ông
như vậy tuyệt đối không thể yêu! Nếu không người bị tổn thương chỉ có
thể là chính bản thân bạn.
"Tôi không cần biết bọn họ là quan
hệ gì! Tôi chỉ biết Lãnh tiểu thư hiện đang gặp nguy hiểm!" Nói xong,
Mộng Ba dường như buồn bực quay người mở cửa phòng, một khắc kia nhìn
thấy hắn hút thuốc, cảm tình vừa nãy của cô đối với hắn đã biến mất
không còn dấu vết rồi.
Dường như là cùng một lúc, Văn Quang Nhiễm vươn tay ra tóm Mộng Ba lại, lần này cả người áp sát vào người cô, ép cô lên cửa.
"Á!" Mộng Ba kinh ngạc kêu lên. Thân hình cao lớn của hắn liền dán trên người của cô, mùi thuốc lá vướng vít lập tức bao trùm quanh cô.
"Anh. . . Anh làm gì vậy? !" Mộng Ba thất kinh. Lúc này chính mình đã
hoàn toàn bị giam cầm trước người hắn, hai tay hắn ở ngay bên gáy mình,
tay cầm thuốc lá không ngừng đưa lên môi, quan sát cô qua làn khói mờ
ảo.
Tim cô lập tức đập liên hồi, mà đôi chân thon dài của hắn
vừa khéo đè lên đầu gối của cô, từng trận tê dại truyền từ chân lên đến
bên hông, cô rất sợ hắn sẽ có hành động gì quá đáng, một đôi mắt kinh
hãi đề phòng nhìn hắn, cả người đều vô cùng cứng ngắc.
"Lời của tôi vẫn chưa nói xong!" Sắc mặt Văn Quang Nhiễm rất nghiêm túc, giống
như rất không vui. Hắn phun ra một ngụm khói, gần ngay trước mặt Mộng
Ba, không nhìn đến đôi mắt của cô đã đỏ lên vì khói, tiếp tục nói, "Muốn nghe không?"
Mộng Ba bị sặc khói không nói nên lời, chỉ ra sức gật gật đầu.
"Câu nói này tôi chỉ nói một lần, cô phải nghe cho rõ! Bọn họ là vợ
chồng, cho nên không được làm phiền bọn họ! Cho nên tối hôm nay, bọn họ
nhất định sẽ ở cùng một chỗ! Còn cô? Tôi không ngại cô ở đây đâu." Văn
Quang Nhiễm đột nhiên lộ ra nụ cười tinh quái, một ngụm khói lại phun
trước mặt Mộng Ba.
Khụ khụ khụ! Mộng Ba hận không thể cắn đứt
lưỡi của hắn! Cô đẩy mạnh hắn ra! Đôi tay run run nhanh chóng tóm lấy
tay nắm cửa, lao vọt ra ngoài!
Văn Quang Nhiễm nhìn cửa bị đóng sầm lại, tiếp tục nhả khói, nụ cười vô cùng tinh quái.
Mộng Ba chạy như trốn vào thang máy, vội vàng xuống lầu một, cho đến
khi ra khỏi khách sạn, còn không ngừng ngoái lại phía sau, chỉ sợ có ai
đuổi theo.
Nhìn một hồi lâu, cuối cùng xác định không có ai
đuổi theo, Mộng Ba mới thở phào nhẹ nhõm! Cô kiệt sức ngồi ở bậc thềm,
nhìn xe cộ đi lại trên phố, vẫn còn nghe thấy tim mình đập điên cuồng.
Đàn ông thối! Đàn ông tàn ác! Thật là. . . Không thể nói lý!
Ấy, cô cả kinh. Cái gì? Lãnh Tử Tình và Lôi Tuấn Vũ là vợ chồng? Sao có thể như vậy? Không được, cô sao có thể chạy ra ngoài như vậy được? Lãnh Tử Tình vẫn còn ở trong phòng mà! Lâu như vậy, sẽ không xảy ra chuyện
gì chứ? !
Nhưng nghĩ lại bộ dáng tà ác của Văn Quang Nhiễm vừa
nãy, tay của cô lại bắt đầu run rẩy. Làm hướng dẫn viên du lịch đã mười
năm, chưa từng gặp phải tình huống này! Người đàn ông bá đạo không thèm
để ý cái gì như thế này đây là lần đầu tiên gặp phải!
Không!
Không thể khoanh tay đứng nhìn được! Mộng Ba vẫn kiên quyết đứng dậy,
chạy về khách sạn. Đến đại sảnh, cô một mặt đề phòng thang máy, một mặt
gọi điện thoại đến phòng của bọn họ.
Chuông kêu hồi lâu không có ai nghe, sốt ruột đến mức dậm mạnh chân. Lãnh tiểu thư, nhanh đến nghe đi! Lãnh tiểu thư!
Khi vừa định cúp máy, đối phương lại tiếp điện thoại! Là Lãnh Tử Tình!
"Lãnh tiểu thư? Cô không sao chứ?" “Lãnh tiểu thư? Cô không sao chứ?”
“. . . Ờ, tôi không sao. . .” Thanh âm của đối phương có chút hổn hển, điều này làm cho Mộng Ba rất lo lắng.
“Thật vậy chứ? Thật sự không sao chứ?” Mộng Ba áp tai lắng nghe, muốn nghe ra một chút manh mối nào đó.
“Tôi không sao, xin lỗi, hướng dẫn viên Mộng, hắn. . .” Lãnh Tử Tình muốn
nói lại thôi, cô trừng mắt nhìn Lôi Tuấn Vũ đang dựa vào một bên.
“Ừ, vậy là tốt rồi tốt rồi! Này, tôi nghe Văn tổng nói cô và Lôi tổng là. . . vợ chồng?”
“. . . Ừm” Lãnh Tử Tình nắm chặt điện thoại, chỉ sợ Lôi Tuấn Vũ nghe được điều gì.
“Hả?” Mộng Ba nhất thời không phản ứng kịp. Sao vậy? Là thật sao? ! Trời ơi! Thật đúng là nhìn không ra!
Đầu dây bên kia đột nhiên xuất hiện một giọng đàn ông: “Còn có vấn đề gì
không? !” Lôi Tuấn Vũ đoạt lấy điện thoại, hỏi rất bá đạo, thực ra là
đang cảnh cáo.
“Ờ, cái này, không. . . không có gì nữa! Các người nghỉ ngơi đi. . . Tôi hôm nay. . .”
Cộp một tiếng, đối phương cúp máy trước.
Lỗ tai của Mộng Ba ong ong, cô cau mày trừng mắt nhìn ống nghe! Có lầm hay không? ! Phải chăng hắn nên cảm kích vì cô đã để phòng lại cho hai vợ
chồng hắn chứ? ! Thật là! Một câu cám ơn cũng không có!
Hơn nữa,
bọn họ đã là vợ chồng, vậy mà lúc trước cũng không có ai nói cho cô
biết? Lúc chia phòng, cô cũng có thể xem xét cho bọn họ! Giờ thì tốt
rồi! Chính cô bây giờ lại không có phòng! Chẳng lẽ để cô ngủ ở trên
đường cái sao!
“Có việc sao?” Mộng Ba quay người lại, nhìn thấy
Khang Huy từ thang máy đi ra. Mộng Ba chán nản lắc đầu, bỏ điện thoại
xuống, xõa xõa mái tóc của mình, bộ dáng mặt mày nhăn nhó.
“Hả?
Phải không?” Khang Huy rất rõ ràng không tin tưởng lắm, bởi vì tâm tình
của cô hoàn toàn viết hết trên mặt cô, dáng vẻ như là gặp phải chuyện