XtGem Forum catalog
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211954

Bình chọn: 7.5.00/10/1195 lượt.

ấp tới, chỉ cảm thấy lực đạo phản kích của đối phương dồn ra như sóng sau xô sóng trước, trong chớp mắt ông ta đã đánh ra ba mươi sáu chiêu của đoạn thứ nhất trong Phục Ma trượng pháp, hai bên vẫn chưa phân thắng bại. Phục Ma trượng pháp chia thành ba đoạn, mỗi đoạn ba mươi sáu chiêu, đoạn sau lợi hại hơn đoạn trước, ba mươi sáu chiêu của đoạn thứ nhất vừa xong thì ba mười sáu chiêu của đoạn thứ hai lại dồn ra, mỗi chiêu đều dùng chân lực nội gia, bề ngoài trông chẳng uy mãnh như lúc nãy nhưng thực ra mỗi trượng đều có thể phá nát bia vỡ đá, hàng long phục hổ. Nhưng Dương Xích Phù từng bước thối lui, chiêu số của hai bên tựa như chậm lại, trên đầu cũng bốc khói trắng.

Phía bên kia Chung Triển và Võ Định Cầu đánh một mình đệ tử của Mạnh Thần Thông cũng dần đần chiếm được thượng phong. Tu la âm sát công của Hạng Hồng chẳng qua chỉ mới luyện được đến tầng thứ hai, nếu một địch một thì Chung Triển hoặc Võ Định Cầu đương nhiên không phải là đối thủ của y, nhưng lấy hai địch một thì dần dần đuối sức. Bản lĩnh của Võ Định Cầu không bằng Chung Triển, nhưng kiếm pháp của y do Bạch phát ma nữ sáng chế, kỳ dị vô cùng, quán triệt võ lâm, Hạng Hồng dùng Tu la âm sát công chia ra ứng phó với hai người, cây quạt sắt trên tay phải chống đỡ trường kiếm của Chung Triển, chưởng lực trên tay trái hóa giải thế công của Võ Định Cầu, nhưng hễ lực chia ra thì sẽ mỏng, thế là dần dần không che chắn được nữa. Đang lúc kịch chiến, chỉ nghe soạt một tiếng, Võ Định Cầu đánh ra một chiêu Bạch hồng quán nhật đâm tới. Hạng Hồng muốn né tránh nhưng áo đã bị mũi kiếm đâm xuyên vào suýt nữa đã chạm đến xương sườn.

Trong sơn động, nàng thiếu nữ khẽ cười: "Hai đánh một, có thắng cũng không tính. Ngươi có chịu nhân thua chưa?" Kim Thế Di nói: "Ta nói ra không hề hối hận, được, ta để cô nương mạo phạm ba lần mà chẳng hề nổi giận." Rồi chàng nhìn ra ngoài, nói với nàng thiếu nữ: "Nếu Cái Bang và Thiên Sơn liên thủ, cơ hội trả thù của cô nương đã tới. Hình như chúng ta không cần phải đợi trong này nữa." Thiếu nữ nói: "Để cho họ đánh nhau đến lưỡng bại câu thương, chúng ta ra thu thập tàn cuộc há chẳng hay hơn hay sao!"

Kim Thế Di nhíu mày, nàng đã đoán được ý chàng, cười rằng: "Nếu chúng ta ra ngoài quá sớm, Mạnh Thần Thông vẫn chưa hao phí sức lực, chỉ e ngươi cứu không được người la mà trái lại còn bị thương trong tay của y."

Kim Thế Di hừ một tiếng, thầm nhủ : "Ta không tin Tu la âm sát công lại lợi hại đến mức đó, y đả thương được người khác chứ làm gì nổi ta!" Rồi chàng lại ghé mắt nhìn ra, chỉ thấy Dực Trọng Mâu và Dương Xích Phù đánh càng lúc càng chậm, chợt Dực Trọng Mâu đánh ra một chiêu Thái Sơn áp đỉnh, thế gậy tuy rất chậm rãi nhưng Dương Xích Phù cũng thoát không nổi. Đó là chiêu cuối cùng trong đoạn thứ hai của Phục ma trượng pháp, tên chiêu rất đúng với sự thực, cứ tựa như Thái Sơn đè xuống đầu Dương Xích Phù trầm giọng quát: "Không phải ta chết thì ngươi vong!" Rồi đột nhiên đánh ra một chiêu hiểm hóc, hai tay chụp vào đầu gậy, chỉ nghe xương cốt của toàn thân y kêu lên răng rắc, cây gậy to bằng miệng bát của Dực Trọng Mâu bị y chụp lấy, bẻ cong một ít, bọn người phe Dực Trọng Mâu đều không khỏi kinh hãi. Dực Trọng Mâu không đè gậy xuống nổi, Dương Xích Phù cũng không thoát thân được, hai người giằng co với nhau, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng, mồ hôi ướt đẫm cả áo quần, khí trắng trên vòm đầu bốc lên như lồng hấp, Tạ Vân Chân kêu: "Không xong!" Sợ rằng bọn họ lưỡng bại câu thương, Dực Trọng Mâu là học trò cuối cùng của Cam Phụng Trì, là bang chủ của Cái Bang miền Giang Nam, mất mạng cùng với một ma đầu thì thật không đáng.

Tạ Vân Chân không biết rằng, Dương Xích Phù buộc phải liều mình với Dực Trọng Mâu, Tu la âm sát công của y chỉ luyện đến tầng thứ năm, so với nội công thâm hậu chính thuần của Dực Trọng Mâu thì còn kém một chút, nếu Dực Trọng Mâu đánh ra ba mươi sáu đường cuối cùng của Phục ma trượng pháp, Dương Xích Phù chẳng thể chống đỡ nổi, nay y tụ hết công lực của toàn thân để chống lại nhưng cũng chỉ kéo dài được một khoảng thời gian mà thôi. Song vì lực phản kích của Tu la âm sát công quá mạnh, trước khi thắng bại rõ ràng, hai bên đều xuất hiện hiện tượng chân lực hao phí, người bên cạnh đều kinh tâm động phách.



Tạ Vân Chân thấy thế thì quát: "Không xong!" rồi rút kiếm phóng ra, ý muốn tách hai người ra.Trong khoảnh khắc ấy Mạnh Thần Thông cười ha hả: "Các ngươi muốn quần đả ư? Hay lắm, lão phu sẽ chiều theo! Ngô Mông, đến giúp đại sư huynh một tay, thu thập hai tên đệ tử của phái Thiên Sơn!" Y đã thấy Dương Xích Phù gặp nguy, nhưng vì phải giữ thân phận, không thể đích thân ra tay, vừa lúc Tạ Vân Chân rút kiếm phóng ra trước, y không thèm để ý đối phương chỉ là có ý tách hai đối thủ ra, cho nên lấy cớ ấy phóng vọt người lên.

Ngay lúc này, Tạ Vân Chân dồn lực vào mũi kiếm, hất vào cây gậy, Dực Trọng Mâu quát: "Đi!" Rồi vung cây gậy. Dương Xích Phù lộn người phóng ra hơn một trượng. Dực Trọng Mâu vẫn chưa kịp th