ận đau thắt quặn lên làm cô không kìm được mà kêu lên: “Aaiiiii! Đau quá!”
Lôi Tuấn Vũ nhìn cô càng lúc càng co quắp lại trên giường, trong lòng nổi lên từng đợt đau đớn.
Anh lo lắng hỏi: “Mau nói cho tôi biết, tôi có thể làm gì? Làm thế nào em mới không đau nữa?”
Lãnh Tử Tình mồ hôi chảy ròng ròng đầy mặt, yếu ớt nhìn Lôi Tuấn Vũ, cố gắng lắc lắc đầu: “Anh… đi nghỉ đi… Á…. một lúc nữa là hết đau…”
Đau đớn làm cô không tự chủ được mà run rẩy hít vào một hơi.
Lôi Tuấn Vũ nhẹ nhàng đỡ cô dậy, ôm cô vào lòng. Bàn tay to lớn ôm lấy bụng cô, nhẹ nhàng xoa xoa.
Lãnh Tử Tình lập tức cảm giác được nguồn nhiệt truyền từ lòng bàn tay hắn
lên bụng mình, nhẹ nhàng như vậy, ấm áp như vậy… Cô suy yếu nằm trong
lòng hắn, tuỳ ý để mặc bàn tay hắn xoa nắn vuốt ve lên xuống trên bụng
cô.
“Đừng sợ… thả lỏng người đi… có tôi ở đây…” Lôi Tuấn Vũ kề miệng vào sát tai cô, dịu dàng nói, không ngừng giảm bớt đau đớn của Tử Tình.
Như có phép màu, lông mày của Lãnh Tử Tình dần dần giãn ra, bàn tay hắn như có ma lực, theo mỗi vòng xoa mà đau đớn của cô lại được giảm bớt một
phần.
Nhận thấy cơ thể của người con gái nằm trong lòng mình không còn căng thẳng
nữa, Lôi Tuấn Vũ trong lòng cũng không còn rối loạn. Âm thanh dịu dàng
lại vang lên lần nữa: “Thả lỏng người đi… có đỡ hơn chút nào chưa?”
“Ừm…” Giọng nói của cô giống như tiếng mèo, rất dịu, rất nhẹ, rất mệt mỏi…
“Ngoan lắm, em ngủ đi!” Lôi Tuấn Vũ lại tiếp tục lấy tay xoa nhẹ bụng cô, thân thể anh còn không ngừng đung đưa từ sau ra trước.
Lãnh Tử Tình dần bị sự mệt mỏi vây hãm, nằm trong lồng ngực ấm áp của hắn, dần dần hô hấp trở nên đều đặn…
Lôi Tuấn Vũ nhìn khuôn mặt đang dựa vào ngực mình, dịu dàng nhấc tay ra
định vuốt đi mấy sợi tóc mai dính đầy mồ hôi trên mặt cô…
Đột nhiên thân hình Lãnh Tử Tình lại rung lên, bàn tay nhỏ nhắn cuống quít
cầm lấy tay hắn, không cho nó di chuyển, tựa hồ trong tiềm thức của cô
không muốn nó rời khỏi bụng cô.
Lôi Tuấn Vũ vội tiếp tục xoa bụng cô, sợ làm cô vừa mới thiếp đi đã tỉnh lại.
Lãnh Tử Tình dần dần thả lỏng thân thể, cả người dựa vào trong lòng Tuấn Vũ.
Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, đặt cô nằm xuống giường, nhưng vẫn không quên tiếp tục nhẹ nhàng xoa bụng cô.
Phát hiện trên trán cô mồ hôi càng ngày càng túa ra, chắc là nhiệt độ trong
phòng quá cao. Lôi Tuấn Vũ nhìn bộ quần áo ngủ bảo thủ cô đang mặc rất
chật, không khỏi nhớ lại bộ áo ngủ hai dây mà cô mặc khi trước.
Cô mặc vậy không nóng mới lạ!
Anh mở cúc áo trên cổ cô ra, một cúc, hai cúc… đúng lúc anh đang do dự có
cởi cúc thứ ba ra hay không, thì cô đột nhiên rên lên một tiếng.
Tuấn Vũ liền nhíu mày lại, nhận ra tay mình đã ngừng lại. Anh liền tiếp tục động tác xoa bụng hình tròn trên bụng cô.
Lập tức, khuôn mặt nhỏ nhắn kia lại mỉm cười thoả mãn.
Bàn tay kia đang dừng trước ngực cô run lên vì nụ cười của cô. Nụ cười vô
tội đó lại hấp dẫn hắn, hắn dường như nghe thấy tiếng con tim mình đang
đập mạnh trong lồng ngực.
Cúc thứ ba, cúc thứ tư… Tay không dừng lại, hắn cuối cùng cũng được nhìn ngắm lại bộ ngực mềm mại mà no tròn kia….
Ánh mắt hắn tối lại dị thường… yết hầu nhấp nhô…
Đôi mắt chim ưng gắt gao dán vào da thịt vô tội kia… Còn cả bộ ngực kia nữa…
Giây tiếp theo, người đàn ông cao lớn cởi áo mình ra, nằm lên giường của cô gái, rồi ôm cô xoay lưng lại vào lòng mình.
Trong lòng anh viện cớ rằng anh đang sưởi ấm cho cô, tay vẫn chuyển động theo vòng tròn như cũ… Nhưng chỉ giới hạn trong một tay thôi, còn bàn tay
kia không an phận lại mở rộng phạm vi hoạt động lên phía trên…
Lãnh Tử Tình chìm trong giấc mộng, không rên rỉ kêu đau nữa, nụ cười không ngừng nở ra trên khuôn mặt đang ngủ say…
Buổi sáng thức dậy, Lãnh Tử Tình không nhìn thấy người bên cạnh đâu. Nhưng
cô nhớ rõ đêm qua Lôi Tuấn Vũ đã giúp cô giảm bớt đau đớn. Nếu không có
anh ở lại, cô chỉ sợ là đã phải chịu đau cả đêm rồi!
Về phần anh làm cái gì cô cũng không nhớ rõ nữa. Nhưng trong ý thức cuối cùng của cô, tay anh đã đặt trên bụng mình.
Dù sao cô hiện tại đang trong cái bộ dạng này, anh ta cũng không thể… Nghĩ đến đây, Lãnh Tử Tình đỏ mặt, vội xuống giường.
Ra khỏi phòng, đi xuống bếp, cô nhìn thấy một tờ giấy nhớ dán trên mặt bàn, bên trên là nét bút mạnh mẽ ghi: “Mỳ ở trong nồi”.
Lãnh Tử Tình bất giác nở nụ cười. Anh ta đúng là chỉ biết nấu mỳ thôi sao? Lẽ nào ngay đến cháo cũng không biết nấu?
Đột nhiên cô lại có cảm giác mình và anh là một gia đình, tuy không phải
rất mãnh liệt nhưng loại cảm giác được người khác chăm sóc này, hơn hai
mươi năm nay thật không quá rõ ràng cho lắm. Mọi người trong nhà không
ai biết hàng ngày cô đang suy nghĩ gì, nên sự quan tâm và chiều chuộng
đều không thích hợp.
Ngay cả lần trước bị đau bụng ngất xỉu, anh trai cô cho đến khi cô xuất viện cũng không biết nguyên nhân là vì sao. Cô chỉ có thể cười khổ. Mấy cái
chuyện đàn bà con gái này, cô sao có thể tâm sự với anh trai đây?
Haizzz! Vì vậy cô liền rủa thầm tên Hoa Bá kia. Cứ tưởng hắn là một thiếu nữ mà cô có thể dốc bầu tâm sự, rốt cuộc hoá ra lại là một gã đàn ông!
Nhìn vào chỗ