“Không, tôi không có tình cảm với bà ấy.”
Tiêu Thuỵ bất đắc dĩ nói, “Anh thật sự thích Lâm Viễn, hay là vì cậu ta là người đầu tiên trốn chạy khỏi anh… nên anh không cam tâm?”
Hạ Vũ Thiên nhìn Tiêu Thuỵ. “Không cam tâm cái gì?”
“Anh chẳng phải muốn hoàn toàn giành được cậu ta sao?” Tiêu Thuỵ hỏi. “Thường thường dăm bữa nửa tháng là anh chinh phục được người mình nhắm tới rồi sau đó lại đi chinh phục thử thách khó hơn.”
“Tôi đâu cặn bã đến thế?!” Hạ Vũ Thiên nhíu mày.
Tiêu Thuỵ gãi má, ý bảo chứ còn gì nữa.
“Vì sao mấy người không tin tôi yêu Lâm Viễn? Lâm Viễn không tin mà trước đây cả tôi cũng không tin. Tôi không đáng tin đến vậy sao?” Hạ Vũ Thiên nhìn Tiêu Thuỵ.
“Ha ha.” Tiêu Thuỵ lắc đầu. “Hạ Vũ Thiên, từ khi nào anh lú lẫn như vậy? Anh có biết mình là ai không?”
Hạ Vũ Thiên nhướn mắt lên chờ đợi.
“Lâm Viễn là người sống ở hai thế giới khác anh và tôi, chúng ta trong mắt cậu ta là xã hội đen, chẳng khác nào ác ma ăn thịt người… Anh từng nghe nói câu, cách sinh tồn của ác ma là dối trá chưa?”
Hạ Vũ Thiên lặng người nghe Tiêu Thuỵ nói, mặt không biến sắc, vẫn trầm tĩnh lãnh đạm.
Tiêu Thuỵ thấy Hạ Vũ Thiên im lặng liền nói tiếp, “Lâm Viễn nói anh tin, mà lời tôi nói anh lại đắn đo.”
“Không phải đắn đo.” Hạ Vũ Thiên thẳng thừng. “Vốn tôi không tin.”
Tiêu Thuỵ mỉm cười. “Nhìn đi… cũng giống nhau thôi, ngay từ đầu Lâm Viễn đã không tin anh. Huống chi anh còn lừa cậu ta nhiều như vậy.”
Hạ Vũ Thiên liếc Tiêu Thuỵ. “Ngay từ đầu tôi đã nói dối cậu ấy, giữa chừng đột nhiên yêu người ta, để sinh tồn tôi phải tiếp tục nói dối, tôi đâu còn lựa chọn nào khác, cậu ấy đã không tin tôi sau khi sống sót sẽ không bao giờ… lừa gạt cậu ấy nữa.”
“Ừ.” Tiêu Thuỵ nhún vai. “Nên mới bảo đáng đời, ai bảo anh có ý đồ xấu trước.”
Hạ Vũ Thiên rũ mắt như đang suy nghĩ gì đó, sắc mặt xám xịt.
“Lần này nếu không nghiêm túc thì đừng đi quấy rầy cậu ta.” Tiêu Thuỵ rút ra một điếu thuốc. “Dù sao, trong trí nhớ bao giờ cũng tốt đẹp hơn hiện thực, nếu khi đã ở bên nhau sẽ không còn thấy như thế nữa.”
“Có ý gì?” Hạ Vũ Thiên hỏi.
Tiêu Thuỵ nghĩ rồi đáp, “Hạ Vũ Thiên, anh hiểu thế nào là người yêu sao? Có biết yêu là như thế nào không?”
Hạ Vũ Thiên khẽ cau mày.
“Lâm Viễn chết rồi ngày nào anh cũng nhớ đến Lâm Viễn, anh cho đó là yêu? Rồi thì ‘ôi yêu cậu’?” Tiêu Thuỵ nói. “Yêu một người là cùng người đó mãi mãi bên nhau, anh có hiểu không?”
Trầm mặc.
Tiêu Thuỵ thấy Hạ Vũ Thiên vẫn không có phản ứng gì bèn hỏi, “Bị ma ám à? Thích Lâm Viễn? Chẳng phải cậu ta có vẻ ngoài hợp mắt anh, nhưng lại không cho anh chạm tay vào đúng chứ? Đến khi anh đã chạm được vào rồi sẽ cảm thấy chán ngấy thôi!”
Lặng như tờ.
“Này.” Tiêu Thuỵ thấy người nọ không thèm nhìn mình mới hỏi, “Nếu có một người diện mạo giống Lâm Viễn, tính cách như Tiêu Linh anh sẽ yêu ai?”
Hạ Vũ Thiên chậm rãi chớp chớp mắt. “Lâm Viễn.”
Tiêu Thuỵ ngây người cười. “Vẫn cứng đầu?”
Hạ Vũ Thiên lấy bao thuốc lá từ túi, châm lửa phun ra làn khói mờ ảo. “Tôi hiểu ý cậu.”
Tiêu Thuỵ không nói gì thêm, thầm hỏi Hạ Vũ Thiên rốt cuộc đã biến hoá thế nào anh cũng chẳng tỏ, chỉ thấy người nọ vẫn là Hạ Vũ Thiên tàn nhẫn nhưng lại có vẻ như không phải.
“Tiêu Thuỵ.” Hạ Vũ Thiên chợt mỉm cười. “Tôi rất hận cha nuôi, cậu có biết không?”
Tiêu Thuỵ gật gật. “Biết chứ, chúng ta ai không hận ổng?”
Hạ Vũ Thiên phả một ngụm khói. “Biết hận khắc biết yêu, thích hay không thích, người tôi muốn ở bên cả đời là ai, tự bản thân tôi rõ hơn cậu nhiều.”
Tiêu Thuỵ nhíu mày nhìn Hạ Vũ Thiên, anh vốn chưa hết hy vọng, những mong Hạ Vũ Thiên vì không có được Lâm Viễn nên mới chấp nhất như vậy, nhưng Hạ Vũ Thiên lại tạt một gáo nước lạnh vào mặt anh… Anh thực lòng đã mơ hồ có linh cảm, chỉ là không muốn xác định mà thôi.
Hạ Vũ Thiên dịu dàng vuốt ve lưng Mao Mao. “Nhưng tôi nghĩ Lâm Viễn không khác lời cậu nói là bao nên tôi mới đau đầu, phải làm sao mới để cậu ấy tin là tôi thích cậu ấy… Nói theo cách của cậu, làm sao để một người lý trí, trong thâm tâm phòng bị hơn đứt người bình thường tin tưởng một ác ma đã quen dối trá?”
Tiêu Thuỵ cười lạnh, nhỏ giọng, “Còn lâu mới có chuyện đó.”
Hạ Vũ Thiên cũng thông suốt. “Hỏi cậu cũng bằng thừa, thà hỏi một ác ma được người thích còn hơn.”
“Ai?” Tiêu Thuỵ cảm thấy hứng thú.
“Đại khái…” Hạ Vũ Thiên nghĩ rồi đáp. “Đại khái biết một người, rảnh rỗi sẽ đi hỏi thăm người đó xem sao.”
“Anh thật lòng với Lâm Viễn?” Tiêu Thuỵ muốn xác định một lần nữa.
Hạ Vũ Thiên không hề do dự gật đầu.
“Vì sao?” Tiêu Thuỵ ngu ngơ hỏi.
“Thì cậu vừa nói đó, khuôn mặt, đầu óc… còn cả chuyện tôi chưa chạm được vào.” Hạ Vũ Thiên trả lời.
“Anh cho đây chính là yêu?” Tiêu Thuỵ cau mày.
Hạ Vũ Thiên nhướn mắt. “Đối với tôi mà nói thì đúng như vậy… mỗi người đều có những suy nghĩ khác nhau, cậu cho là yêu, tôi cho là không phải, tôi cảm thấy đúng hay không cũng chả tới lượt cậu xen vào.”
Tiêu Thuỵ bật cười, quả nhiên là Hạ Vũ Thiên, nói câu nào là trêu ngươi người ta câu đó.
Hạ Vũ Thiên giụi thuốc, đứng lên nói với Mao Mao, “Đi nào, Mao Mao.”
Mao Mao nhảy xuống từ trên giườ