y
lên, tim Lôi Tuấn Vũ lại đập nhanh hơn rất nhiều.
Nhưng niềm vui sướng không kéo dài lâu, cô căn bản là không có hồi âm. *tội nghiệp :))
Lôi Tuấn Vũ thật sự muốn gõ mấy chữ “Lãnh Tử Tình nói đi!” Nhưng nghĩ
ra, vạn nhất bại lội thân phận, dọa cô chạy mất, như vậy hắn chẳng phải
là mất công toi hay sao?!
Lấy di động ra, gọi một cuộc điện
thoại: “Alô, sĩ quan Dương, tôi Lôi Tuấn Vũ đây. Đúng đúng đúng, giúp
tôi một chút, kiểm tra địa chỉ IP của mã số QQ 9028****32, giúp tôi tìm
kiếm vị trí của nó. Không có gì, có chút việc riêng. Được rồi, cám ơn!”
Quả nhiên, như lời Cổ Dương nói, có mã số QQ, hắn muốn tìm được Lãnh Tử Tình không hẳn là khó. Vùi người trong ghế, hắn nhìn chằm chằm biểu
tượng kỳ quái của Lãnh Tử Tình cười nói: “Lãnh Tử Tình! Trò chơi của em
nên kết thúc rồi! Trò chơi của anh vừa mới bắt đầu thôi!” Dịch: Benbobinhyen
Quả nhiên, như lời Cổ Dương nói, có mã số QQ, hắn muốn tìm được Lãnh Tử Tình không hẳn là khó.
Vùi người trong ghế, hắn nhìn chằm chằm biểu tượng kỳ quái của Lãnh Tử
Tình rất lâu, chờ đợi cô trả lời. Bỗng nhiên, biểu tượng đó tối đi, từ
danh sách biểu tượng có màu sắc rơi xuống cuối bảng. Lôi Tuấn Vũ kinh
ngạc nheo mắt, sau đó cười lạnh nói: “Lãnh Tử Tình! Trò chơi của em nên
kết thúc rồi! Trò chơi của anh vừa mới bắt đầu thôi!”
Lãnh Tử Tình thật sự không ngủ được, len lén dậy mở máy tính ra.
Thời gian này cùng Hoa Bá ở chung một nhà, anh đặt ra rất nhiều quy định cho cô.
Ví dụ như ban ngày viết truyện, mỗi nửa giờ đồng hồ phải hoạt động một
chút, ăn hoa quả, nhìn ra ngoài cửa sổ, cử động bả vai một chút v.v… Mà
buổi tối căn bản chính là cắt đứt thời gian lên mạng của cô, bắt buộc
phải cùng anh xem hết thời sự, sau đó đi ngủ!
Vì thế, cô đã có hai mươi ngày không cần hẹn giờ đi ngủ rồi!
Nhưng, hôm nay là ngoại lệ, cô miễn cưỡng vui cười một buổi chiều, thật sự là quá mệt rồi. Ngay cả cơ mặt cũng có chút cứng ngắc!
Ngồi ở trên giường đã thở dài đến chục lần. Cô thử đếm cừu cũng vẫn không
ngủ được. Hiện giờ mới có hơn chín giờ, so với thời gian nghỉ ngơi trước đây của cô, có thể coi là thời gian vàng để viết truyện.
Trằn trọc mãi, cô liền bật đèn đầu giường, mở máy tính ra. Có lẽ chính mình không chỉ là lo lắng, mà còn có chút nhàm chán.
Máy tính đặt trên đùi, Lãnh Tử Tình lại ngây ra, mất đến nửa giờ, trong đầu vẫn hồi tưởng đến đủ thứ giữa cô và Lôi Tuấn Vũ.
Từ lúc nhỏ, cô chỉ biết cô có một vị hôn phu từ trong bụng mẹ, một
người đàn ông rất ưu tú rất đẹp trai, mình sớm muộn sẽ phải gả cho hắn.
Bởi vậy, ở độ tuổi học sinh bắt đầu biết đến tình cảm, cô liền chặn hết những mối tình đầu có thể nảy sinh, căn bản là không thèm liếc nhìn bạn học nam lấy một cái!
Cho đến trung học vẫn chưa từng yêu ai!
Còn ở đại học thì sao! Vì để viết truyện, cũng không chuyên tâm học
hành, liền mê ngôn ngữ đến điên cuồng. Tự học hai ngoại ngữ. Vì thế rất
có nền tảng. Cô còn nhớ cô đã từng tham gia cuộc thi diễn thuyết bằng
tiếng Pháp trong trường đại học nữa!
Sau đó thì sao! Cô thôi
học, chỉ ở nhà giao lưu trên mạng trong thế giới ảo. Cứ thế cho đến nay, lại trở thành nghề nghiệp tự do của cô.
Kỳ thật, giữa cô và
Lôi Tuấn Vũ nếu nói là không có thêm quan hệ vợ chồng này, thì cũng khá
là hòa hợp với nhau. Trước đây, bọn họ tuy rằng gặp mặt không nhiều,
nhưng cũng sẽ hỏi han vài câu, hắn luôn nho nhã lễ độ như vậy, tỏ ra rất biết chăm sóc người khác, còn cô, ở trước mặt hắn cũng tương đối ngoan
hiền, mọi người trong nhà đều nói hai người bọn họ nếu kết hôn khẳng
định là có thể hạnh phúc.
Mà từ lúc sinh nhật cô hai mươi tuổi
hắn đưa ra việc kết hôn, hơn nữa là dưới hình thức hợp đồng như vậy, cô
còn thật sự cảm thấy rất chờ mong.
Kỳ thật, cô đối với hôn nhân cũng là sợ hãi, không biết cuộc hôn nhân không có nền tảng tình yêu thì sẽ như thế nào. Nhưng, cô hiện giờ có thể hiểu được rồi.
Mặc dù không có tình yêu, chỉ cần có tình dục, đàn ông và đàn bà sẽ là cái quan hệ dây dưa không rõ ràng.
Tay cô bất giác đặt lên bụng dưới, trong lòng lại càng cảm thấy bất an.
Cô còn nhớ rất rõ, hoàn cảnh lần đầu tiên cô bị hắn mạnh mẽ chiếm đoạt
đó, nỗi sợ hãi của cô dường như xé nát cô! Cô dường như mỗi ngày đều gặp ác mộng!
Nhưng, cùng với mỗi lần hắn xâm phạm, cô lại quen với sự
thô bạo của hắn! Có khi còn đắm chìm trong sự vuốt ve của hắn không thể
kiềm chế nổi.
Một người người con gái, khi cô mất đi thân thể
quý giá nhất của mình, có lẽ cô đã mất hết can đảm. Nhưng, mặc dù như
vậy, người đàn ông này cũng sẽ trở thành sự ràng buộc của cô.
Hắn và cô chia sẻ nơi tư mật. Hắn hiểu khả năng tình dục của cô, cô cũng hiểu nhu cầu của hắn. Thân thể giao hòa khiến cho hai người mặc dù
không có tình yêu, nhưng cũng đủ để hưởng thụ được sự an ủi tạm thời.
Vì thế, giữa bọn họ liền không còn gì e lệ nữa! Không cần che giấu.
Chuyến đi Việt Nam là một kỳ tích trong ký ức của Lãnh Tử Tình. Mỗi khi cô hồi tưởng lại đều sẽ cảm thấy không phải là thật! Hai người bọn họ
giống như một cặp tình nhân vậy, dắt tay sóng vai, cùng tắm ở đảo Thiên
Đường, hắn đã cho cô hơn