XtGem Forum catalog
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211774

Bình chọn: 8.5.00/10/1177 lượt.

i đứt ruột

Công lực của Kim Thế Di kém hai người, theo lý mà nói dù dốc hết toàn lực cũng chẳng thể nào tách họ ra, may mà Kim Thế Di cực kỳ thông minh, chàng dùng công phu Ngự lực hóa giải lực đạo của đôi bên được hai phần, vốn là vẫn không thể tách ra, nhưng ngay lúc này khối thuốc nổ bộc phát, bất cứ cao thủ võ lâm nào cũng không thể chống lại được, chỉ thấy ba bốn người tách ra, Đường Hiểu Lan bị ném ra xa đến hơn mười trượng, Mạnh Thần Thông công lực hơi kém hơn, ngã vào trong đống lửa, nhưng Kim Thế Di thì đã chuẩn bị trước, chàng phóng người vọt lên, gót chân chỉ bị cháy một mảng bị thương rất nhẹ.

May mà Kim Thế Di đã làm ướt lớp ngoài của khối thuốc nổ, lại có Tư Không Hóa nằm đè lên, cho nên tuy bùng nổ nhưng uy lực đã giảm xuống rất nhiều, đá trong vòng mười trượng đều bị ném lên, thuốc nổ tiếp tục bốc cháy, tiếng ầm ầm vang lên không ngớt bên tai, ngọn lửa dần dần ăn lan ra, chỉ trong chốc lát cả sơn cốc đều chìm trong lửa. Còn Tư Không Hóa thì đã thịt nát xương tan.

Lần này đúng là nguy hiểm đến cực điểm, nếu chẳng nhờ Kim Thế Di hóa giải hai thành lực đạo của hai người Đường, Mạnh, họ đang giáng chưởng vào nhau, không thể nào rút tay lại được, bị lực chấn động bốc lên, lực chấn động này cộng thêm với chưởng lực của đối phương, đôi bên chắc chắn sẽ mất mạng. Nếu thuốc nổ chưa bị ướt, chắc chắn hậu quả không thể tưởng tượng nổi, dù họ có khả năng lơn bằng trời, e rằng cũng phải bước theo Tư Không Hóa, thịt nát xương tam Lúc này mọi người xung quanh đều nháo nhào. Những người đứng dưới bãi Thiên Tràng đều tìm cách chạy lên cao, còn những người đứng trên sườn núi thì tấn công về phía bọn Khất Phương Cao.

Kim Thế Di là người đầu tiên xông ra khỏi đám lửa. Đường Hiểu Lan cởi phắt chiếc trường bào, sử đụng nội công tuyệt đỉnh múa tấm trường bào kêu lên vù vù, tựa như một chiếc thuẫn bài quét lửa ở hai bên ra, khi ông ta ra khỏi đám lửa thì tấm trường bào cũng cháy thành tro! Phùng Anh và Thống Thiền thượng nhân vội vàng chạy đến tiếp ứng, cho ông ta uống bách hoa ngọc lộ hoàn, thứ thuốc có thể giải hoả độc của chùa Thiếu Lâm.

Trong ánh lửa chỉ nghe Mạnh Thần Thông gầm lớn, xông thẳng ra như hung thần ác sát, y phát ra một luồng chưởng lực Tu la âm sát công tầng thứ chín, một luồng khí âm hàn hộ ở trên đầu chống lại độc hỏa, Mạnh Thần Thông bị nội thương nặng hơn Đường Hiểu Lan rất nhiều, nhưng vì có Tu la âm sát công hộ thể, cho nên y không đến nỗi vất vả như Đường Hiểu Lan.

Y xông ra cùng lúc với Đường Hiểu Lan nhưng lại khác hướng. Thống Thiền thượng nhân cả kinh sợ y nhân lúc hỗn loạn thì giết bừa một phen. Đường Hiểu Lan nhìn Mạnh Thần Thông rồi nói: "Y đã bị tôi đả thương ba kinh mạch dương, phía bên đó có Kim Quang đại sư và tân chưởng môn của phái Thanh Thành, dù y dám làm càn cũng chẳng làm gì được!" Chợt nghe Mạnh Thần Thông quát: "Tên tiếu tử Khấu Phương Cao nhà ngươi thật thâm độc, dám đốt chết luôn cả lão Mạnh ta đây. Ta đã sống hơn sáu mươi tuổi, đây là lần đầu tiên mới bị ám toán, hừ hừ, ta không giết chết tên tiểu tử nhà ngươi thì anh hùng thiên hạ sẽ chê cười." Chỉ thấy y nói xong mấy câu này thì đã leo lên vách núi cao mấy chục trượng, y chọn một con đường mạo hiểm nhất để xông về phía bọn Khấu Phương Cao. Đường Hiểu Lan thở dài: "Lão ma đầu này thật kiêu ngạo, chẳng chịu thiệt thòi tí nào. Y bị thương không nhẹ, nếu nổi giận nữa, dù cho có bế quan trị thương ngay tức khắc cũng chỉ có thể sống thêm nửa năm, thế mà y lại còn muốn động thủ với người ta!" Lúc này bọn người Đường Kinh Thiên cũng đã gần xông lên tới ngọn núi ấy, có vài cao thủ thị nội bị trúng Thiên Sơn thần mãng nên trận thế rối loạn. Khấu Phương Cao vốn muốn rút lui chợt thấy Mạnh Thần Thông xông tới, lại bảo muốn lấy mạng y, càng hoảng đến nỗi hồn phách tan biến, nào dám nấn ná ở lại.

Mạnh Thần Thông xông thẳng lên ngọn núi, vung chưởng đánh ngã vài tên ngự lâm quân, đám người ấy kêu gào chạy tứ tán. Đường Kinh Thiên nhắm về hướngKhấu Phương Cao, phóng ra một cây Thiên Sơn thần mãng, Khấu Phương Cao đã lăn xuống sườn núi, Thiên Sơn thần mãng bắn tới chạm vào người Mạnh Thần Thông, Mạnh Thần Thông cười lạnh: "Ngươi bắn đồ đệ ta bị thương, ta cũng cho ngươi nếm tên của ta!" Thế rồi hai ngón tay búng ra, cây Thiên Sơn thần mãng trở ngược hướng bắn về phía Đường Kinh Thiên, Phùng Lâm đang ở bên cạnh chàng, vội vàng đẩy chàng ra, vù một tiếng, cây Thiên Sơn thần mãng bay lướt qua giữa họ, Mạnh Thần Thông cười ha hả đuổi theo Khấu Phương Cao! Chợt ở sườn núi có hai người nhảy vọt ra, quát rằng: "Mạnh lão tặc, ngươi còn muốn chạy?" một người là Dực Trọng Mâu, một người là Tân Ẩn Nông.

Hai người này đều có thù sâu hận lớn với Mạnh Thần Thông. Họ biết chẳng phải là đối thủ của Mạnh Thần Thông nhưng cũng muốn liều mạng với y. Họ chỉ mong có thể kìm chân Mạnh Thần Thông trong chốc lát, chờ những cao thủ khác xông lên thì cùng nhau bắt Mạnh Thần Thông.

Phục ma trượng pháp của Dực Trọng Mâu cương mãnh phi thường, Tân Ẩn Nông lại là một danh gia kiếm thuật, nếu bình thường th