Old school Swatch Watches
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212070

Bình chọn: 7.5.00/10/1207 lượt.

ở, chợt cảm thấy có một bóng đen từ trên đầu đè xuống, luồng kình phong hầu như khiến y nín thở. Nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, y vừa mới đánh ra nửa chiêu Phục ma trượng pháp, cây gậy đã bị Mạnh Thần Thông chụp lấy. Dực Trọng Mâu không chịu nổi luồng kình lực đoạt gậy của y, hổ khẩu lập tức vỡ toét, miệng phun ra một búng máu tươi!

Tạ Vân Chân cả kinh, vội vàng đâm tới một kiếm, Dực Trọng Mâu cố gắng đứng vững, gầm lớn một tiếng, lại nhảy bổ lên, Mạnh Thần Thông cười ha hả: "Cho các ngươi biết sự lợi hại của Tu la âm sát công!" Rồi y vung cây gậy ra, Dực Trọng Mâu không dám tiếp, hạ người lách sang một bên, ngay trong khoảnh khắc ấy, chưởng thứ hai của Mạnh Thần Thông đã đến trước ngực, Tạ Vân Chân đánh ra một chiêu Tiều phu vấn lộ, kiếm quang chợt mở rộng bám sát bối tâm của Mạnh Thần Thông! Dực Trọng Mâu tụ hết công lực của toàn thân đẩy hai chưởng về phía trước, y chợt cảm thấy chưởng lực của đối phương tựa có tựa không, trong lòng cảm thấy không ổn, Mạnh Thần Thông đột nhiên đẩy chưởng tới, quát: "Lên!" Thân trên của Dực Trọng Mâu nhẹ hẫng, bị một luồng đại lực của đối phương kẻo về phía trước, thâu thế không kịp cho nên nhảy bổ ra mấy trượng, rồi té soài xuống đất, y chợt cảm thấy xương cốt trong người đau như dao cắt, khó khăn lắm mới bò dậy nổi. May mà Mạnh Thần Thông phải đối phó với nhát kiếm của Tạ Vân Chân, nếu y dốc hết toàn lực ra thì Dực Trọng Mâu đã mất mạng! Mạnh Thần Thông dùng chưởng trái ném Dực Trọng Mâu, chưởng phải trở lại giật thanh trường kiếm của Tạ Vân Chân, Tạ Vân Chân có ngoại hiệu là Đoạt mệnh tiên tử, kiếm chiêu vừa chuẩn lại vừa hiểm hóc, thấy kiếm sắp chạm vào bối tâm của Mạnh Thần Thông, Mạnh Thần Thông chồm người về phía trước, mũi kiếm của Tạ Vân Chân chỉ chệch có ba tấc mà chẳng đâm trúng. Trong khoảnh khắc ấy, Mạnh Thần Thông trở tay lại phất ra, năm ngón tay như móc câu chụp vào cổ tay của Tạ Vân Chân. Nếu lúc này Tạ Vân Chân tiếp tục đâm kiếm tới, tuy có thể đâm bị thương Mạnh Thần Thông nhưng xương cổ tay của bà ta sẽ bị Mạnh Thần Thông bóp nát, Tạ Vân Chân đành phải nhảy vọt người né tránh. Mạnh Thần Thông không đoạt được thanh trường kiếm của bà ta cũng thầm khen một chữ "Hay!".

Ngô Giáng Tiên vội vàng phóng lên, cùng Tạ Vân Chân liên kiếm đối địch, nhân lúc họ chưa kịp hợp lại thì Mạnh Thần Thông đã phóng vọt người lên như chiếc cối xay gió, đột nhiên phản kích, chưởng thế phiêu hốt vô cùng, tựa như tấn công về phía Ngô Giáng Tiên, lại như tấn công về phía Tạ Vân Chân, chỉ trong chớp mắt mà đã thì triển sát chiêu đối với hai cao thủ kiếm thuật, cây kiếm thanh cương của Ngô Giáng Tiên đã bị Mạnh Thần Thông chặt gãy. Tạ Vân Chân tuy tránh ra lần nữa nhưng cũng bị Mạnh Thần Thông đánh thối lui liền mấy bước.

Phía bên kia Chung Triển và Võ Định Cầu cũng gặp nguy, dưới trướng Mạnh Thần Thông có hai đệ tử đã luyện Tu la âm sát công, một người là đệ tử Hạng Hồng đã luyện được đến tầng thứ hai, người kia là nhị đệ tử Ngô Mông chỉ mới bắt đầu luyện nhưng Ngô Mông vừa phóng lên giúp đỡ sư huynh thành thử thế cuộc là hai địch hai, tình thế đã thay đổi. Võ Định Cầu rất nóng nảy, thấy tình thế không xong thì đánh ra một chiêu Cao Đế trảm xà áp sát người lướt tới, bị cây quạt sắt của Hạng Hồng thuận thế chụp vào kiếm của y dẫn ra, cây phán quan bút của Ngô Mông đâm tới như điện chớp, trong chớp mắt đã trúng vào yết hầu của y, Chung Triển cứu không xong, kinh hoảng đến nỗi la lên thất thanh.

Trong lúc nguy hiểm, chợt nghe ầm một tiếng như trời long đất lở, tảng đá lớn che trước cửa động đột nhiên bay vọt lên không, từ trong động có hai người phóng ra, bọn đệ tử của Mạnh Thần Thông kêu hoảng: "Kim Thế Di đã đến!".

Cây phán quan bút của Ngô Mông đã xỉa vào cổ họng của Võ Định Cầu, chỉ còn cách khoảng ba tấc, đột nhiên nghe Kim Thế Di tới thì giật mình, mũi lệch qua một bên, Chung Triển đâm soạt tới một kiếm trúng vào cổ tay của y, Ngô Mông đau đến nỗi ném phán quan bút bỏ chạy. Chung Triển rất kinh ngạc, không biết tại sao cây quạt sắt của y đã mở ra mà lại không chống đỡ, để mặc cho mình dễ dàng đâm kiếm vào.Trong nhất thời y cũng không dám đuổi theo kẻ địch. Võ Định Cầu thoát chết, lớn giọng khen: "Tiểu sư thúc, hai chiêu Thiên Sơn kiếm pháp của sư thúc đúng là tinh diệu tuyệt luân!" Lúc này, tiếng chấn động lớn đã qua, tất cả đều im phăng phắc, trong sân chỉ nghe tiếng nói của Võ Định Cầu, Võ Định Cầu cũng cảm nhận được điều ấy cho nên vội vàng im bặt, chỉ thấy Chung Triển lắc đầu, thần sắc đầy vẻ hoang mang.

Kim Thế Di đột nhiên chui ra khỏi động khiến Mạnh Thần Thông bất ngờ, y vừa thấy đi phía sau chàng là một thiếu nữ, mà thiếu nữ ấy chẳng phải là Lý Tâm Mai thì càng thất kinh hơn, trong lòng biết không ổn, chỉ nghe Kim Thế Di buông giọng cười rằng: "Mạnh Thần Thông, ta nghe nói ngươi đã luyện được Tu la âm sát công cho nên đến lãnh giáo, xem thử ngươi thần thông quảng đại hay thủ đoạn của ta cao cường?" Mạnh Thần Thông nói: "Ngươi nhân lúc nhà ta có chuyện mới đến khiêu chiến, đâu có phải là hảo hán?" Kim Thế Di nói: "Ta đến đây tỉ thí với ngươi, đâu