đen
mặt! Hắn cho rằng cô bán mình sao? Sờ một chút, ôm một chút, cho cô tiền là xong à?
Đây là cách hắn xử lý mọi chuyện từ trước đến nay sao? Tên khốn chết dẫm này!
Lãnh Tử Tình hùng hổ đem chiếc thẻ vàng ném vào thùng rác không chút thương
tiếc, ai mà thèm chứ! Trước đây không thèm, bây giờ không thèm, về sau
lại càng không thèm!
Cửa một lần nữa bị mở uỳnh ra, Lãnh Tử Tình giật mình, nhưng lập tức lại bình tĩnh lại rất nhanh.
Ngoài tên khốn họ Lôi kia ra, còn ai có thể ngang nhiên đi vào như vậy?
Lãnh Tử Tình ngay lập tức nhớ đến tấm thẻ vàng kia trước tiên, cô vội nhảy
đến cạnh thùng rác, lấy thân hình nhỏ nhắn của mình che khuất cái thùng
rác.
Lôi Tuấn Vũ sắc mặt rất rất khó coi, hắn nhìn bộ dáng không hoan nghênh của Lãnh Tử Tình, nghiến răng nói: “Đêm nay tôi không đi! Ngủ ở phòng bên cạnh phòng cô, có chuyện gì gọi tôi một tiếng!”
Á? Lãnh Tử Tình sửng sốt ngây người! Chuyện quái gì vậy? Cô vừa mới tưởng
rằng mình đã thoát được hắn, thì hắn lại muốn ở lại đây! Rốt cuộc muốn
dày vò cô đến mức nào đây?
Mà Lôi Tuấn Vũ cũng không giải thích nhiều, vội vàng lên gác vào phòng vệ sinh.
Lãnh Tử Tình thật sự không nghĩ ra tại sao hắn lại ở lại, cô liền lên gác,
khoá chặt cửa phòng lại! Bởi vì chuyện vừa mới phát sinh dường như vẫn
phảng phất ngay trước mắt cô. Mà Lãnh Tử Tình lại phát hiện ra một bí
mật kinh thiên động địa trong lòng mình!
Lãnh Tử Tình phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa trong lòng mình!
Cô vừa nãy lại rất hưởng thụ nụ hôn kia! Khi tay hắn đụng chạm vào cơ thể
mình, cô cảm nhận được… cô cảm nhận được một loại cảm giác từ trước đến
nay mình chưa bao giờ có, toàn thân nóng như lửa, chờ đợi người đến hạ
nhiệt cho cô.
Nhanh chóng bò lên giường, vùi người vào dưới chăn, che hết mặt lại, chỉ để
lộ ra đôi mắt đang đảo tròn. Ánh mắt cô nhìn lên bức tường cách vách
phòng Lôi Tuấn Vũ. Nơi này may mắn là không có cánh cửa liên thông giữa
hai phòng. Tốt quá. Lại nhìn cửa phòng đã được khoá chặt một lần nữa,
tâm trạng Lãnh Tử Tình mới từ từ nhẹ nhõm.
Lúc này, cô mới phát hiện mặt mình đỏ như phát sốt vậy. Cô vội nằm xuống, ép mình mau ngủ lại.
Đêm khuya tĩnh mịch, mỗi phút mỗi giây dường như đều cực kì chậm chạp. Thời điểm cô tịch cơ hồ có thể nghe thấy tiếng thời gian trôi qua!
Cô cẩn thận lắng nghe âm thanh phòng bên cạnh, dường như Lôi Tuấn Vũ sau khi vào phòng thì không hề có bất kỳ động tĩnh gì nữa.
Lãnh Tử Tình nằm trên giường, không tài nào ngủ lại được, lăn qua lộn lại một hồi, bụng lúc này hình như lại sôi ùng ục lên.
Nhất thời ý thức của cô lại bị khuấy động, Lãnh Tử Tình lấy tay ôm bụng,
muốn dùng hơi ấm của bàn tay để giảm cơn đau. Nhưng loại đau đớn này cứ
từng đợt từng đợt quặn lên.
Lôi Tuấn Vũ sau khi về phòng thì đứng trước cửa sổ, nhìn ra sắc đêm bên
ngoài. Anh không bật đèn. Tuy căn phòng này anh không hay tới ở, nhưng
vẫn có người định kỳ đến lau dọn. Chỗ này thực ra là nơi để anh náu
mình. Mỗi khi mệt mỏi anh đều đến đây điều chỉnh lại tâm trạng. Chưa
từng có người thứ hai tới nơi này, nhưng anh lại cho Tử Tình ở lại!
Về phần tại sao anh lại làm như vậy, anh cũng không quá rõ ràng! Ngày đó
không tìm được chỗ khác cho cô ở, liền nghĩ ngay đến nơi này.
Lúc này anh cau mày, anh khá là để ý đến tấm thẻ vàng mà Tử Tình vứt vào
thùng rác. Đã cho cô rồi, thì sẽ không bận tâm cô tiêu pha như thế nào,
nhưng cô lại ném nó vào sọt rác, làm anh tự nhiên lại nảy sinh một loại
tình cảm khác thường. Mà cô nhóc kia còn tưởng rằng anh không nhìn
thấy?! Che giấu một cách rõ ràng như vậy, có thiên tài mới không nhìn
thấy!
Bản thân anh tại sao lại ở lại đây? Lẽ nào chỉ vì bên ngoài rơi một lớp
tuyết mỏng hay sao? Lôi Tuấn Vũ mày chau lại càng chặt! Anh khó chịu về
hành động của chính mình!
“Aizzz…” Hồi lâu sau, Lôi Tuấn Vũ tựa hồ nghe được âm thanh vọng đến từ phòng bên cạnh, không rõ lắm, nhưng hình như là tiếng rên rỉ.
Giật nảy mình, Lôi Tuấn Vũ vội ra khỏi phòng, đi đến phòng của Lãnh Tử Tình, dán tai lên cửa, quả nhiên, trong phòng vọng ra tiếng rên rỉ của cô.
Lôi Tuấn Vũ cả kinh, vội định đẩy cửa ra, nhưng phát hiện cửa bị khoá chặt. Không nói thêm lời nào, anh quay về phòng, mở ngăn kéo lấy ra một xâu
chìa khoá, mở cửa phòng Lãnh Tử Tình.
Cửa vừa mở ra, anh liền nhìn thấy một thân hình yếu ớt đang cuộn mình co quắp trên giường.
Lúc này, Lãnh Tử Tình lấy hai tay ôm chặt bụng, co gập người lại trên
giường, đau đớn rên rỉ, đến Lôi Tuấn Vũ xuất hiện cũng không mở nổi mắt
ra.
“Tử Tình? Em sao thế?” Lôi Tuấn Vũ cuống quít vọt đến hỏi.
Lãnh Tử Tình mở mắt ra, nhìn ánh mắt lo lắng của Lôi Tuấn Vũ, lắc lắc đầu, lại không khống chế được cơn đau, rên rỉ thành tiếng.
“Đau bụng sinh lý sao?” Lôi Tuấn Vũ nhìn cô cố hết sức gật đầu, trong lòng bỗng rối loạn. Anh
sao biết được đau bụng sinh lý của phụ nữ lại đau đến như vậy? Trước đây không phải là chưa từng gặp qua người phụ nữ nào gặp tình trạng này,
nhưng anh chưa từng thấy người nào lại đau đến mức ấy, giống như bị mắc
một căn bệnh kỳ quái nào vậy.
Lãnh Tử Tình mồ hôi đầy trán, một tr