ng trận.
Trời ơi! Cô ngồi dậy, áp chế lại dạ dày đang nhộn nhạo của mình, vội vàng nhảy xuống giường, mở cửa phòng, đi vào phòng tắm.
Ngồi trên sô pha, Lôi Tuấn Vũ nhìn thấy bóng cô vụt qua như tia chớp. Đây là lần thứ mấy cô chạy vào phòng tắm sau ngày hôm qua, hắn nhớ không rõ
lắm!
Hắn hung hắng rít một hơi thuốc, vò đầu bứt tóc, rồi lại đứng phắt dậy, sải bước lên gác…
Tử Tình để mặc nước lạnh chảy phun mạnh vào người mình, cô thậm chí còn
không cởi quần áo ngủ ra. Cảm giác lạnh băng kia làm cô tỉnh táo lại, cả người run lên cầm cập, nước lạnh như băng vậy!
“Uỳnh” một tiếng, Tử Tình còn chưa kịp phản ứng lại thì đã thấy thân hình cao
lớn của Lôi Tuấn Vũ âm trầm đi về phía cô, không nói hai lời giơ tay cắp ngang lưng cô…
“A…” Tử Tình sực tỉnh liều mạng đá chân loạn xạ, định giãy ra khỏi sự khống
chế của hắn, thế nhưng lại bị lột hết quần áo ngủ ra, một cái khăn tắm
lớn bọc quanh người cô.
Tử Tình lại được đặt trong phòng ngủ của mình, Lôi Tuấn Vũ đè lên người cô, ngăn không cho cô giãy giụa.
Hắn nhíu chặt đôi lông mày lại nhìn cô chăm chú, nói: “Tử Tình! Đừng làm tổn thương chính mình nữa! Mau ngủ đi!”
“Không cần anh lo! Anh cút đi!” Tử Tình hoảng sợ run run. Trong lúc giãy giụa chiếc khăn tắm đã bị lệch sang một bên.
Ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ không có lấy một tia thèm muốn hèn hạ, hắn nhẹ nhàng cuốn lại khăn tắm cho cô, tràn đầy áy náy nói: “Tha thứ cho tôi! Tử tình, loại chuyện này sẽ không xảy ra nữa. Đáp ứng tôi
đi, trước tiên ngủ một chút, hôm qua em đã cả đêm không ngủ rồi!”
“Lôi Tuấn Vũ, tôi không cần anh giả nhân giả nghĩa! Anh cút đi! Anh cút mau! Giờ anh lại thương xót tôi à? Lôi Tuấn Vũ! Anh dựa vào cái gì? Anh dựa
vào cái gì mà đối xử với tôi như thế?” Tử Tình nắm chặt tay lại, rồi sau đó yếu ớt đấm lên vai hắn, nhưng chỉ tổ làm đau tay mình.
“Chuyện đó là ngoài ý muốn! Tử Tình, lúc đó tôi nghĩ tôi…” Hắn sao có thể nói với cô rằng, lúc đó hắn vốn dĩ chỉ muốn giáo huấn cô một chút! Hắn nghĩ rằng hắn sẽ không thành công, cũng giống như mấy
ngày trước đây, thế nhưng sao lại…
“Cái tên hỗn đản nhà ngươi! Ngươi là đồ súc sinh!” Tử Tình đầu óc choáng váng, thật sự là không còn một chút hơi sức nào.
Lôi Tuấn Vũ nhẹ nhàng ôm lấy cô, ôm vào lòng, dỗ dành đung đưa cô như một
đứa trẻ vậy. Cuối cùng, hắn cảm thấy cơ thể cô mềm đi, mới đặt cô lên
giường.
Lôi Tuấn Vũ nhìn đăm đắm vào khuôn mặt đang ngủ vẫn không yên ổn của Tử
Tình, nước mắt vẫn rơi trên má. Hắn hung hăng cắn chặt răng, hắn đúng là đồ súc sinh, loại chuyện mà hắn cho rằng không có khả năng xảy ra nhất, rốt cuộc lại đã xảy ra rồi! Trước giờ hắn không thể tưởng tượng được
rằng có một ngày hắn và người con gái như Tử Tình sẽ phát sinh quan hệ,
nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận, vào thời khắc đó, hắn có thể
dừng lại, nhưng… hắn lại không dừng.
Hắn để mặc cho bản thân tìm kiếm bóng dáng của Chi Ảnh trên người của Tử
Tình, hắn tham lam quyến luyến da thịt cô, tham lam quyến luyến sự ngây
thơ của cô, tham lam quyến luyến sự tốt đẹp của cô… Đáng chết!… Lúc này
hắn vậy mà lại chỉ có thương xót, nhưng không hề có lấy một tia hối hận…
Hôm nay là chủ nhật, Tử Tình rời giường, nhìn xung quanh, dần dần nhớ lại
chuyện ngày hôm qua. Cô từ từ ngồi dậy, phát hiện rằng mình cực kỳ
choáng váng. Phải ăn thứ gì thôi!
Đi dò dẫm đến phòng khách, phát hiện tên kia hình như đã đi làm rồi. Căn
bản là không hề có tâm trạng nấu bữa sáng, cô chỉ đơn giản rót một bát
nước nóng, cho vài miếng điểm tâm vào, coi như miễn cưỡng bổ sung chút
thể lực cho mình.
Hoa Bá chắc đang trên đường về. Cô lắc mạnh đầu, giờ mình làm gì còn tư cách để nghĩ đến anh ấy nữa.
Ăn xong, Tử Tình để bát bẩn đó, ngay cả tinh thần rửa bát cũng không có.
Giờ là mấy giờ rồi? Cô nhìn lên đồng hồ treo tường, đã hơn 9 giờ sáng. Giờ này thì nên làm gì được đây?
Tử Tình phát hiện mình không muốn làm bất cứ chuyện gì cả. Trước kia cứ
nghĩ thời gian ít ỏi quá không đủ để sử dụng, nhưng giờ thì dường như
tất cả đã trở nên không còn quan trọng nữa rồi!
Cô lảo đảo trở lại phòng ngủ, cầm di động lên, bật máy. Chuyện xảy ra đã
xảy ra rồi, nhưng cô vẫn phải sống tiếp. Thân thể cô tựa như đám lục
bình trôi dạt vô định.
Hoa Bá gọi điện đến.
Tử Tình điều chỉnh lại hô hấp, tiếp điện thoại, đặt bên tai, lắng nghe.
“Alô! Tử Dạ? Phải em không? Cảm ơn trời đất, em cuối cùng cũng mở máy rồi! Đêm qua…”
“Hết pin!”
“Cái gì?”
“Hôm qua máy em hết pin.”
“Ồ…” Đầu kia không có âm thanh gì, sau đó lại hỏi: “Em… vẫn ổn chứ?”
“Em khoẻ lắm, mọi người đã quay về chưa?” Tử Tình lơ đãng hỏi.
“Đang trên đường trở về… Em… không xảy ra chuyện gì chứ?” Hoa Bá vẫn hơi lo lắng, anh mơ hồ nhận ra vẻ khác thường của cô.
“Em có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
“Không phải… hôm đó, anh nhìn thấy em… rất lo lắng…” Hoa Bá nhớ lại cảnh Tuấn Vũ bế Tử Tình, thì trái tim trở nên rối rắm.
“Cảm ơn anh, em không sao. Tuấn Vũ chăm sóc cho em mà. Được rồi, không có chuyện gì thì em cúp máy đây.” Tử Tình rốt cuộc vẫn không đủ tự tin để nói tiếp, cô sợ mình không khống chế được sự đau khổ trong giọng
