theo là một tràng tiếng lưng tưng vang lên.
Cây phất trần này làm bằng sợi ô kim tinh luyện, nếu kéo căng ra rồi dùng tay búng vào sẽ phát ra tiếng kêu như thế, đó vốn chẳng có điều gì là kỳ lạ, nhưng Dương Xích Phù đứng cách Tiêu Thanh Phong hơn một trượng, ngón tay chẳng hề chạm vào phất trần, chưởng phong chẳng hề trỗi dậy mà có thể làm được điều đó khiến ai nấy đều kinh dị! Sau mười chiêu, Tiêu Thanh Phong cũng có cảm thấy giống như Chung Triển, y dần dần bị kẻ địch khống chế, không thể nào thi triển được chiêu số. Đang lúc kịch chiến Dương Xích Phù chợt cười rằng: "Tiêu lão sư, hãy nghỉ ngơi một lát."
Thế rồi hai chưởng đánh ra liên tục, đẩy ra Tu la âm sát công đến tầng thứ năm, chỉ nghe tiếng lưng tưng lại vang lên, cây phất trần của Tiêu Thanh Phong tán loạn, sợi phất trần bay lả tả trong không trung, Tiêu Thanh Phong lộn người một vòng, sắc mặt tái nhợt, Dực Trọng Mâu và vợ của Tiêu Thanh Phong là Ngô Giáng Tiên thấy thế cả kinh, không hẹn mà đều nhảy ra. Ngay lúc này Chung Triển cũng bị Hạng Hồng đẩy thối lùi, suýt nữa đã bị cây quạt của y quét trúng, Võ Định Cầu rút trường kiếm vội vàng chạy ra cứu viện. Mạnh Thần Thông cười ha hả: "Các người là cao thủ của danh môn chính phái mà lại muốn ỷ đông giành thắng hay sao?" Dực Trọng Mâu quát: "Đối với tên ma đầu nhà ngươi thì chẳng cần phải nói đến quy củ giang hồ, nếu ngươi nói quy củ thì hãy trả món nợ máu cho ta!" Tuy là nói như thế nhưng ông ta vẫn giữ thân phận của bang chủ Cái Bang, quay sang Ngô Giáng Tiên nói: "Tiêu đại tẩu, hãy chăm sóc Tiêu đại ca!" Rồi điểm cây trượng phóng vọt lên bay thẳng về phía Mạnh Thần Thông. Mạnh Thần Thông cười nói: "Dực bang chủ, một mình ngươi không phải là đối thủ của ta, nếu ngươi đã chẳng thèm màng đến quy củ giang hồ thì cứ cùng nhau xông lên!" Dực Trọng Mâu cả giận, vung cây gậy đánh ra một chiêu Thần long xuất hải quét ngang eo Mạnh Thần Thông, quát lớn: "Hãy nếm trước một gậy của ta! Đỡ được thì hẵng nói!"
Dực Trọng Mâu ra đòn rất nhanh, nhưng thân pháp của Mạnh Thần Thông càng nhanh hơn, Dực Trọng Mâu đánh tới một gậy đột nhiên chẳng thấy bóng dáng Mạnh Thần Thông đâu nữa thì giật mình, vội vàng rút gậy về hộ thân, chợt thấy luồng gió lướt tới, thân hình to lớn của Mạnh Thần Thông đã sớm lướt qua khỏi đầu y.
Dực Trọng Mâu vội vàng xoay người chỉ thấy Mạnh Thần Thông đã đứng cách đó mấy trượng, con người đứng trước mặt y lại là Dương Xích Phù.
Mạnh Thần Thông cười nói: "Nếu các ngươi muốn quần đả, lão phu đương nhiên sẽ chiều theo nhưng chỉ một mình ngươi hì hì, lão phu không có hứng, ngươi hãy cứ chơi đùa với sư đệ của ta." Chẳng phải Mạnh Thần Thông không muốn lấy mạng những người này, đó là bởi vì y biết Kim Thế Di nấp trong vườn, vả lại nếu phía đối phương có thêm vài cao thủ đến thì nguy, do đó y không dám hao phí khí lực của mình quá sớm.
Dương Xích Phù tất công tới dồn dập. Dực Trọng Mâu chỉ đành giao thủ với y.
Dực Trọng Mâu là đệ tử đắc ý Của Giang Nam đại hiệp Cam Phụng Trì, võ công cao hơn Tiêu Thanh Phong không chỉ một bậc, Dương Xích Phù đánh liền ra ba chưởng đều bị Dực Trọng Mâu âm thầm đùng nội kình phủ giải. Dương Xích Phù thấy chẳng làm gì được y thì biết đây là một kình địch không thể coi thường, thế là dần dần gia tăng chưởng lực, tăng Tu la âm sự công từ tầng thứ ba lên tầng thứ năm. Y cũng có luyện được đến tầng thứ năm, đó cũng là cực hạn của y.
Dương Xích Phù đương nhiên không đám sơ ý, Dực Trọng Mâu cũng thầm thất kinh, y tuy chưa bị chưởng lực của đối phương đẩy ngã nhưng cũng cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, điều khiến y ngạc nhiên là tuy đã sử dụng nội công thượng thừa Triêm y thập bát diệt, kẻ địch không đám áp sát tới du đấu, nhưng luồng chưởng lực âm nhu ấy phiêu hốt vô cùng, chân khí của Dực Trọng Mâu trải đều khắp toàn thân, nhưng cũng cảm giác lạnh lẽo hơi thở gấp gáp, nhịp tim đập mạnh hơn.
Dực Trọng Mâu múa cây gậy kêu lên vù vù cây gậy múa tròn hóa thành một mảng rừng gậy, vây Dương Xích Phù vào ở giữa. Nhưng dù ông ta đánh thế nào cũng bị âm lực của Dương Xích Phù hóa giải. Dực Trọng Mâu nghiến răng. biết trận này rất quan trọng, nếu không giở ra tuyệt chiếu chỉ e không thể cứu vãn nổi thế rồi thay đổi trượng pháp, thi triển Phục ma trượng pháp, đó là loại võ công lợi hại nhất của ông ta. Năm xưa Dực Tý thần ni đã sáng chế ra ra bộ Phục ma trượng pháp này, sau đó được Liễu Ân hòa thượng cải tiến đã thành một bộ trượng pháp có một trăm lẻ tám đường, mỗi trượng đánh xuống đều có lực ngàn cân, là loại võ công chí mãnh chí cương chẳng có gì sánh nổi nhưng sử dụng loại võ công này sẽ làm cho người ta hao phí chân lực, nếu múa đủ một trăm lẻ tám đường trượng pháp thì chắc chắn sẽ ngã bệnh nặng, cho nên chưa đến lúc căng thẳng thì không bao giờ dùng.
Phục ma trượng pháp triển khai quả nhiên khác hẳn, mỗi chiêu đánh ra đều như cuồng phong bão tố dồn tới. Dương Xích Phù đạp vào phương vị bát quái ngũ hành, hai chưởng không ngừng đẩy ra. Bộ Tu la âm sát công của y nếu gặp lực công kích của kẻ địch càng mạnh thì lực phản kích của y càng lớn.
Dực Trọng Mâu đánh g