, nói “Dạ, cục cưng sắp đói bụng, chúng ta trở về ăn cơm !”
Phạm Bảo Nhi cười nói, “Chị dâu nhỏ, là chị đói bụng a !”
Kiều Bối Nhi đưa tay kéo Tư Minh Dạ bước đi, trước kia khẩu vị của cô cũng không có tốt như vậy, sau khi mang thai mới như vậy cho nên ăn
nhiều hơn đương nhiên là bị cục cưng ăn !
Lam Tư đương nhiên cũng chỉ có thể nhận mệnh đi theo, Phạm Bảo Nhi
hướng về phía Nam Cung Liệt nói, “Anh, anh dưỡng thương cho tốt, em có
rảnh lại đến thăm anh !”
Nam Cung Liệt nhìn cô hớn hở chạy theo Lam Tư thì lắc đầu nói, “Có Lam Tư ở đây chỉ sợ em ấy vĩnh viễn không rảnh !”
Bùi Diệc nhíu mày, chuẩn bị tiếp tục công tác thì Nam Cung Liệt năm hình chữ đại trên giường, mệt mỏi nói, “Tôi muốn ăn táo !”
Động tác Bùi Diệc dừng lại, “Cậu không phải mới ăn một trái sao ?”
“Tôi muốn ăn nữa không được sao ?”
Bùi Diệc nhận mệnh cầm gọt một quả táo, xem ra Nam Cung Liệt lần này
thật là tính sổ với anh ! Kỳ thật ngẫm lại, tuy anh luôn khi dễ cậu
nhưng hẳn là, có lẽ cũng không phải quá đáng lắm ?
Nam Cung Liệt hai tay gối sau đầu, bắt chéo chân, trên mặt trẻ con đều là đắc ý.
Bùi Diệc nhìn cậu bộ dáng tiểu nhân đắc chí thì nhíu mày, đột nhiên
tiến đến trước mắt cậu, “Liệt, cậu chưa từng nghe qua vui quá hóa buồn
sao ?”
Nam Cung Liệt nghiêm mặt liếc mắt nhìn cây dao gọt trái cây, “Uy, cậu cẩn thận một chút, tôi cũng không