pacman, rainbows, and roller s
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212111

Bình chọn: 7.5.00/10/1211 lượt.

cụ tra tấn trong Mạnh gia trang, Mạnh Thần Thông sai một tên đệ tử cầm cây roi này đến đánh Lý Tâm Mai, bị Kim Thế Di đoạt được giao cho nàng. Mọi người trong Mạnh gia trang đã nhận ra cây roi định chạy tới cướp, chưa kịp tiến tới gần thì đã bị nàng đánh ngã.

Lúc này Kim Thế Di và Mạnh Thần Thông đã đấu nhau tới hơn trăm chiêu, mỗi lần Mạnh Thần Thông đánh trúng cây gậy, Kim Thế Di đều cảm thấy có một luồng khí lạnh từ cây gậy truyền vào lòng bàn tay của chàng, đồng thời lại cảm thấy lực phản công của Mạnh Thần Thông càng lúc càng lớn. Nhưng Mạnh Thần Thông mỗi lần chém xong một chưởng thì phải thở phì phò mấy hơi, xem ra khí lực không đủ.

Không lâu sau, chiêu số của hai bên dần dần chậm lại, cây gậy sắt của Kim Thế Di quét đông đánh tây, tựa như một vật nặng đến ngàn cân, mà Mạnh Thần Thông đã hơi chậm chạp, chưởng pháp đã tán loạn, nhưng thần sắc của hai người càng nặng nề hơn lúc nãy.

Đang lúc kịch chiến Mạnh Thần Thông cười ha hả, trên mặt y vốn tỏa khí đen, đột nhiên lúc này lại đen như đáy nồi. Thiếu nữ Họ Lệ thấy thế thì kêu hoảng. Trong khoảnh khắc này, Kim Thế Di cũng cảm thấy không ổn, cây gậy của chàng tựa như ngâm trong dòng suối lạnh, cứ lạnh lẽo như băng khiến cho Kim Thế Di hầu như không thể cầm chắc! Kim Thế Di đột nhiên phun ra một bãi nước bọt, bãi nước bọt bay tới xoèn xoẹt như ám khí, Mạnh Thần Thông phất ống tay áo đột nhiên nhảy vọt lên, hai chưởng vỗ xuống, trong chưởng phong trượng ảnh, chợt thấy Kim Thế Di lộn người ra đến mấy trượng, tiếp theo là tiếng kêu hoảng của Mạnh Thần Thông và nàng thiếu nữ. Kim Thế Di bật người từ dưới đất lên, chỉ thấy Mạnh Thần Thông hai tay đẩy hờ, còn nàng thiếu nữ rơi từ trên không xuống như con diều đứt dây.

Kim Thế Di nhảy lên yểm trợ cho nàng, nàng thiếu nữ xoay người trong không trung, rồi nàng giương ống tay áo, phập một tiếng, một luồng khói đen bốc lên rồi nàng kêu: "Chạy mau, chạy mau!" Khói đen bung ra, phía đối diện không thấy bóng người, bọn đệ tử của Mạnh Thần Thông không dám đuổi theo, bọn Tạ Vân Chân, Dực Trọng Mâu vốn đang đứng ở cuối chiều gió, đương nhiên không dám ham đánh, vì thế nhân lúc đó cũng thoát ra khỏi Mạnh gia trang.

Cả đám người chạy khoảng được sáu bảy dặm thì dừng chân nghỉ lại bên bìa rừng. Lúc này đã đến trưa, ánh mặt trời chói chang, thế nhưng ngoại trừ Kim Thế Di và nàng thiếu nữ, ai nấy cũng đều run bần bật. Võ Định Cầu và Chung Triển có công lực kém nhất, lạnh đến nỗi răng đánh bò cạp.

Hai người Chung, Võ đêm qua bị Kim Thế Di bỡn cợt, lúc này đôi bên gặp nhau đều ngại ngùng. Võ Định Cầu lấy ra một cái bình ngọc, nói: "Đây và Bích linh đơn được tổ sư cho chúng tôi khi xuống núi, loại đơn dược này được chế từ Thiên Sơn tuyết liên, có thể giải hàng trăm loại độc." Trong bình có cả thảy bảy viên. Võ Định Cầu đổ ra lòng bàn tay, chia cho Dực Trọng Mâu, Tiêu Thanh Phong, Ngô Giáng Tiên, Tạ Vân Chân mỗi người một viên. Tạ Vân Chân nói: "Ta và Ngô tỷ tỷ chia nhau uống một viên. Dực bang chủ, ông bị thương nặng hơn, ông hãy uống viên của tôi." Dực Trọng Mâu quả thật bị thương rất nặng, không dám từ chối thế là nhận lấy viên thuốc.

Võ Định Cầu chỉ còn lại ba viên, y đưa một viên cho Chung Triển rồi nhìn thiếu nữ nói: "Cô nương, Cô họ gì? Hôm nay nhờ cô mà chúng tôi được thoát hiểm, cô có lạnh không? Có cần không ?..." nàng thiếu nữ không đợi y nói xong, cười khanh khách: "Đa tạ, ta không cần, cứ để lại cho người khác" Võ Định Cầu nhìn sang Kim Thế Di, đêm qua y bị Kim Thế Di ném bùn vào mặt, vẫn còn chưa hết giận, nhưng lúc nãy chỉ nhờ một mình chàng chống lại Mạnh Thần Thông, nếu không hậu quả chẳng thể nào tưởng tượng nổi. Võ Định Cầu đang phân vân, muốn phát tác thì lại không được, muốn tặng cho chàng một viên Bích linh đơn thì không tiện mở miệng. Kim Thế Di uể oải vươn vai, nói với thiếu nữ: "Cô nương bảo Tu la âm sát công của Mạnh Thần Thông rất lợi hại, nhưng cũng chẳng ra sao cả." Nàng thiếu nữ mỉm cười: "Vậy sao? Một cây độc châm của ngươi đã đâm trúng y, có lẽ sẽ khiến y đau đầu vài ngày, nhưng y không đến nỗi lỗ vốn lắm." Kim Thế Di giật mình, hình như nàng muốn nói mình cũng bị thua thiệt, nhưng chàng đã dùng nội công thượng thừa đẩy hết khí lạnh âm hàn ra, lại không thấy có điều gì quái lạ, lòng thầm nhủ: "Chưởng lúc nãy của Mạnh Thần Thông tuy lợi hại, Tu la âm sát công cũng hơi quái dị. Nhưng mình rốt cuộc đâu có bị thương, sao lại nói là mình lỗ vốn?"

Chung Triển nghe nàng thiếu nữ nhắc đến độc châm của Kim Thế Di, y chột dạ thầm nhủ: "Lúc nãy chả lẽ là Kim Thế Di âm thầm giúp đỡ mình?" Hai đệ tử của Mạnh Thần Thông bị độc châm của y ám toán, cho nên mình mới dễ dàng ra tay?" Võ Định Cầu thấy thần sắc Kim Thế Di kiêu ngạo, chẳng thèm nhìn đến y thì lòng nổi giận, bỏ viên linh đơn vào bình trở lại, thầm nhủ: "Y đã không cần thì mình giữ lại phòng thân!"

Chung Triển đã định hỏi lai lịch của nàng thiếu nữ, chợt thấy Mạnh gia trang bốc lửa, thiếu nữ nói: "Mạnh lão tặc sợ chúng ta đã thiêu cháy sơn trang, có lẽ bọn chúng sẽ tìm một nơi khác ẩn thân" Tạ Vân Chân nói: "Cô nương, cô nương gọi y là