Old school Easter eggs.
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219252

Bình chọn: 8.5.00/10/1925 lượt.

cả lời hứa hẹn vạn năm?!

Đương nhiên lúc thật sự tỉnh táo, cô cũng không biết đó rốt cuộc là mộng hay là mơ! Hắn rốt cuộc có bao nhiêu vẻ mặt?!

Suy nghĩ lung tung, Lãnh Tử Tình cúi đầu nhìn tài khoản của mình, lại

có rất nhiều tin tức của độc giả. Cũng có không ít độc giả muốn gia nhập “Diễn đàn Bình minh”, Lãnh Tử Tình vội vàng chấp nhận từng cái một.

Một độc giả tên là “Thiên đạo thù cần”, gửi cho cô một dòng tin, chỉ có ba chữ ngắn ngủi “có đó không”. Ha ha, đương nhiên có. Cái tên này thật là thi vị! Nhất định là một người đọc khá nhiều! Cô vừa định trả lời,

thì ngoài cửa vang lên tiếng của Hoa Bá.

“Tử Dạ, đã ngủ chưa?”

Lãnh Tử Tình cả kinh, thè thè lưỡi, vội vàng tắt máy tính đi, đặt ở đầu giường, sau đó chui vào chăn giả vờ ngủ.

“Cốc cốc cốc”, Hoa Bá lại gõ cửa mấy cái, không thấy trả lời, lại đẩy cửa bước vào.

Ai da, nguy rồi, quên tắt đèn! Lãnh Tử Tình ở trong chăn nhéo mạnh

chính mình, thật sự là sơ ý! Kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra cô chưa ngủ.

Giả bộ bị đánh thức, vươn vươn cánh tay, sau đó mở mắt, mơ mơ màng màng nheo mắt nhìn Hoa Bá: “Hoa Bá, chuyện gì vậy?”

Hoa Bá lạnh mặt bước đến, nhìn nhìn máy tính nghiêng sang một bên,

không hờn không giận nói: “Không phải đã nói buổi tối không được lên

mạng sao? Sao em lại không thương tiếc thân thể của mình như vậy?!”

Lãnh Tử Tình ngượng ngùng, lại không dám thừa nhận, giả ngu nói: “Ờ, đó là trước khi ngủ xem một chút, anh có chuyện gì không thể để sáng mai

nói được sao? Đánh thức người ta dậy làm gì?!”

Hoa Bá nhìn cô thật lâu, có vẻ muốn nói lại thôi. Nhìn đến mức Lãnh Tử Tình có chút dựng tóc gáy.

Bỗng nhiên, anh liền tức giận, nói: “Từ hôm nay trở đi không được lên mạng nữa! Máy tính tịch thu!”

Nói xong, Hoa Bá cầm lấy máy tính của cô, đi ra cửa.

“Này! Làm gì vậy? Không nghiêm trọng như vậy chứ?! Này! Hoa Bá, em biết em sai rồi, em biết em sai rồi vẫn không được sao?! Anh làm gì vậy?!”

Lãnh Tử Tình bị anh làm cho hồ đồ, xỏ dép lê liền chạy ra ngoài theo.

Hoa Bá mang máy tính vào phòng ngủ của mình, sau đó đóng sầm cửa lại, lớn tiếng nói: “Ngày mai sẽ dạy bảo em!”

Lãnh Tử Tình bị nhốt ngoài cửa phòng ngủ, ngây người trừng mắt nhìn

cánh cửa kia! Hoa Bá uống nhầm thuốc rồi hay là sao?! Phát bệnh thần

kinh gì vậy?! Chẳng phải là chỉ dùng máy tính một chút thôi sao? Anh

phát điên cái gì chứ?!

Dùng hết sức lực xoay nắm đấm cửa, đang

vui mừng vì cửa sắp mở, lại phát hiện bên trong có một luồng lực thật

mạnh, khóa trái cửa lại!

“Này! Hoa Bá, anh làm gì vậy? Sao lại lấy máy tính của em?”

Bên trong vọng ra một tiếng “Ngủ!” Dọa Lãnh Tử Tình sợ tới mức run rẩy.

Ông trời ơi! Người đàn ông nhã nhặn như vậy nổi giận cũng thật dọa người! Quên

đi quên đi, coi như anh ta điên rồi! Vội vàng đi ngủ, nói không chừng là ác mộng,

đúng, tuyệt đối là ác mộng!

Lãnh Tử Tình y như A Q (nhân vật trong “A Q chính truyện” của Lỗ Tấn)

vội vàng chạy về phòng mình, cô cũng khóa trái cửa lại, hừ! Khóa trái,

ai mà không biết chứ?! Cũng đi ngủ thôi! Di động của Lãnh Tử Tình đặt chuông báo thức là năm giờ sáng. Ngủ không ngon lắm, tiếng chuông vừa vang lên, cô liền bật người ngồi dậy, dường như là trong tiềm thức chỉ chờ đến lúc này, vội vàng tìm di động bấm nút tắt.

Rón ra rón rén đi vào phòng vệ sinh, Lãnh Tử Tình lại lấy ra túi thử thai mà Hoa Bá mua cho cô, để trước mặt nhắm mắt cầu trời khấn phật, một hồi lâu, còn hôn từ xa tờ giấy thử thai kia. Sau đó, nín thở, xé mở ra, thử một lần nữa.

Một chút trì hoãn đều không có! Màu sắc tuy có hơi nhạt, nhưng vẫn rõ ràng như vậy!

Lãnh Tử Tình không khỏi lạnh toát sống lưng, nặng nề thở dài!

Vốn trong lòng còn chút hy vọng, nghĩ rằng que thử thai kia liệu có vấn đề gì không, hoặc là như Hoa Bá nói không phải là buổi sáng thử không chuẩn gì đó. Nhìn nhìn giấy thử thai trong tay mình, cô lại vội vàng rút ra một tờ, thử một chút, đợi mấy phút, vẫn là kết quả như vậy!

Vì sao! Vì sao?! Vì sao phải như vậy?! Mình đã làm sai ở đâu?! Cô nhìn mình trong gương có chút tiều tụy, sao dường như trong nháy mắt thấy mình già đi đến chục tuổi.

Giống như một quả bóng xì hơi, Lãnh Tử Tình vứt hết hai tờ giấy thử thai vào thùng rác. Đột nhiên, cô phát hiện thùng rác đã được đổ, thay một cái túi nilon mới.

Trời ạ! Trời ạ! Không thể nào, cô vội vàng cầm bàn chải cọ bồn cầu, bới lên để tìm.

Ngoại trừ hai tờ giấy thử thai kia, cái gì cũng không có. Trong lòng không khỏi nảy lên một cái.

Không kịp rửa tay, cô vội vàng chạy ra bên ngoài. Mở cửa nhìn thấy trước cửa còn để một túi rác chưa vứt. Nhất định là Hoa Bá thu dọn, anh định hôm nay khi ra

ngoài sẽ vứt vào thùng rác dưới nhà.

Lãnh Tử Tình cũng bất chấp lộn xộn, vội vàng mở túi nilon ra, dùng bàn chải cọ bồn cầu bới lên để tìm. Ngoại trừ mấy tờ giấy vụn thì cái gì cũng không có.

Phía sau vang lên một giọng nói: “Tìm cái gì?”

Lãnh Tử Tình cau mày nhổm mông ra sức tìm kiếm, không bỏ qua một chỗ nào, không kịp suy nghĩ trả lời: “Que thử thai!”

“Là cái này hả!”

Lãnh Tử Tình đột nhiên ngây người, đây là… Quay đầu lại, nhìn thấy trong tay Hoa Bá đang cầm que thử th