Disneyland 1972 Love the old s
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220015

Bình chọn: 7.00/10/2001 lượt.

gì? ! Chẳng lẽ anh cứ như vậy mà nhìn nhân viên của mình bị người khác bắt nạt sao? !"

Ánh mắt khinh bỉ của anh ta khiến cho Lâm Địch Phi quả thực phải trợn tròn mắt! Anh ta thật là có thể làm loạn lên! Ôn tồn khuyên giải: "Kính Nhiên, có một số việc anh không thể tham gia vào! Đừng vượt quá vị trí của mình! Được rồi, có thời gian tôi cùng anh nói chuyện. Hiện giờ chúng ta phải qua cửa khẩu, đừng có cãi cọ ở lãnh địa của người nước ngoài, như vậy chúng ta thật là mất phong độ đi!"

Thời Kính Nhiên còn muốn nói gì đó, nhưng cũng chỉ có thể cố nhẫn nhịn, đè nén tức giận đạp về phía Lôi Tuấn Vũ ở ngay đầu tiên, ánh mắt đó e là muốn thiêu sống hắn.

Còn những người đang xếp hàng thì sao, ở rất gần! Mọi người đều cấm khẩu, không nói câu nào. Nhìn một màn trò hay này! Rõ ràng là hai người đàn ông tranh giành một người phụ nữ đã kết hôn!

Tô thon thả len lén trề môi, như vậy là sao? ! Nhiều đại mỹ nhân như vậy, không ai nhìn thấy sao? Con mắt của mấy người đàn ông này có phải là đã bị rỉ đến không chuyển động được nữa rồi không? ! Bao nhiêu là cam quýt tươi ngon rực rỡ như vậy, lại cứ nhằm vào quả cam đắng kia chứ! ? Thật là đáng chết!

Vẫn là An Lạc Nhi hiểu cô ta, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô ta, an ủi: "Ở đây chẳng phải là ra nước ngoài sao, nhập gia tùy tục! Hương vị của cô như vậy ở Âu Mỹ khá được ưa chuộng đấy!"

"Biến đi!"

Cười gian "hì hì hì" .

Mộng Ba tốt bụng muốn chạy đến cạnh Thời Kính Nhiên, nói rõ với anh ta. Ít ra, đừng để anh ta tiếp tục dùng ánh mắt giết người kia để nhìn Lôi tổng nữa! Người ta là vợ chồng đó! Vừa quay đầu lại, đúng lúc gặp ánh mắt của Khang Huy, lập tức đỏ bừng mặt, vội vàng xoay người lại. Sao lại trùng hợp như vậy, bao nhiêu người như vậy, anh ta lại xếp hàng ngay sau cô!

Khang Huy nhìn bộ dáng cô vội vội vàng vàng quay lại, khóe miệng khẽ động, cũng không nói năng gì.

Nhưng Mộng Ba lại đứng vô cùng mất tự nhiên. Cứ cảm thấy sau cổ có một luồng khí đang chuyển động, nhiệt độ nóng ẩm phun vào bên tai mình, ngưa ngứa. Chết tiệt! Mộng Ba tự mắng mình. Sao lại lo lắng như vậy! Dù sao thì sau chuyến đi này cũng chẳng gặp mặt nhau nữa! Mọi chuyện đã qua rồi, coi như nó chưa từng xảy ra có phải là xong không! Người ta chẳng qua chỉ là chơi đùa, cô lại để ý như vậy? ! Chẳng phải chứng tỏ mình quá ngây thơ sao? ! Mộng Ba cô lăn lộn "giang hồ" bao nhiêu năm qua, từ khi nào lại cầm lên được mà không buông xuống được như vậy? !

Hít một hơi thật sâu, Mộng Ba quyết định dũng cảm mà đối mặt! Cô xoay nhanh người lại, liền dọa Khang Huy giật mình. Anh ta cũng không kịp che giấu phản ứng của mình, chỉ lẳng lặng nhìn Mộng Ba.

Cố nặn ra một nụ cười, Mộng Ba nói: "Phiền anh nhường đường một chút, tôi muốn đến phía sau."

Khang Huy không hề động đậy, vóc dáng khỏe khoắn đứng chắn ở đó, ánh mắt nhìn Mộng Ba không chớp.

Mộng Ba giương mắt, nhìn mặt anh ta, lại nói: "Phiền anh nhường đường một chút. . ."

"Sắp phải qua cửa khẩu rồi, em muốn đi đâu?" Khang Huy bình thản nói.

"Việc này không cần báo cáo với anh chứ?" Mộng Ba đột nhiên giọng nói có phần gay gắt. Có lẽ, trong lòng cô vẫn là còn có ủy khuất.

"Nếu là muốn xen vào chuyện của người khác, vậy thì đừng có đi!" Khang Huy chặn hai tay ở hai bên lan can, vây Mộng Ba ở trước mặt. Hoàn toàn là dáng vẻ một người chắn cửa vạn người chớ qua!

"Anh. . ." Mộng Ba tức giận không nói nên lời! Anh ta. . . anh ta dựa vào cái gì? ! Mộng Ba dậm mạnh chân xoay người không để ý tới anh ta! Anh ta quả thật là không thể nói lý!

Lãnh Tử Tình bị Lôi Tuấn Vũ mạnh mẽ ôm trong ngực, cực kỳ mất tự nhiên. Cô đang suy nghĩ lát nữa phải giải thích như thế nào với mọi người.

"Hai ngày này em thực thanh nhàn nhỉ? !" Trong lời nói của Lôi Tuấn Vũ có sự bất mãn rất rõ ràng.

"Hả? Không. . . phải đâu!" Thông minh như cô, làm sao lại không biết Lôi Tuấn Vũ nói là có ý tứ gì.

"Anh muốn biết đây có phải là hành động đơn phương của anh ta không?" Lôi Tuấn Vũ giống như một kẻ vừa đánh đổ chai dấm, nhìn thẳng vào Lãnh Tử Tình. Lúc này, trong lòng hắn vô cùng bất an! Đối với quá khứ của Lãnh Tử Tình, hắn không thể rõ ràng hơn được nữa. Cái tên Hoa quả đó đã là cái gai trong mắt hắn rồi! Tuy rằng cô hiện giờ đã mất trí nhớ, nhưng hắn ở trong lòng cô rốt cuộc có vị trí gì, hắn có thể không lo sợ sao?

"Anh. . . có ý gì?" Lãnh Tử Tình hơi tức giận. Cô không khỏi trừng mắt nhìn hắn, nhưng lại bị vây hãm trong ánh mắt sâu thăm thẳm của hắn. Trong mắt hắn có quá nhiều tình cảm, như nước sông cuồn cuộn, trong nháy mắt bao trùm lên cô. Một cảm giác được coi trọng, được che chở, khiến cho trái tim cô như nổi lên từng trận sóng.

Bốn mắt nhìn nhau, đôi môi sắp sửa chạm vào nhau. . .

Bốn mắt nhìn nhau, đôi môi sắp sửa chạm vào nhau. . . Chợt nghe thấy hướng dẫn viên gọi: "Qua cửa khẩu thôi! Qua cửa khẩu thôi! Cầm hộ

chiếu, xếp thành hàng, theo sát nhau. Hành lý không cần hạ xuống!"

Lãnh Tử Tình cả kinh, vội vàng cúi đầu xuống, len lén nhìn hướng dẫn viên

đang lớn tiếng gọi, người đàn ông vẻ mặt bất cần đời đó. Lúc này, hắn

đang nháy nháy mắt, nhíu nhíu mày với cô.

Lãnh Tử Tình mím