n Thông trải qua mấy cuộc ác chiến, bị thương nặng nề, tuy dùng Thiên ma giải thể đại pháp chân lực tăng lên gấp ba lần nhưng cũng chỉ hơi cao hơn trước lúc bị thương chút ít, bởi vậy Kim Thế Di mới chống trả nổi. Nếu y chỉ hơi bị thương, chỉ e hai người Kim, Lệ sẽ bị chết dưới chưởng của y. Lệ Thắng Nam ngẩn người ra, lúc này nàng mới định thần, lạnh lùng nói: "Kim Thế Di, ngươi không đến chùa Thiếu Lâm thăm Cốc Chi Hoa còn đến đây làm gì?" Kim Thế Di chưa kịp nói thì Lệ Thắng Nam đã rời chàng, chỉ thấy nàng cầm cái đầu của Mạnh Thần Thông lên bỏ vào trong bao da, sau đó chậm rãi bước về phía cái xác.
Lệ Thắng Nam dùng một loại thuốc độc rải vào cái xác, chỉ trong thời gian một cây nhang, cái xác chảy thành một vũng máu nhầy nhụa, chỉ còn sót lại một ít lông tóc cùng với một đống xương và vài thử linh tinh, dù Kim Thế Di lớn gan cũng phải dựng tóc gáy.
Thật ra Lệ Thắng Nam cũng hơi sợ hãi, nàng cố rút thanh kiếm, lật đống xương ra tìm kiếm.
Kim Thế Di nói: "Không cần tìm, ở chỗ huynh đây!" Lệ Thắng Nam ngạc nhiên quay đầu, trầm giọng hỏi: "Ngươi nói gì?" Kim Thế Di lấy nửa quyển bí kíp võ công,nói: "Có phải muội tìm nửa cuốn sách này không?" Lệ Thắng Nam khựng người, hỏi: "Làm sao huynh có?" Kim Thế Di nói: "Muội không cần biết. Quyển sách này vốn thuộc của muội, muội cứ việc lấy lại." Lệ Thắng Nam nói: "Sao huynh không giữ lấy?" Kim Thế Di thản nhiên nói: "Huynh vốn chẳng cần thứ gì của Kiều Bắc Minh, trước đây huynh đã hứa với muội, giúp muội trả thù cho nên mới học võ công trong nửa cuốn bí kíp, giờ đây muội đã trả xong mối thù lớn, huynh cũng làm xong việc cần làm, vậy còn giữ lại làm gì?" Kim Thế Di đã trả lại cho Lệ Thắng Nam nửa phần đầu của cuốn bí kíp, giờ đây chàng trả tiếp nửa phần sau, từ rày về sau chỉ có một mình Lệ Thắng Nam có thể học võ công tuyệt thế của Kiều Bắc Minh, nhưng nàng nghe Kim Thế Di nói thế là có ý khác, nỗi lo lắng trong lòng hơn cả nỗi vui mừng vì được bí kíp, nàng giật mình run rẩy hỏi: "Huynh... huynh nói thế là có ý gì?" Kim Thế Di chậm rãi nói: "Huynh làm xong những chuyện đã hứa, từ rày về sau chúng ta đường ai nấy đi! Nếu muội muốn, chúng ta vẫn có thể là huynh muội, nếu muội không muốn thì cũng được!" Lệ Thắng Nam biến sắc, gằn giọng nói: "Hay, hay lắm! Ngươi đi đi, rồi sẽ có một ngày ngươi sẽ quay trở lại quỳ xuống trước mặt ta, van xin ta!" Khi Kim Thế Di nói chuyện với Lệ Thắng Nam tuy rất bình tĩnh nhưng trong lòng đau khổ muôn phần, không biết chàng đã suy nghĩ bao lâu mới có thể quyết tâm nói được những lời như thế, nhưng chàng vẫn cảm thấy đau khổ, chàng không dám nhìn mặt Lệ Thắng Nam, không dám nghe Lệ Thắng Nam nói, chàng sợ mình sẽ không kìm chế nổi, cho nên chàng vất lại nửa cuốn bí kíp rồi quay người bỏ đi thẳng một mạch! Một tiếng sấm chợt nổ vang ngang trời, ánh sét chớp lên, mưa như trút nước, Kim Thế Di hơi tỉnh táo, thầm nhủ: "Trận mưa này rất đúng lúc, họ không cần tốn công cửu hỏa.
Không biết lúc này họ đã trở về chùa Thiếu Lâm hay chưa?" "Mỗi người đều có nơi cần đi, mình...mình nên đi đâu đây?" Trong ánh chớp, từ xa có thế thấy tòa kiến trúc cao nhất chùa Thiếu Lâm, kim cương tháp, té ra chàng đã bất giác đi gần đến chùa Thiếu Lâm. Kim Thế Di chợt bừng tỉnh, té ra chàng muốn đến chùa Thiếu Lâm để thăm Cốc Chi Hoa! Chàng bước về phía trước mấy bước, đột nhiên lại lui ra sau mấy bước, lòng thầm nói: "Không, không thể!" Hôm nay Tâm Mai không có ở bãi Thiên Tràng, chắc chắn là ở trong chùa cùng với Chi Hoa, ngay lúc này mình không tiện gặp nàng!" Kim Thế Di xoay đầu đi được mấy bước rồi nghĩ: "Mình quyết tâm cắt đứt với Thắng Nam là vì cái gì? Chẳng phải muốn Chi Hoa hiểu lòng mình sao? Lúc nàynàng rất đau khổ, chì có một mình mình mới có thể an ủi cho nàng, nhưng mình lại sợ đầu sợ đuôi chẳng dám gặp nàng!" Nghĩ đến đây chàng quay đầu lại, đi về phía chùa Thiếu Lâm, nhưng chỉ đi được mấy bước thì lại nghĩ trong bụng: "Nàng giờ đây đang chăm sóc cho Tào Cẩm Nhi, Tào Cẩm Nhi hận mình đến thấu xương, bà ta gặp mình chắc chắn sẽ nổi giận, nói không chừng sẽ mnmđứt hơi mà chết, họ chẳng phải khiến cho Chi Hoa càng đau lòng hơn sao? Vả lại chùa Thiếu Lâm có đông người, cũng chẳng phải là nơi nói chuyện. Thôi, thôi mìnhcứ cố nhịn một lúc, đợi nàng trải qua trận phong ba này rồi hàng gặp!" Mưa càng lúc càng lớn, trong lòng Kim Thế Di cũng như nỗi giông tố, vốn là những điều chàng suy nghĩ rất có lý, nhưng ở tận đáy lòng, chàng không muốn đến chùa Thiếu Lâm còn có một nguyên nhân nữa mà chàng không dám nghĩ tới. Cả bản thân chàng cũng không hiểu, sau khi đoạn tuyệt với Lệ Thắng Nam, chàng không dám đi gặp Cốc Chi Hoa lập tức có phải là vì Cốc Chi Hoa hay không? Hay là vì Lệ Thắng Nam? Hoặc là vì tâm trạng hoảng sợ của mình?
Cuối cùng Kim Thế Di đã đi ngược hướng chùa Thiếu Lâm, chàng đi một mình trong lúc trời nổi cơn mưa gió, nhưng lòng cảm thấy hoang mang, từ lúc quen biết Lệ Thắng Nam cho đến nay, chàng vẫn luôn phiền não vì không thể nào thoát khỏi nàng, nay đã cắt đứt, chàng