Disneyland 1972 Love the old s
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218444

Bình chọn: 9.5.00/10/1844 lượt.

ơng vỗ vỗ vào ngực mình mấy cái.

Lãnh Tử Tình vội đứng lên xin lỗi. Trời ơi! Mất mặt chết thôi! Cô cúi gằm xuống đi theo sau Lôi Tuấn Vũ.

Văn Quang Nhiễm rốt cuộc cũng đứng được thẳng người lên, theo hai người nọ đi ra khỏi phòng cảnh vụ.

Lãnh Tử Tình tuy rằng không mang theo đồ đạc gì, nhưng Lôi Tuấn Vũ giống như ảo thuật gia, biến ra một chiếc va-li, còn có một chiếc túi xắc tay.

Hắn đưa túi cho cô, một câu cũng không nói không rằng. Lãnh Tử Tình kéo

khoá túi ra, nhìn thấy chứng minh thư, ví tiền, di động của cô, tất cả

đều ở bên trong. Cái túi này… là của cô sao?

Người đàn ông kia mặt mũi vẫn sầm sì. Lãnh Tử Tình ngoan ngoãn đi theo sau

Lôi Tuấn Vũ, không dám hó hé nửa lời. Cô giờ đầu óc đang rối bời. Mỗi

bước đi lại khiến trái tim cô đập nhanh hơn một chút! Người đàn ông kia

vậy mà lại chính là Lôi Tuấn Vũ, là người chồng trong tờ chứng nhận kết

hôn của cô! Trời ạ, làm sao bây giờ? Cô còn chưa chuẩn bị tâm lý a! Cô

phải đối mặt với người chồng còn sống này ra sao đây? Nếu Kiều Chi Ảnh

lừa cô, vậy rốt cuộc cô là ai? Chồng cô là người như thế nào? Cuộc hôn

nhân của họ ra sao?

“Ừm, chuyện đó…” Lãnh Tử Tình thật sự có rất nhiều lời muốn nói.

“Có gì thì lên máy bay rồi nói sau.” Lôi Tuấn Vũ lạnh lùng nói, ngữ điệu hoàn toàn là trách móc. Hắn chưa

truy cứu chuyện cô coi hắn là kẻ sát nhân đã là rộng lượng lắm rồi.

Đến cửa hải quan, Lôi Tuấn Vũ kéo Lãnh Tử Tình, để cô đi lên phía trước,

giống như sợ cô trốn mất vậy. Còn hắn thì kéo va-li đứng đợi ngay sau

cô.

“Sao vậy? Anh…” Lãnh Tử Tình đột nhiên phát hiện trong tay Lôi Tuấn Vũ cũng cầm vé máy bay và hộ chiếu. Sao, anh ấy cũng phải đi công tác ư?!

“Đến lượt em kìa!” Lôi Tuấn Vũ giục cô.

“Đợi tôi với, Vũ, ông thật đúng là qua sông đoạn cầu mà!” Văn Quang Nhiễm lấy vé lên máy bay, vội vàng chạy tới.

“Ông làm cái gì vậy?” Lôi Tuấn Vũ tức giận hỏi.

Văn Quang Nhiễm cười tủm tỉm: “Sao nào? Tôi làm gì ông không nhìn ra được sao? Lôi tổng của tập đoàn Kiêu

Dương đã ra mặt rồi, tôi là chủ nhà không thể không đi phụng bồi nha!”

“Hừ!” Lôi Tuấn Vũ xì một tiếng, trừng mắt lườm Văn Quang Nhiễm. Đúng là sợ thiên hạ không loạn mà! Hắn đến để xem trò vui thì có!

“Tiểu thư, trong túi có máy tính xách tay không ạ?” Nhân viên ở bộ phận kiểm an nhắc nhở Lãnh Tử Tình.

“A? Không…” Lãnh Tử Tình theo phản xạ có điều kiện bật trả lời. Cái túi này Lôi

Tuấn Vũ vừa đưa cho cô, cô đúng là chưa xem kỹ, chỉ thấy bên trong có gì đó hơi nặng mà thôi.

“Có!” Lôi Tuấn Vũ thay cô trả lời, trực tiếp mở khoá kéo túi, lấy ra một chiếc laptop.

Trời ạ! Mất mặt quá! Trong túi mình có gì không mình cũng không biết! Cô lén liếc sang nhìn cô nhân viên kiểm soát kia, cô gái nọ cũng ngơ ngác nhìn cô. Chẳng qua chỉ là cái máy tính thôi, sao phải che che đậy đậy thế?

Lãnh Tử Tình không khỏi thở dài, haizzz! Cô hôm nay đúng là không ngóc đầu lên được!

Cô đi vào bên trong, Lôi Tuấn Vũ cũng theo sau cô.

Lãnh Tử Tình nhìn hắn kéo va-li đi về phía mình, lại tiện tay cầm lấy túi

xách của cô sải bước đi về cửa lên máy bay số chín. Mà cô thì chỉ đành

rảo bước đuổi theo. Trên loa không ngừng nhắc nhở mọi người, máy bay của họ sắp cất cánh, nhắc khách hàng đến cửa lên máy bay để xếp hàng.

Cũng may không phải là xa lắm. Giám đốc Lâm đứng ở cửa số chín, đang ngó

nghiêng, vừa nhìn thấy họ lập tức vẫy tay, ý bảo họ mau lên một chút.

Lãnh Tử Tình cũng chạy theo Lôi Tuấn Vũ, cô nhìn thấy đoàn của họ rồi. Đoàn

của họ đang bắt đầu xếp hàng lên máy bay. Không biết bọn họ có biết màn

trình diễn nực cười của cô ngoài kia không. Haizzz! Mấy ngày du lịch này cô làm sao dám ngẩng mặt lên nhìn người ta đây?

“Này! Lôi Tuấn Vũ!” Dưới tình thế cấp bách, Lãnh Tử Tình không quản được nhiều như vậy! Cô kéo kéo áo của Lôi Tuấn Vũ đang đi phía trước.

Lôi Tuấn Vũ đi chậm lại quay đầu nhìn cô.

“Liệu có thể đừng nói với bọn họ chuyện vừa rồi được không?… Còn có… còn có mối quan hệ của chúng ta… tôi…” Lãnh Tử Tình ấp úng, xấu hổ quá đi!

Lôi Tuấn Vũ nhìn thẳng cô chăm chú, không nói năng gì, đi về phía nhân viên ở cửa lên máy bay, đưa vé máy bay cho người ta.

Ánh mắt hắn là sao vậy nhỉ? Rốt cuộc là có được hay là không, cũng phải nói một câu đi chứ! Sắp lên máy bay rồi, nếu mọi người hỏi thì cô phải trả

lời sao đây?

“Này! Lôi Tuấn Vũ! Lôi tiên sinh… Lôi tổng tài…”

“Gọi Tuấn Vũ đi!”

“Hả?”

“Gọi Tuấn Vũ đi!” Lôi Tuấn Vũ đi rất nhanh trong hành lang dẫn ra máy bay, chiếc va-li bị kéo lê trên hành lang phát ra tiếng bánh xe cồm cộp, làm cho giọng nói

của hắn không được rõ ràng lắm.

“A, vậy… Tuấn Vũ! Lời tôi nói lúc nãy, anh có nghe được không?”

“Ừ!”

“Hả, cái gì cơ? Anh nói cái gì?” Lãnh Tử Tình sốt ruột muốn đuổi theo Lôi Tuấn Vũ, lại vấp vào chiếc va-li suýt ngã.

Lãnh Tử Tình sốt ruột muốn đuổi theo Lôi Tuấn Vũ, lại vấp vào chiếc va-li suýt ngã.

Lôi Tuấn Vũ nhanh tay nhanh mắt lập tức đỡ được cô, bực bội quát: “Hành lang to rộng như vậy, sao em cứ giành chỗ với cái va-li thế?”

Lãnh Tử Tình lập tức im bặt, sợ sệt giống như một cô dâu nhỏ vậy. Cô có

giành chỗ với cái va-li đâu cơ chứ, chẳng