hứ? Nhanh lên chút, tôi cho cậu hai mươi phút!” Lôi Tuấn Vũ liên tục nhìn đồng hồ, dáng vẻ như ngồi trên đống lửa.
“Soạt” một tiếng, Lôi Tuấn Vũ liền cảm thấy trước mặt có cái gì hất vào, nhưng lại tránh không kịp, hứng từ mặt đến người, là sữa!
Lôi Tuấn Vũ mắt tóe lửa nhìn về hướng thứ kia vừa hất tới, rành rành phát hiện cái cốc trống trơn trong tay của cô gái vẻ mặt đầy tức giận!
SHIT! Hắn hôm nay thật sự vào phải viện tâm thần rồi hay là sao? Mẹ kiếp sao mà gặp phải toàn kẻ điên?!
Tất cả giận dữ đều tập trung vào một chỗ, Lôi Tuấn Vũ không chút suy nghĩ, vung nắm đấm hướng về phía cô gái kia.
Cổ Dương nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí của hắn, liền lao tới, không ngăn kịp, lại bị trúng ngay một cú đấm rắn chắc!
Ông trời ơi! Người này điên rồi, xuống tay nặng như vậy! Nếu đấm phải mặt Tát Bối Nhi, không biết sẽ thành cái dạng gì nữa. Nghĩ tới Cổ Dương liền thấy sợ!
“Mẹ kiếp, cậu có còn là đàn ông không?! Lại còn đánh phụ nữ?!” Cổ Dương dường như là gào lên, nháy mắt cũng đáp trả một đấm, đẩy Lôi Tuấn Vũ ra thật xa.
Tát Bối Nhi vẫn chưa khôi phục tinh thần từ nỗi khiếp sợ vừa rồi, cô trơ mắt nhìn người đàn ông này đang nhanh như chớp vung nắm đấm sắp giáng vào mặt cô.
Mất hết can đảm, cô chỉ kịp nhắm mắt lại, nhưng một giây tiếp theo lại bị Cổ Dương đặt dưới thân, thay cô đỡ một đấm. Tiếng “bịch” vang lên thật lớn, khiến tim cô như dừng một nhịp.
“Mẹ kiếp, tôi đánh cô ta liên quan gì đến cậu!” Lôi Tuấn Vũ bị đánh đến hoa mày chóng mặt, cho tới bây giờ chỉ có hắn đánh Cổ Dương, làm sao đến lượt Cổ Dương đánh hắn! Tức giận đến mức đầu như muốn xì khói!
Đứng dậy lao vào đánh Cổ Dương.
Cổ Dương lần này thật là không nhượng bộ, anh cứ nghĩ đến chuyện vừa nãy Lôi Tuấn Vũ suýt chút nữa đánh trúng Tát Bối Nhi, liền tức giận đến muốn đánh tiếp! Trước kia luôn nhường nhịn hắn, là vì người huynh đệ này có chỗ khó nói! Mọi chuyện đã qua lâu như vậy rồi, hắn vẫn chưa cho qua!
Hai người cứ như vậy bắt đầu tiếp tục đánh nhau.
Tát Bối Nhi nhìn cảnh hai người đàn ông đang vật lộn, xấu hổ nhìn bốn phía, mọi người đều tò mò nghển cổ xem trò vui nữa chứ!
Vốn hôm nay đã không có hứng thú, liền nhấc chân chạy lấy người.
Lôi Tuấn Vũ bị Cổ Dương đánh một hồi, hắn đương nhiên biết nhu đạo, không thủ đạo gì đó của Cổ Dương không phải là hư danh, hôm nay rốt cuộc nếm được mùi vị bị đánh. Nhìn thấy cô gái gây chuyện kia định trốn đi, hắn liền càng thêm tức tối!
Đứng lên túm lấy vai Tát Bối Nhi, hừ lạnh nói: “Đàn bà thối, muốn đi hả?!”
Lời còn chưa nói xong, Cổ Dương đã một phen tóm lấy tay hắn, quát: “Bỏ bàn tay bẩn của cậu ra! Cô ấy là người phụ nữ của tôi!”
Ồ, xung quanh trầm trồ! Hóa ra hai người đàn ông này đánh nhau là vì tranh giành một cô gái! Có người lắc lắc đầu ra chiều hiểu rõ, có người vẫn còn hứng thú tiếp tục xem!
Người phụ nữ… của hắn?! Lôi Tuấn Vũ trong nháy mắt ngẩn người! Cổ Dương từ khi nào thì có phụ nữ vậy?!
Cổ Dương gạt mạnh tay Lôi Tuấn Vũ ra, ôm lấy Tát Bối Nhi đi ra ngoài, sau cùng còn ném lại cho Lôi Tuấn Vũ một câu: “Buổi tối đợi tôi ở nhà, hiện giờ tôi có chuyện quan trọng phải nói!”
Lôi Tuấn Vũ nhíu chặt hai tròng mắt nhìn cô gái không tình nguyện bị Cổ Dương ôm lấy, giằng co một hồi kia, cô gái này hình như là bạn thân của Lãnh Tử Tình thì phải?! Bọn họ có chuyện từ khi nào?! Xem ra, người ta hình như không muốn đi! Là Cổ Dương bá đạo ôm lấy, nếu không dùng chút sức, thì cô gái kia phỏng chừng đã sớm thoát ra rồi!
Phiền toái vò vò mái tóc trước trán, lại lau lau vết máu ở khóe miệng, SHIT! Cái người này có phải điên rồi không! Chết tiệt! Rút ra mấy tờ khăn giấy, ra sức lau vết sữa trên mặt, trên người! Cô gái chệt tiệt!
Di động vang lên, Lôi Tuấn Vũ vội rút ra nghe! Ngón tay lại có chút cứng ngắc! Cái
người này, xuống tay cũng thật dã man!
“A lô? Cái gì? Cô lặp lại lần nữa!” Lôi Tuấn Vũ nâng cao âm lượng… Dịch: Benbobinhyen
“A lô? Cái gì? Cô lặp lại lần nữa!” Lôi Tuấn Vũ nâng cao âm lượng,
“Được, tôi biết rồi! Mười phút nữa tôi đến. Mời chủ tịch Kiều đến phòng họp chờ một chút.”
Lôi Tuấn Vũ nhìn nhìn đồng hồ, chết tiệt, hôm nay đều rối loạn hết rồi! Vốn đã hẹn với chủ tịch Kiều người ta đến bàn ý tưởng hợp tác, chủ tịch Kiều hiện giờ từ Mỹ bay qua, vậy mà hắn lại quên mất!
Buồn bực thở hắt ra, không để ý đến xung quanh đang nghển cổ, xem xét mấy thứ Cổ Dương gọi trên bàn, Lôi Tuấn Vũ vứt lại mấy tờ tiền, rồi vội vàng rời đi.
Cổ Dương ngang ngạnh nhét Tát Bối Nhi lên xe, sau đó lái thẳng đến căn hộ của cô.
Đến cửa khu nhà, Tát Bối Nhi không chịu xuống xe.
“Xuống xe!”
“Tôi không có chuyện gì để nói!”
Từ lúc Cổ Dương hẹn Tát Bối Nhi ra ngoài đến giờ, lời cô nói ít đến đáng thương. Cổ Dương độc diễn cũng đủ rồi!
“Xuống xe!” Cổ Dương quát.
Tát Bối Nhi giận dữ trừng mắt lườm anh, rầm một cái đẩy cửa xe ra, hậm hực bước xuống. Sau đó, rầm rầm đi lên nhà, hận không thể dẫm nát gạch dưới chân.
Cổ Dương cũng xuống xe, đuổi sát theo sau.
Tát Bối Nhi quay đầu dừng lại, giận dữ nhìn anh, nói: “Tôi nói rồi! Đứa bé không phải của anh, anh còn muốn thế nào nữa?!”
Cổ Dương không
