như là một người nào đó! Kết quả là ngày hôm sau tôi chỉ thấy Kiều
Chi Ảnh đến. Cô ấy nói tôi biết anh… haizzz… chồng tôi bị tai nạn xe cộ
đã qua đời! Còn nói chúng ta đều là cô nhi, tứ cố vô thân. Vì thế cô ta
giúp tôi làm thủ tục xuất viện, còn sắp xếp mọi thứ, giới thiệu chị
Vương chăm sóc cho tôi, nói cho tôi biết trước kia tôi làm nhân viên
quét dọn vệ sinh, vì thế được sự trợ giúp của chị Vương, tôi quen với
chị Lưu, tìm được việc làm tạp vụ trong khách sạn. Kết quả vừa làm được
một ngày thì tôi lại nhận được điện thoại của Kiều Chi Ảnh, nói là chồng tôi có một người anh trai sinh đôi bị thất lạc từ nhỏ, tên là Lôi Tuấn
Kiệt, mà cái chết của chồng tôi và vụ tai nạn xe cộ của tôi đều có liên
quan đến hắn, hình như hắn muốn giết người bịt miệng vì gia sản gì đó!
Vì thế tôi phải bỏ đi, sau đó lại gặp anh… Vì trong tay tôi có tờ chứng
nhận kết hôn, nên… nhận ra được anh…”
Lãnh Tử Tình cẩn thận quan sát sắc mặt của Lôi Tuấn Vũ, trong nháy mắt, khi
cô nhắc đến Kiều Chi Ảnh, cô phát hiện sắc mặt của hắn càng thâm sâu khó lường! Chỉ là cô không nhìn thấy đôi mắt của hắn, nếu không sẽ có thể
biết được hắn tức giận hay không!
Chết tiệt! Kiều Chi Ảnh nói gì cô ấy cũng tin sao? Hắn thật không biết cô là ngây thơ hay quá lương thiện nữa! Hoặc diễn xuất của Kiều Chi Ảnh vượt
quá sự tưởng tượng của hắn! Tạp vụ? Cô ấy làm được sao? Khó trách cô gặp hắn liền bỏ chạy, thật đúng là coi hắn như tội phạm giết người mà! Chết tiệt! Thật muốn đem đứa ngốc này đá văng ra cửa sổ máy bay quá đi!
Lãnh Tử Tình thấy Lôi Tuấn Vũ nửa ngày không nói năng gì, lại không dám kề
sát mặt lại nhìn vào mắt hắn như lúc trước nên cô liền hỏi: “Vậy có phải đến lượt tôi hỏi rồi không?”
“Không cần nữa!” Lạnh lùng giống như thời tiết tháng một ở phương Bắc vậy.
“Hả?”
“Đã rất rõ ràng rồi!”
Đã rất rõ ràng? Đó là anh ta rõ thôi! Cô có chỗ nào rõ ràng đâu cơ chứ?
“Này! Lôi Tuấn Vũ! Anh có ý gì đây? Cái người này… thật là ích kỷ mà! Cái gì
mà không cần nữa chứ? Anh cái gì cũng đều rõ ràng rồi, vậy tôi thì sao?
Anh sao lại có thể như vậy được? Tôi bị mất trí nhớ mà! Nếu anh đã nói
Kiều Chi Ảnh là kẻ lừa đảo thì như vậy rốt cuộc tôi là ai? Tôi làm gì?
Tại sao anh lại có thể đối xử với tôi như vậy? Chẳng lẽ anh không biết
hiện giờ tôi mù mịt thế nào, bất lực ra sao ư?” Lãnh Tử Tình giận
đến nghiến răng nghiến lợi, cô thật sự không thể nhịn được nữa! Trước
đây không biết mình cần có dáng vẻ như thế nào, nên cô vẫn rất thận
trọng. Giờ, đối diện với cái tên tự kiêu tự đại gọi là chồng mình đây,
cô quả thực không nhịn được nữa, không cần phải nhẫn nhịn nữa!
Lôi Tuấn Vũ nhướn mày nhìn Lãnh Tử Tình kích động. Chẳng qua hắn đùa cô
chút thôi, quả nhiên, không được mấy phút, bộ dáng kiên cường của cô đã
lộ ra! Ha ha! Thật là khuôn mặt nhỏ nhắn sinh động!
Cô bất lực á? Hắn quả thực một chút cũng nhìn không ra!
“Ha, đùa thôi mà. Em hỏi đi!” Lắc lắc đầu, bộ dáng cung kính rửa tai lắng nghe.
Hả? Cái gì? Đùa… Đùa thôi ư? Lãnh Tử Tình nhìn khoé môi đang đắc ý giương
lên dưới cặp kính râm kia, thiếu chút nữa thì cắn vào lưỡi mình. Gã đàn
ông này… thật là đáng ghét mà!
Tức giận phừng phừng, Lãnh Tử Tình nhất thời không biết nên hỏi từ đâu nữa.
“Ủa? Không có câu hỏi sao? Vậy…” Lôi Tuấn Vũ giơ tay ra nhặt lấy tờ tạp chí nhét trên túi ghế phía trước.
“Ai nói là không có câu hỏi?” Lãnh Tử Tình vội cuống lên đè chặt lấy tay Lôi Tuấn Vũ, lại nhìn thấy
nụ cười xảo trá của hắn, cô lại một lần nữa phát hiện mình bị hắn đùa
bỡn! Tức chết được! Tên nam nhân này… thật đáng ghét!
Vội rút tay lại khoanh trước ngực, vừa rồi cô sao lại giống như bị điện
giật vậy? Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã rất kích động, lúc này lại càng nóng hơn!
Lôi Tuấn Vũ chậm rãi rút tay về, ngồi thẳng lên nhìn cô, bộ dáng có gì muốn hỏi thì sẵn sàng trả lời. Giống như người cố tình gây sự là cô vậy.
Lãnh Tử Tình cúi đầu, đỉnh đầu hướng về phía hắn, nhỏ giọng hỏi: “Trước kia tôi làm việc gì?”
“Bà nội trợ toàn thời gian.” Hắn trả lời rất lưu loát tựa hồ không cần nghĩ.
“Hả? Cái gì? Không có việc làm sao?”
“Không tốt nghiệp đại học, nghỉ học giữa chừng. Tiểu thư con nhà giàu, không
cần đi làm. Kết hôn xong ở nhà làm nội trợ toàn thời gian.” Lôi
Tuấn Vũ cố ý bỏ qua tình tiết cô làm tổng biên tập ở Hoa Bá. Mấy cái
tiểu tiết lặt vặt không cần thiết đó sẽ làm ảnh hưởng đến chất lượng
cuộc sống của hắn.
Trời! Vậy… tuy rằng không thê thảm như Kiều Chi Ảnh nói, nhưng cái gì cũng
không động tay đến thì thật sự là đáng buồn chán nha! Hoá ra cô vẫn kém
cỏi như vậy!
“Người nhà tôi ở đâu? Cuộc sống thế nào?”
“Nhà em rất giàu có, kinh doanh nhà hàng ăn uống, ở trong nước có thể nói là số một. Việc làm ăn của gia tộc đều do các con trai của ba em đảm
đương. Ba em là Lãnh Huyền Thiên, mẹ em là Mạnh Hân Di, ba anh trai là
Lãnh Tử Hiên, Lãnh Tử Minh và Lãnh Tử Dương. Công việc hàng ngày của em
là lên mạng, mua sắm, du lịch, chưa bao giờ gây rắc rối cho ba mẹ. Trước khi em mất trí nhớ, cuộc sống của bọn họ đều cực kỳ tốt đẹp. Hơn nữa,
bọn họ… cũng không biết chuyện em