Liệt đầu đầy hắc tuyến. Nhìn Bùi Diệc, chim nhỏ nép vào
người ? Người này mà cũng có lúc ngoan thật ! Nhìn vẻ mặt Phạm Bảo Nhi
ái muội, Nam Cung Liệt không thể không nhắc nhở, “Bảo Nhi, em có phải đã quên chính sự hay không ?”
“A ! Đúng rồi, em là có việc muốn thông báo cho Tiểu Diệc nhưng bây giờ nhìn anh ấy thế này…”
Nam Cung Liệt nhíu nhíu mày “Chuyện gì?”
Phạm Bảo Nhi trực tiếp đem ý Tư Minh Dạ nhắn cho Nam Cung Liệt, sau đó xòe tay ra, “Em đi tìm Tiểu Tư !”
“Cậu không sao chứ ?” Nam Cung Liệt nhìn bộ dáng Bùi Diệc giống như
rất khó chịu thì có chút lo lắng, cậu ấy rốt cuộc uống bao nhiêu ? Thấy
thế nào cũng là bị nặng hơn so với anh.
Bùi Diệc xoa đầu, nhíu mày nói, “Đau đầu !”
Nam Cung Liệt cười nói, “Đáng đời !” Sau đó nhấn nút gọi ở bên giường, trực tiếp thúc giục Lam Tư nhanh chóng đến đây.
Lam Tư thật phiền chết, mấy người này thật là không phúc hậu. Biết rõ anh bề bộn nhiều việc nhưng mỗi lần có chút biến động nhỏ đều thúc giục anh đến, “Không chết được ! Tôi phải về biệt thự, các cậu ở đây nghỉ
ngơi cho tốt !” Lão đại còn chờ anh kiểm tra thân thể giúp chị dâu nhỏ a !
“Tê… Bùi Diệc ! Cậu lại phát điên cái gì a ?” Nam Cung Liệt rất hoài
nghi anh cả người bị thương có thể càng dưỡng càng nghiêm trọng hay
không !
Bùi Diệc thả lỏng một chút lực đạo, trầm giọng nói, “Nam Cung Liệt,
mạng của cậu là tôi cứu, không có sự cho phép của tôi không cho phép
chết !”
“Cậu nghĩ rằng tôi muốn chết a ?”
Bùi Diệc hung tợn nhìn cậu, “Cậu muốn ăn đòn có phải không ?” Cư nhiên dám làm trái anh !
“Được được ! Tôi không chết là được rồi chứ gì !”
Hai người nằm yên lặng, Nam Cung Liệt đột nhiên hỏi, “Chị dâu nhỏ sao không đến thăm tôi ?”
Bùi Diệc quay đầu nhìn về phía cậu, có chút chua nói, “Chị dâu nhỏ vì sao phải tới thăm cậu ? Cậu đừng quên, bây giờ chị dâu nhỏ mang thai !” Hơn nữa cho dù không mang thai thì sao nhất định phải tới thăm cậu ta ? Có anh ở đây cậu ta còn bất mãn cái gì ?
Nam Cung Liệt kỳ quái nhìn anh, đưa tay sờ trán của anh, vẻ mặt hoài nghi hỏi, “Bùi Diệc, cậu không phát sốt chứ ?”
“Nam Cung Liệt !”
Nam Cung Liệt liếc mắt nhìn anh rồi thản nhiên nói, “Vân Phong Khinh có đồ muốn tôi giao cho chị dâu nhỏ !”
“Vân Phong Khinh ?”
“Đúng vậy ! Nếu không phải Vân Phong Khinh cứu tôi một mạng thì tôi
thật sự thịt nát xương tan ! Tê… Cậu nhẹ chút !” Nam Cung Liệt có chút
bất đắc dĩ, Bùi Diệc động một chút liền ôm anh thật chặt, e là vết
thương của anh thật sự sẽ càng ngày càng nghiêm trọng !
Bùi Diệc vội vàng buông tay ra, “Không có việc gì chứ ?”
Nam Cung Liệt tức giận nói, “Không chết được !”
Bùi Diệc nhíu mày, đột nhiên tiến đến ngửi ngửi trên người cậu,
“Liệt, trên người cậu là mùi gì ?” Làm sao có thể trở nên thơm như vậy ? Hơn nữa giống như mùi trên người phụ nữ.
Nam Cung Liệt nâng cánh tay lên ngửi ngửi, nhíu mày nói, “Hình như là mùi trên người Vân Phong Khinh.” Trong biệt thự của Vân Phong Khinh có
một loại hoa mà anh chưa từng gặp qua, giống như mùi hương này. Trên
người Vân Phong Khinh hình như cũng mang theo mùi này.
“Cái gì ?!” Bùi Diệc không bình tĩnh !
Nam Cung Liệt đưa tay xoa lỗ tai, “Cậu làm sao vậy ?” Lỗ tai cũng sắp bị chấn điếc rồi !
Trong mắt Bùi Diệc đều là nguy hiểm, “Thành thật khai báo ! Cậu và Vân Phong Khinh làm cái gì ?”
Nam Cung Liệt đẩy anh ra, “Bệnh thần kinh !” Anh còn chưa nghi ngờ
cậu ta và Mạc Mạc như thế nào vậy mà cậu ta cư nhiên nghi ngờ anh và Vân Phong Khinh ? Thật là bệnh mà !
Đúng rồi, ngày hôm qua Mạc Mạc cũng ở đó, cuối cùng bọn họ dường như đều đã quên cô ta !
Bùi Diệc cúi đầu rầu rĩ nói, “Liệt, tôi biết là tôi một bên tình nguyện kéo cậu xuống nước, nếu cậu hối hận… Tôi đây…”
Nam Cung Liệt đạp một cước qua, “Ai nói tôi hối hận ?”
Bùi Diệc giống như càng thêm khổ sở, cười khổ nói, “Cậu cho tới bây
giờ cũng chưa có nói yêu tôi. Tôi biết cậu chẳng qua là đồng tình với
tôi mà thôi, nhưng tôi không muốn sự đồng tình của cậu. Nếu cậu không
thương tôi… Tôi…”
Nam Cung Liệt nhìn bộ dáng anh thương tâm muốn chết liền tức giận
quát, “Bùi Diệc cậu bệnh thần kinh a ! Cậu làm sao đáng giá tôi đồng
tình chứ ? Ai nói tôi không thương cậu ?”
Khóe miệng Bùi Diệc giương lên, ôm cậu ấy cọ cọ, vẻ mặt ái muội
nói,“Liệt, tôi biết cậu yêu tôi yêu đến không thể tự kềm chế, cậu không
nói tôi cũng biết. Tôi nhất định sẽ không bội tình bạc nghĩa với cậu,
cậu yên tâm đi.”
Nam Cung Liệt oán hận trừng mắt vẻ mặt đắc ý của người nào đó, có
chút nghiến răng nghiến lợi. Quả nhiên, Bùi Diệc đã khôi phục lại vẻ
không đáng yêu như thường rồi !
Bởi vì Nam Cung Liệt chưa thích hợp xuất viện nên Bùi Diệc cũng ở lại trong bệnh viện. Nhưng thật ra anh cũng không quên nhiệm vụ Tư Minh Dạ
giao cho anh nên trực tiếp đem phòng bệnh của Nam Cung Liệt trở thành
văn phòng.
“Cốc cốc…”
Nam Cung Liệt tựa vào giường, cầm một quả táo nhàn nhã cắn. Nghe tiếng đập cửa trực tiếp gọi, “Bùi Diệc, mở cửa !”
Bùi Diệc từ trong đống văn kiện ngẩng đầu lên nhìn cậu, “Cậu không đi mở sao ?” Anh rất bận có biết không ?
“Tôi bị thương !” Cũng không biết là ai khôn
