t cả cười ồ lên.
Người đầu sỏ là An Lạc Nhi đỏ bừng mặt, cô ta là vô tình nói ra, nhưng
lại chuốc lấy ngượng ngùng cho chính chình. Hai tay lập tức bưng kín
mặt, hận không thể trốn ra khỏi xe!
Hồ đẹp trai nhịn không được chế nhạo đứng dậy tiến phía trước, cầm lấy micro không chút khách
khí phản bác lại: "Tôi nói các nữ đồng bào này! Cái kiểu biến khách
thành chủ này mới được mấy ngày, đã không biết trời cao đất dày là gì
rồi? ! Còn nói có được không? ! Có được không dựa vào hát hò mà kiểm
chứng được sao? !"
"Ha ha ha ha!" Trong xe cười đến
nghiêng ngả. Mấy cô gái Lãnh Tử Tình, Mộng Ba, An Lạc Nhi, mím môi đỏ
mặt không nói gì. Những người khác thì chẳng e dè chút nào, cười ầm ĩ cả lên.
"Nếu các nữ đồng bào một mực muốn thấy con người
thật của tôi, vậy thì tôi còn xấu hổ gì chứ? !" Nói xong, tay liền sờ
đến thắt lưng, ra vẻ muốn cởi dây lưng.
"Á--" Tiếng thét chói tai liên tiếp vang lên.
Tô thon thả hét lớn: "Hồ đẹp trai! Đồ của nhà chúng ta nếu anh để người khác nhìn thấy! Về sau đừng có biến mất trước mặt tôi!"
"Ồ!" Không phải là Trang Ngạo Nhiên thì còn có Lâm Địch Phi, cũng có thể là
Thời Kính Nhiên. Không khí lúc này, thanh âm đó tuyệt đối không phải là
từ một người phát ra! Đàn ông nha, không thể kích thích! Thanh âm hoang
dã tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên!
Hồ đẹp trai vừa
nghe, lập tức cười hì hì đáp lại: "Ui da, tỷ tỷ thân yêu của tôi! Tỷ
đừng có như vậy! Tôi chỉ giả bộ vậy thôi. Tôi chẳng qua chỉ là muốn lấy
lại công bằng cho đàn ông chúng tôi mà thôi! Ai bảo An Lạc Nhi nói chúng tôi không được chứ? ! Tỷ tỷ à, tỷ nói với cô ấy, tôi có được hay không? !"
"Anh đi chết đi! Anh có được hay không, tôi nào có biết!" Tô thon thả dậm mạnh chân, mắng vọng lại.
"Ha ha ha ha!" Hồ đẹp trai cười đến càng đắc ý, nháy nháy mắt với Tô thon
thả, "Tỷ tỷ à, đó chẳng phải là đồ của nhà chúng ta sao? !"
"Anh! Hồ đẹp trai chết tiệt! Anh là không muốn sống nữa có phải không? !" Tô
thon thả xông lên phía trước, muốn giơ tay đánh Hồ đẹp trai, lại bổ nhào vào một vòm ngực!
"Anh! Hồ đẹp trai chết tiệt! Anh là không muốn sống nữa có phải không? !" Tô thon thả xông lên phía trước, muốn giơ tay đánh Hồ đẹp
trai, lại bổ nhào vào một vòm ngực!
"Ai da, tỷ tỷ thân yêu của tôi! Tỷ đừng có vội chứ, trước mặt bàn dân thiên hạ, tỷ muốn cho
mọi người tham quan miễn phí sao!" Hồ đẹp trai một mặt ôm chặt lấy Tô
thon thả, một mặt còn không quên ba hoa.
"Đáng ghét! Buông tôi ra! Anh cái đồ chết tiệt! Á--" Tô thon thả bị ôm chặt trong lòng, xấu hổ đến mức không đánh nổi hắn ta.
"Được được được! Tỷ thân yêu của tôi, đợi đến Vịnh Hạ Long, đến đảo Thiên
Đường, Hồ đẹp trai tôi sẽ cởi sạch nằm trên bờ cát, để tỷ tùy ý kiểm
chứng!"
"Anh!"
"Ha ha ha ha" Cả đoàn người lại cười vang.
Sau khi Hồ đẹp trai đùa giỡn xong, micro đương nhiên giao cho Tô thon thả.
Tô thon thả xấu hổ giận dữ đến cực điểm, hát một bài ‘Hận anh hận đến
thấu xương’, tự mình thay đổi lời bài hát, câu nào cũng nhằm vào Hồ đẹp
trai. Cuối cùng coi như hòa nhau! Nhưng mọi người đều chỉ coi bọn họ như vậy là đang tán tỉnh nhau, ai cũng đang đắm chìm trong vui vẻ.
Kế tiếp, Trang Ngạo Nhiên bước lên. Thợ trang điểm tóc hẳn là hát không
tồi. Nhưng anh ta rõ ràng là đã cười đùa quá nhiều, mái tóc vốn rất có
cá tính, lúc này đã có chút rối bù.
Bộ dáng nghiêm trang
vốn có của anh ta so với hình tượng lúc này càng trở thành một sự so
sánh đối lập, mọi người ngồi dưới ai nhìn cũng phải cười. Tuy vậy, Trang Ngạo Nhiên lại không hề cười, nghiêm trang nói: "Tiếp theo tôi sẽ đại
diện cho đội phái nam, hát tặng mọi người một bài hát. . ." Anh ta vuốt
vuốt tóc trên trán, nói một cách thần bí.
Mọi người đều im bặt, chờ đợi câu nói tiếp theo của anh ta. Chỉ nghe anh ta trang nghiêm phun ra hai chữ - Lộn xộn!
"Ha ha ha!" Lệ trong khóe mắt Lãnh Tử Tình còn chưa kịp lau khô, lại được một trận cười đến nghiêng ngả.
Trang Ngạo Nhiên làm một điệu bộ, mở to hai mắt, mở lớn miệng bắt đầu: "A a
ha u, a a ha a u, a ti tao a ti tao. . . a y a y, a y a y, a y u. . ."
"Ha ha ha ha!" Lãnh Tử Tình cuối cùng vẫn là không chịu nổi sự khôi hài của anh ta, cất tiếng cười to. Khăn giấy mà Lôi Tuấn Vũ đưa cho cô lúc
trước, lúc này thật đúng là phát huy tác dụng.
Lôi Tuấn Vũ thâm tình nhìn cô, lúc này cô thật thoải mái làm sao, cười đến vui vẻ
như vậy. Từ khi hắn quen biết cô đến nay, chưa từng nhìn thấy cách cô
cười như vậy. Lúc trước, nụ cười của cô đều dịu dàng, chừng mực. Hắn
từng biết khi cô cười lên xinh đẹp hơn nhiều so với khi không cười. Cả
khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sức sống.
Nhưng lúc này, cô
vui vẻ như vậy, cho dù là bạn không nghe thấy sự lộn xộn khoa trương mà
quái đản kia, nhưng nhìn thấy dáng vẻ cô cười đến chảy nước mắt, mọi sự
phiền não đều không còn tồn tại nữa.
Lôi Tuấn Vũ cũng nở
nụ cười. Có lẽ, hắn quyết định không mang cô trở về lúc qua cửa khẩu là
chính xác. Đoàn người này có nhiều người trẻ tuổi, không khí rất tốt.
Tuy hắn không phải là người thích náo nhiệt, nhưng chỉ cần cô thích, hắn cũng không ngại làm một khán giả b