hiện thật ra không phải anh không có cảm giác gì, chí ít hiện giờ nhịp tim của anh cũng nhanh hơn chút đỉnh.
…Đã lâu rồi trong lòng mới dấy lên cảm xúc này, Hạ Vũ Thiên lén thở phào nhẹ nhõm, còn nhớ trước đây ngay cả khi bị súng gí vào đầu, anh cũng không mảy may dao động. Xem ra, anh vẫn còn có thể cứu được.
Lâm Viễn thấy nét mặt liên tục thay đổi của Hạ Vũ Thiên thì không muốn nhìn lâu, ai mà biết một ánh mắt một động tác của người này có ý đồ gì đằng sau. Anh trở về chỗ cũ, lấy sushi cho Mao Mao ăn, Mao Mao ghé dưới chân Lâm Viễn nhai nhai, đuôi vẫn quẫy không ngừng.
Lâm Viễn chậc lưỡi, chả bù với Kim Mao đáng yêu, vừa ngoan lại dễ bảo, không yêu sao được!
Hạ Vũ Thiên đi tới ngồi đối diện với Lâm Viễn.
Trước mặt là cái nồi đang sôi ùng ục toả hơi nghi ngút, Lâm Viễn thản nhiên ăn, ngẩng lên là có thể nhìn thấy Hạ Vũ Thiên, thoáng ngượng ngùng, mắt không biết phải chuyển đến chỗ nào anh đành cúi đầu ngắm Mao Mao ăn sushi.
Hạ Vũ Thiên quan sát Lâm Viễn hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng, “Trở về từ bao giờ?”
Lâm Viễn trầm ngâm chốc lát, đoạn trả lời, “Hôm qua.”
“Một năm qua sống tốt chứ?” Hạ Vũ Thiên gật đầu.
“Ừm.” Lâm Viễn đáp qua loa.
“Giờ đang ở đâu?” Hạ Vũ Thiên lại hỏi.
“Nhà của một người bạn.” Lâm Viễn ngẩng mặt.
Hạ Vũ Thiên tỏ ra vừa lòng, Lâm Viễn thấy người kia vẫn chưa nói thêm, có chút hụt hẫng… Cứ nghĩ anh ta gửi đến tin nhắn kia, khi gặp nhau hẳn sẽ kinh thiên động địa, nhưng không ngờ lại bình thản như vậy.
Sau đấy, hai người ngồi cũng chẳng có chuyện gì để nói, đến khi Mao Mao lại gần, đặt cằm lên đùi Lâm Viễn “gâu” một tiếng – nó đã ăn xong sushi, hình như còn muốn ăn nữa thì Lâm Viễn mới có phản ứng lại, đưa thêm một cái cho Mao Mao. Anh ngước lên, Hạ Vũ Thiên đã đổi tư thế, lấy ra một điếu thuốc và bật lửa, chính là cái bật lửa trước kia anh nhặt được rồi bị anh ta cướp đi, hàng số lượng có hạn.
Hạ Vũ Thiên cũng đã định thần, khoảnh khắc vừa mới tiến vào, anh cảm nhận rõ rệt từng biến chuyển tình cảm của mình. Bỗng nhiên gặp lại Lâm Viễn, anh không quá xúc động mà cực kỳ bình tĩnh. Nhưng sau khi Lâm Viễn ngẩng đầu nhìn anh, anh chợt thấy xao động, giờ phút này mặt đối mặt với Lâm Viễn, đầu anh thoáng cái trống rỗng, khi đã trở về với thực tại, tay chân lại như không chịu nghe lời, anh châm điếu thuốc, hít sâu một ngụm để tĩnh tâm trở lại… Anh chẳng hiểu điều này có phải minh chứng cho việc mình có tình cảm với Lâm Viễn hay không, dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh có cảm giác này.
Lâm Viễn thật ra chẳng chút bất an, trước giờ anh không thù hằn ai, thích nhìn nhận sự việc một cách lạc quan, Hạ Vũ Thiên tuy ngày xưa có lừa anh, lợi dụng anh, còn này nọ với anh nhưng chung quy nói đi cũng phải nói lại, anh ta đâu có động đến anh. Cái anh e ngại là Hạ Vũ Thiên sẽ độc đoán như trước lôi anh về, người ta là xã hội đen chứ bộ.
Nhưng khi nhận được tin nhắn của Hạ Vũ Thiên cùng thời khắc hiện tại, Lâm Viễn cảm giác Hạ Vũ Thiên đã thay đổi ít nhiều, dù trong lòng anh vẫn dè chừng người kia, lời anh ta nói anh sẽ tuyệt đối không tin tưởng.
Bụng no căng, Lâm Viễn cố dằn lòng đối mặt với Hạ Vũ Thiên, thầm hoang mang… Tiếp theo nên nói sao đây?
Vừa nghĩ, Lâm Viễn vừa gắp đồ ăn, lại thấy Hạ Vũ Thiên ngồi nghệt ra bèn hỏi, “Ê, có muốn ăn không?”
Hạ Vũ Thiên không đáp, Lâm Viễn kêu phục vụ đến, chỉ chỉ Hạ Vũ Thiên. “Cho anh ta một nồi.”
Mấy người phục vụ vừa mới tụm năm tụm ba hỏi quản lý lai lịch ông chủ Hạ phong độ lịch lãm nhìn biết ngay không phải người tầm thường kia… Sau khi nghe ngóng mới à ra đó chính là Hạ Vũ Thiên nức tiếng gần xa, ai cũng giật thót một cái, lúc phục vụ liền thấp thỏm lo âu.
Hạ Vũ Thiên nói “tuỳ”, rồi hỏi Lâm Viễn, “Một năm qua cậu đều ở Phủ Châu?”
“Ừ.” Lâm Viễn gật gật, tiếp tục ăn.
“Ngày ấy thoát hiểm kiểu gì?” Hạ Vũ Thiên tò mò, Lâm Viễn đâu thể bơi xa như vậy, cứ như bay qua cả đại dương, hay là bị dòng hải lưu cuốn đi? Kể cũng vô lý.
Lâm Viễn lấy ngón tay gãi gãi cằm, đáp, “Nói ra anh không tin được đâu, khi tôi tỉnh lại đã ở bên bờ biển, Liêu Liêu đang bơi gần đó.”
Hạ Vũ Thiên thoáng kinh ngạc… hoá ra là cá heo, anh còn tưởng Lâm Viễn đụng phải người cá.
Lâm Viễn thấy Hạ Vũ Thiên thất thần cũng không nói thêm, lại cắm cúi ăn.
Hạ Vũ Thiên im lặng một hồi bèn nói, “Tôi mất khá lâu mới tìm được cậu.”
Lâm Viễn sờ sờ mũi. “Nghe nói sau đó anh phất lên dữ lắm, còn tìm tôi làm gì, có cần dùng đến nữa đâu?”
“Đối phó với Tôn Lâm chỉ mất chút sức, mọi chuyện đều đã được giải quyết.” Hạ Vũ Thiên nói. “Nhớ thì tìm thôi.”
Lâm Viễn nghe đến đó lại gãi đầu gãi tai nhìn qua nơi khác. “Tôn lão gia chết rồi?”
“Ừ.” Hạ Vũ Thiên gật đầu.
“A.” Lâm Viễn chần chừ hỏi, “Ờ… Tôn Lâm thế nào rồi?”
“Cậu ta chưa chết, đi rồi.” Hạ Vũ Thiên trả lời.
“À.” Lâm Viễn vẫn ăn nhưng lòng nhẹ hẳn đi, anh cứ tưởng Tôn Lâm đã không còn, biết đâu đó lại là lỗi của anh.
“Đúng rồi, Tống Hy không sao chứ?” hỏi tiếp.
“Cậu không liên lạc với anh ta?” hỏi lại.
“Không.” Lâm Viễn lắc đầu.
“Sau khi vết thương lành anh ta đã biến mất, tôi cũng lâu rồi không giữ liên lạc với anh ta.” Hạ
