ôm lấy người cô,
giọng nói nhắc nhở vang lên bên tai: “Muốn ôm anh thì đợi đến lúc máy bay bay lên trên mây cũng không muộn mà!”
Khẩu khí trêu chọc làm cho Lãnh Tử Tình đỏ bừng mặt. Cô có muốn ôm hắn đâu cơ chứ? Rõ ràng là hắn cố ý mà!
Cô luống cuống từ trên người hắn chống người nhỏm dậy, cuống quít ngồi lại ghế của mình, thắt dây an toàn lại, ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ, mặc kệ
hắn! Thật là… rốt cuộc tại sao cô lại cưới hắn chứ? Người gì mà tai
quái, không thật thà chút nào! Rõ ràng biết cô đang nóng ruột như lửa
đốt mà còn có tâm trạng đi trêu chọc cô!
Máy bay không bay lên cao nữa mà lại hạ độ cao xuống một chút, dần dần ổn định.
Tiếp viên hàng không đang đứng trên đường đi lại, đẩy xe bắt đầu phục vụ hành khách.
Giọng nói ngọt ngào của một cô tiếp viên khiến cho Lãnh Tử Tình chú ý, giọng
nói vậy chắc hẳn là một mỹ nhân rất đẹp! Quả nhiên, một khuôn mặt trái
xoan, mi mày như liễu, nụ cười ngọt ngào như mật, đoan trang nhã nhặn.
Đối diện với cô là một nam tiếp viên, mi thanh mục tú, khuôn mặt đẹp
trai, làn da trắng bóc. Nam thì đẹp trai hiếm có, nữ thì thanh lệ nhã
nhặn, thật là đẹp mắt.
“Tiên sinh, tiểu thư muốn uống gì ạ?” Giọng nói ngọt như nước đường của nữ tiếp viên tuôn ra khỏi đôi môi.
Lôi Tuấn Vũ khẽ động đậy môi, Lãnh Tử Tình nghe được hai chữ cà phê. Cô lén nhìn về phía hắn, đến đầu hắn cũng chưa động, người đẹp như vậy mà hắn
không thích sao?
Cô tiếp viên thành thạo rót một ly cà phê đưa cho Lôi Tuấn Vũ, sau đó lại hỏi Lãnh Tử Tình.
Lãnh Tử Tình liếc mắt nhìn chiếc xe chất đầy đồ uống, có cà phê, nước khoáng và các đồ uống nước ép trái cây. Cô nghĩ ngợi rồi hỏi: “Có sữa không ạ?”
Cô tiếp viên không nghe rõ, cúi đầu lễ phép hỏi: “Xin hỏi tiểu thư muốn dùng gì ạ?”
“Sữa chua!” Lãnh Tử Tình lặp lại 1 lần.
Cô tiếp viên lập tức lắc đầu nói: “Thật xin lỗi, tiểu thư, không có sữa chua cô cần, các loại đồ uống khác được không ạ?”
Cô tiếp viên lập tức lắc đầu nói: “Thật xin lỗi, tiểu thư, không có sữa chua cô cần, các loại đồ uống khác được không ạ?”
Cau mày nhìn các loại đồ uống kia, Lãnh Tử Tình lắc đầu nói: “Vậy thôi ạ! Không cần đâu! Cảm ơn!” Cô sợ làm mất thời gian của người khác, chọn đồ uống cũng mất cả nửa ngày! Sao lại không có đồ uống từ sữa chứ nhỉ?
“Cho cô ấy một cốc nước!” Lôi Tuấn Vũ nói.
Cô tiếp viên lập tức hiểu ý, rất nhanh chóng rót một ly nước khoáng đưa cho Lãnh Tử Tình.
“Tôi…” Cô không muốn uống nước mà!
“Lát nữa nói nhiều lắm, sẽ cần đó!” Lôi Tuấn Vũ giải thích, ngữ khí bá đạo.
Lãnh Tử Tình đành phải cảm ơn nhận lấy cốc nước.
Ngồi trên ghế, nhìn ra cảnh đẹp trắng như tuyết ngoài cửa sổ, Lãnh Tử Tình
từng đợt cảm khái. Con người không có cánh a! Nhưng lại có thể bay lên
trời cao như vậy. Những tầng mây giống như tuyết trắng kia làm cho cô
nhớ tới truyền thuyết thần thoại trên thiên đình, lúc này bọn họ chẳng
phải đằng vân giá vũ hay sao? Thật là không chân thực chút nào!
“Bắt đầu đi!” Giọng nói của Lôi Tuấn Vũ chắc như đinh đóng cột.
“Hả?” Lãnh Tử Tình ngoái đầu nhìn sang, đập vào mắt cô là khuôn mặt đẹp trai
đến mức làm cho người ta hồ đồ, mà hắn thì điệu bộ ung dung thản nhiên,
còn đeo thêm cặp kính râm, che đi ánh mắt bức người của hắn, càng làm
cho Lãnh Tử Tình thêm bối rối.
“Mỗi người một câu hỏi, em nói trước đi!” Lôi Tuấn Vũ nhìn chằm chằm vào vẻ mặt quẫn bách của Lãnh Tử Tình, cô
gái nhỏ này dễ dàng đỏ mặt như vậy từ bao giờ? Không biết có phải do hắn đeo kính hay không, hay cô bị ánh mặt trời chói mắt này chiếu vào.
Trong ấn tượng của hắn, làn da của cô không nhạy cảm như vậy…
Nhìn vào đôi má hồng nhuận của cô, Lôi Tuấn Vũ không khỏi nuốt nước bọt,
chết tiệt, quả thật là giống một quả anh đào chín mọng, cô đang khiêu
chiến tính nhẫn nại của hắn sao? Hắn trước đây thích đôi môi căng mọng,
nhưng giờ đây nhìn vào cặp môi khéo léo như vẽ đang mấp máy kia của cô,
thì hắn không ngừng nuốt nước bọt.
“Được.” Lãnh Tử Tình ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Chúng ta… quen nhau rất lâu rồi sao?”
Lôi Tuấn Vũ khẽ hắng giọng, đáp: “Đúng vậy.”
Đang đợi hắn trả lời, Lãnh Tử Tình chưng hửng. Hả? Trả lời vậy là xong rồi
sao? Cô nghe mà đen mặt. Là cô hỏi đơn giản quá, hay là anh ấy kiệm lời
như vàng cốm vậy? Đó cũng tính là trả lời hay sao?
Lãnh Tử Tình vội vã truy hỏi: “Bắt đầu từ bao giờ?”
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên giơ một ngón tay lên nói: “Đến lượt anh! Kiều Chi Ảnh nói với em những gì?”
Sao lại có thể như vậy? Cô còn chưa hỏi xong mà! Hừ! Ai mà thèm cùng hắn
chơi trò chơi nhàm chán này chứ! Cái gì mà mỗi người một câu hỏi chứ?
Lưu manh! Nhưng…. vạn nhất nếu hắn không trả lời câu hỏi nào thì chẳng
phải cô càng thêm bực mình hay sao? Haizzz, Lãnh Tử Tình giơ tay ra gõ
lên đầu mình, sao lại không nhớ ra được gì hết vậy? Vô dụng như vậy, còn bị hắn bắt nạt nữa chứ!
Thôi được rồi, người đại lượng không thèm chấp kẻ tiểu nhân! Mỗi người một
câu thì mỗi người một câu! Cùng lắm thì câu hỏi tiếp theo của cô sẽ có
biên độ thật rộng mà thôi.
Lãnh Tử Tình nhẫn nhịn trả lời: “Sau khi tôi tỉnh lại thì bác sĩ nói cho tôi biết đã liên hệ với chồng tôi,
hình