óng cửa phòng, lạch cạch khóa chặt lại.
Haiz! Mệt chết đi, có lẽ là hơn mười ngày trốn trong nhà, không ra khỏi cửa mất!
Sao vừa chạy một cái đã mệt đến thở không ra hơi rồi! Cái người này, thật đúng là hóa thân của lang sói!
Ha ha, nụ cười trên mặt Lãnh Tử Tình còn chưa tắt, bỗng nhiên nghe thấy tiếng loảng xoảng bên ngoài, cứng đờ người, xong rồi! Người này có chìa khóa!
Lãnh Tử Tình vội vàng dùng toàn bộ thân mình giữ chặt cửa, nhưng còn chưa kịp giữ, thì cả người lẫn cửa đã bị đẩy ra.
Sợ tới mức liên tục thét chói tai, liền bị ngã xuống giường.
Hoa Bá cũng thở hổn hển, nhanh chóng tóm được Lãnh Tử Tình, hai tay liền bắt đầu cù.
“Ha ha ha, a ha ha ha!” Lãnh Tử Tình ra sức trốn tránh, lắc qua lắc lại người để tránh né Hoa Bá tấn công, cô sợ nhất là bị cù!
Sau đó Hoa Bá lại cù dưới nách cô, rồi lại cù bên hông cô.
Lãnh Tử Tình càng không ngừng thét chói tai, cười đến chảy nước mắt.
Chỉ cảm thấy bụng mình như sắp vỡ ra, Lãnh Tử Tình vội vàng cầu xin: “Được rồi, em đầu hàng! Em không chịu nổi nữa… xin anh đó…”
Hoa Bá cuối cùng cũng ngừng lại, một phen trêu đùa khiến anh cũng vui vẻ đến mức tiêu hao quá nhiều sức lực, liền ghé vào người cô thở hổn hển.
“A ha ha, ha ha…” Lãnh Tử Tình vẫn còn cười theo quán tính.
Bỗng nhiên, tất cả đều yên lặng. Chỉ còn lại tiếng thở dốc dày đặc của hai người.
Lãnh Tử Tình có chút kinh ngạc nhìn người đàn ông ở trên người mình, yết hầu của anh khẽ động, lồng ngực dán trên ngực mình trái tim đập nhanh lạ thường.
Bầu không khí mờ ám nhanh chóng nảy sinh giữa hai người.
Hoa Bá nâng tay lên, nhấc người mình ra khỏi người cô, đồng thời kéo cô từ trên giường ngồi dậy.
Ngón tay thon dài thuận thế đưa ra sau đầu cô, sau đó áp vào mình, nụ hôn đè nén rất lâu cuối cùng rơi trên môi cô. Trằn trọc hôn, hút lấy sự ngọt ngào của cô, dường như muốn nắm cô trong lòng bàn tay. Anh ở cùng cô mười lăm ngày, ngay cả chạm cũng chưa chạm vào cô, người con gái chỉ có thể nhìn từ xa không thể chạm đến này, lúc này trông thật hấp dẫn. Nếu anh không ăn, thì anh chính là một thằng ngốc!
Lãnh Tử Tình dựng đứng hết tóc gáy, vừa nãy còn cười đến kích động, bây giờ chỉ còn lại kinh hãi.
Nhiều ngày như vậy anh đều không hề vượt quá, hôm nay nếu không phải chính mình chạy vào cái nơi mờ ám này, e là anh sẽ không làm như vậy!
Nụ hôn của anh luôn dịu dàng như vậy, so với Lôi Tuấn Vũ, vĩnh viễn không thể giống với sự rung động và run rẩy mà hắn mang lại cho cô.
Trời ạ! Sao lúc nào cũng so sánh anh với Lôi Tuấn Vũ vậy?! Đầu Lãnh Tử Tình như xoay vòng vòng.
Nếu Hoa Bá hiện giờ muốn cô, cô nên làm gì bây giờ? Nếu Hoa Bá làm cái chuyện giống như Lôi Tuấn Vũ làm trên người cô, cô nên làm thế nào? Trong đầu cô liền xuất hiện hình ảnh Hoa Bá trần như nhộng ở trên người mình hôn nụ hoa của mình!
Á -- không! Đừng! Lãnh Tử Tình đẩy mạnh Hoa Bá ra, nhanh như chớp chạy ra khỏi phòng ngủ!
Hoa Bá bị đẩy đến sửng sốt! Ngây ngốc nhìn bóng dáng cô chạy đi… Cô đúng là vẫn không chấp nhận, phải không?!
Xấu hổ ho khan hai tiếng, Hoa Bá điều chỉnh cảm xúc của mình, bất an kẹp chặt hai chân, cái chỗ sưng lên rõ rệt kia phải chịu tội rồi!
Nằm vật xuống giường của cô, hít hà hương vị của cô, hít thở thật sâu… Lãnh Tử Tình khoanh tiếp một vòng tròn trên lịch để bàn, sau đó là một khuôn mặt cười của ngày kỷ niệm cũng được, sinh nhật cũng được.
Nhưng, cô vô cùng ảo não, bởi vì nguyệt sự của cô vẫn chưa đến.
Nếu Hoa Bá không nhắc nhở cô, thì cô có lẽ đã sớm quên mất tiêu rồi! Nhưng cái thứ Whisper Hoa Bá mua cho cô ngày ngày ở trong ngăn tủ nhà vệ sinh cười nhạo cô, nỗi lo lắng của cô ngày một tăng lên! Nguyệt sự của cô xưa nay đều rất chuẩn, nếu có cũng chỉ trước một hai ngày, đều rất bình thường! Xưa nay chưa bao giờ chậm đến mấy ngày như lần này!
Kỳ thật, chậm vài ngày cũng là bình thường, nhưng sao cô cứ có một dự cảm chẳng lành vậy?! Lần trước bọn họ làm hình như không phải là thời kỳ an toàn thì phải? Hình như là qua rồi…
“Sao vậy? Mặt nhăn mày nhó gì vậy?” Hoa Bá cắn một miếng táo, bước vào phòng khách, nhìn Lãnh Tử Tình đang ngẩn người trên ghế sô pha.
Ngày tháng hiện giờ anh đã có thể thích ứng được rồi. Mỗi ngày chính là thi thoảng ra ngoài mua đồ ăn, trở về nấu ăn cho Tử Dạ. Một ngày ba bữa, cảm giác giống như người một nhà! Những ngày tháng này từ lâu anh đã mơ ước.
Thông thường, anh an vị ở trong phòng khách chơi điện tử, còn cô thì ngồi ở đó viết truyện. Cô không biết là đã bao nhiêu lần, anh đều nhìn chằm chằm sườn mặt cô đến ngây ngẩn! Dáng vẻ lúc đang làm việc của cô thật sự rất mê người.
Đôi khi, mái tóc dài của cô buông xuống, trông gợi cảm đến vậy, Hoa Bá cảm thấy cuộc sống hiện tại quả thực hạnh phúc đến muốn chết.
Mỗi ngày cô đều sẽ viết truyện đúng giờ, thời gian sẽ không quá dài, bởi vì Hoa Bá sẽ sắp xếp để cô nghỉ ngơi, cũng cấm cô viết truyện buổi tối. Sáng nay vừa dậy, Lãnh Tử Tình lại không viết truyện, ngồi ở đó ngẩn ngơ vì chuyện gì vậy?
“Ồ, không có gì! Hoa Bá, hôm nay em muốn ra ngoài một chút, có được không?” Lãnh Tử Tình đột nhiên bày ra bộ dáng xun xoe nịnh nọt.
Bởi v