Nếu thân thủ hắn không đủ nhanh nhẹn thì cô nhóc này đã suýt phế bỏ hắn!
Chết tiệt! Lúc trước cô đã phế một nửa của hắn, lần này định phế triệt
để hơn nữa có phải không?
Lãnh Tử Tình nhân cơ hội đó đẩy Lôi Tuấn Vũ ra, chạy thục mạng về phía mấy nhân viên đang làm việc cách đó không xa.
Cô hoảng loạn túm chặt lấy một nhân viên bảo vệ, cuống quýt hét lên: “Cứu tôi với! Có tên giết người muốn giết tôi! Mau báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát!”
Mà Lôi Tuấn Vũ lúc này đã bắt đầu cất bước đuổi theo Lãnh Tử Tình.
Người đàn ông kia vừa nghe cô nói thế thì vội khẩn trương nói: “Tiểu thư, đừng hoảng hốt! Tên giết người mà cô nói đang ở đâu?”
“Chính là người đàn ông kia, chính là người đàn ông đang chạy về phía chúng
ta! Hắn là tên sát nhân! Tôi có chứng cớ! Báo cảnh sát mau lên!” Lãnh Tử Tình gắt gao nắm chặt lấy di động, căng thẳng đến nỗi tựa hồ không cầm nổi nữa.
Người đàn ông nọ sắc mặt lập tức nghiêm trọng hẳn lên, anh ta cuống quít dùng bộ đàm nói gì đó… Thế là, không đến năm giây sau, mấy người bảo vệ xung quanh liền lập tức vọt tới cạnh Lôi Tuấn Vũ, bao vây hắn lại…
Phòng cảnh vụ sân bay.
Văn Quang Nhiễm ngồi một bên ôm bụng, cười đến rút gân, anh ta rất muốn xác nhận một chút, nếu do cười mà bị nội thương thì có thể đòi Lôi Tuấn Vũ
tiền trợ cấp thương bệnh binh được hay không?! Tên này, hoá ra lại phải
trải qua một chuyện tức cười như vậy, ha ha…
Lúc nãy khi nhận được điện thoại của Lôi Tuấn Vũ, anh ta còn tưởng rằng
trái tim của hắn đã được phục hồi nhân phẩm, thấy việc nghĩa thì hăng
hái giơ tay nhấc chân, bắt được hung thủ giết người hay gì đó. Đến lúc
tới đây mới rõ ràng, hắn bị người ta coi là thủ phạm giết người dẫn đến
bị bắt!
Mà việc khiến anh càng kinh ngạc hơn nữa, đó là nhân viên tạp vụ, Lãnh Tử
Tình tiểu thư, luôn mồm nói hắn là kẻ sát nhân kia lại chính là vợ của
tên bạn tốt mình! Người đã cùng hắn đường đường chính chính kết hôn!
Chậc chậc! Bị chính vợ mình nhầm lẫn thành kẻ giết người, tố cáo với
cảnh sát, chuyện này đúng là lần đầu tiên anh ta mới gặp trên đời!
Bị kéo vào cùng ở trong này hơn một tiếng đồng hồ, Văn Quang Nhiễm càng nghe càng không nhịn được cười.
Lãnh Tử Tình mặt đỏ tía tai ngồi trên ghế, quyển hộ chiếu trong tay cơ hồ
sắp bị cô xé rách! Cô làm sao mà biết được chứ?! Người ta bị mất trí nhớ mà!!!
Lôi Tuấn Vũ mặt đầy hắc tuyến, hắn vừa nãy có một sự kích động muốn bóp
chết cô nhóc này. Thủ phạm giết người? Vậy mà cô cũng nghĩ ra được, thật phục cô quá mà! Lôi Tuấn Vũ, Lôi Tuấn Kiệt??? Đem trả người anh trai
sinh đôi nguyên vẹn về cho hắn đi! Trời biết, nếu hắn có anh trai sinh
đôi thì sao có thể có cuộc hôn nhân ước định này với cô ấy chứ?! Kiều
Chi Ảnh, đừng để tôi gặp lại cô! Hắn hối hận đã trừng phạt cô ta quá
nhẹ! Hiện giờ, hắn thật có ước muốn băm vằm cô ta ra làm trăm nghìn
mảnh!
“Lãnh tiểu thư, chúng tôi đã điều tra rồi, Lôi tiên sinh cơ bản là không hề
có anh trai song sinh. Hơn nữa nguyên nhân gây ra tai nạn xe cho cô, đồn cảnh sát bên đó cũng đã bắt được tài xế gây tai nạn rồi, hoàn toàn là
do lái xe quá mệt mỏi thôi. Tôi nghĩ hai người nhất định là có hiểu lầm
gì đó! Cô và Lôi tiên sinh về luật pháp mà nói vẫn là vợ chồng. Nếu vì
nguyên nhân vợ chồng son cãi nhau…” Một vị cảnh sát vừa lau mồ hôi
vừa nói. Hiển nhiên là do bị hành hạ đủ thảm, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cả
bộ đồng phục cũng ướt đẫm. Mùa đông lạnh căm, cho dù chỗ này ấm thế nào
đi chăng nữa, nếu không có một màn kinh hồn động phách kia thì cũng
không đến nỗi toát nhiều mồ hôi như vậy! Trời biết, mấy câu này anh ta
đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rồi.
Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc cũng hảo tâm đứng dậy, khá là lịch sự nói với người cảnh sát kia: “Thật xin lỗi, làm phiền các anh quá rồi! Vợ tôi vừa mới bị tai nạn xe cộ nên tinh thần hoảng loạn. Tất cả chỉ là hiểu nhầm thôi!”
Lãnh Tử Tình thật muốn tìm một cái lỗ nẻ mà chui xuống. Cô nhớ lại một màn
giống như phim hành động kia, đến giờ vẫn thấy kinh hoàng. Tại sao chỉ
trong nháy mắt đã phát sinh biến hoá kinh thiên động địa như vậy chứ?
Vậy… Tiểu Ảnh tại sao lại muốn lừa cô? Cô vừa mới gọi điện cho Kiều Chi Ảnh, nhưng cơ bản là tắt máy. Số điện thoại đó không còn tồn tại nữa! Làm
cho đám bảo vệ và cảnh sát trong phòng cảnh vụ nháo loạn lên, sau đó chỉ còn lại một vị cảnh sát tốt bụng này ở lại “giáo dục” cô mà thôi, những người khác đã sớm tức xì khói lỗ tai rồi. Bận long sòng sọc lên một
hồi, chỉ thiếu rú còi cảnh sát lên mà thôi! Nếu như Lôi Tuấn Vũ không
trấn tĩnh, tương đối phối hợp như vậy, thì chỉ e là sẽ xảy ra một hồi
huyết chiến cũng nên!
“Được rồi được rồi! Nếu không có việc gì thì tốt rồi! Mọi hiểu lầm đã được
giải toả! Hai người mau chóng đến cửa hải quan làm thủ tục đi, máy bay
sắp bay rồi đó! Tiểu thư à, về sau muốn báo cảnh sát nhất định phải thận trọng hơn nhé, cô kêu ầm ĩ lên là kẻ sát nhân, kẻ sát nhân một hồi, cô
thì vui vẻ, nhưng chúng tôi bận rộn suốt một tiếng đồng hồ đó nha! Nếu
cặp vợ chồng nào cũng giống hai người thì tôi chắc bị nhồi máu cơ tim
mất thôi!” Viên cảnh sát kia còn khoa trư