The Soda Pop
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211852

Bình chọn: 8.00/10/1185 lượt.

cảm thấy nhẹ nhàng nhưng hình như lại cảm thấy một nỗi phiền não sâu xa khác. Tựa như một người đột nhiên chẳng thấy hình bóng của mình thì không khỏi cảm thấy như đánh mất mở thứ gì đó.

Chợt có một bóng đen lướt qua người chàng một trượng, trong mưa gió trời đất mịt mùng, bóng đen ấy nhanh đến lạ thường, nếu chẳng phải Kim Thế Di tinh mắt thì chẳng thể nhìn thấy được. Kim Thế Di thất kinh, chợt hiểu ra, quát hỏi: "Cơ Hiểu Phong, là ngươi?" Cơ Hiểu Phong đành ngừng bước, quay đầu nói: "Kim đại hiệp, là huynh! Lần trước được cứu, Cơ mỗ xin đa tạ!" Kìm Thế Di nói: "Ngươi làm trò gì mà lén lút thế?" Cơ Hiểu Phong nói: "Tôi tìm sư phụ, tôi biết các người căm ghét ông ta, nhưng ông ta rốt cuộc cũng là sư phụ của tôi. Ông ta đã bị thương tôi không thể không tìm." Kim Thế Di nói: "Không ngờ Mạnh Thần Thông lại có một đồ đệ trung thành như ngươi, coi như y cũng được nhắm mắt." Cơ Hiểu Phong kinh hãi nói: "Huynh nói gì?" Kim Thế Di nói: "Không cần phải tìm nữa, sư phụ của ngươi đã chết! Y suốt đời không biết đã giết bao nhiêu người, nay bị kẻ thù giết cũng coi như ý trời, ngươi đừng nên đau lòng làm gì. Ngươi chạy cho mau, người của chùa Thiếu Lâm sắp trở lại, ta có thể tha cho ngươi, nhưng còn họ thì chưa chắc!" Nói đến đây quả nhiên từ xa nghe có nhiều tiếng bước chân.

Cơ Hiểu Phong vội vàng bỏ chạy, Kim Thế Di cũng chẳng muốn đụng đầu bọn người Phùng Lâm thầm nhủ: "Khi Cốc Chi Hoa trở về Mang Sơn, mình lại sẽ đến gặp nàng." Rồi phóng người lướt đi trong mưa.

Cốc Chi Hoa đang ngồi bên giường bệnh, lòng vốn đã nặng nề, lúc này trời mưa như trút nước thì càng đau lòng hơn, Tào Cẩm Nhi tựa như hồi quang phản chiếu, chợt gắng gượng ngồi đậy, dựa vào vách, hỏi: "Có tin tức gì chưa?" Cốc Chi Hoa nói:

"Chưa!" Tào Cẩm Nhi thở dài: "Tỷ chỉ lo không đợi được tin vui, nhưng lần này có Đường đại hiệp chủ trì, tỷ đã rất yên tâm. Điều tỷ không yên tâm là muội..." Cốc chi Hoa thất kinh, nói: "Sư tỷ không yên tâm điều gì?" Tào Cẩm Nhi ho mấy tiếng rồi trầm giọng nói: "Chi Hoa, tỷ muốn muội hứa hai chuyện, nếu không tỷ chết không nhắm mắt." Cốc Chi Hoa nói: "Xin chưởng môn sư tỷ căn dặn."

Tào Cẩm Nhi nắm tay nàng nói: "Việc thứ nhất, muội nhất định phải tiếp nhiệm chưởng môn, bổn phái có thể trùng hưng được hay không toàn trông vào muội đấy!"

Cốc Chi Hoa nói: "Điều này... điều này..." Tào Cẩm Nhi trợn mắt: "Muội... muội muốn làm tỷ thất vọng sao?" Cốc Chi Hoa nói: "Điều này...muội... muội sẽ cố gắng hết sức." Lúc này Tào Cẩm Nhi mới nở nụ cười, nói: "Được, thế mới là hảo sư muội của ta." Cốc Chi Hoa cho bà uống một ngụm nhân sâm, một hồi sau bà ta lại nói:

"Việc thứ hai, điều này... có lẽ ta đã làm khó muội, muội có chấp nhận hay không là tùy, nhưng ta... ta không thể không nói!" Cốc Chi Hoa nói: "Mong sư tỷ cứ căn dặn, dù chuyện khó đến mức nào, muội cũng không từ chối!" Tào Cẩm Nhi nói: "Bổn phái là một trong sáu chính đại môn phái, muội đã chấp nhận tiếp nhiệm chưởng môn, ta mong người coi trọng thân phân chưởng môn phái Mang Sơn, đừng qua lại với tên ma đầu kia nữa!" Tào Cẩm Nhi cố gắng nói ra một hơi rồi mở mắt nhìn nàng, ho không ngừng.

Cốc Chi Hoa nghe như thế thì biết bà ta muốn nói đến Kim Thế Di, bất giác vừa thẹn vừa giận đánh liều nói: "Sư tỷ yên tâm, suốt đời này muội không gả cho người ấy!" Nói xong thì nước mắt tuôn rơi, lòng đau như cắt! Tào Cẩm Nhi ho mấy tiếng thì mỉm cười nói: "Vậy tỷ đã yên tâm, song không gả cho người khác, điều đó cũng không cần..." Đang định nói tiếp thì chợt nghe có tiếng ồn ào trong mưa.

Tào Cẩm Nhi kinh ngạc hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Chả lẽ, chả lẽ Mạnh... Mạnh Thần Thông đã đánh tới nơi? Không, không thể có chuyện như thế? Muội... muội bảo Tâm Mai ra ngoài hỏi thử." Tuy Tào Cẩm Nhi bảo tin tưởng Đường Hiểu Lan, nhưng cuộc chiến hôm nay quan hệ quá lớn, bà ta đang lúc nguy cấp, vừa nghe có gió thổi cỏ lay thì càng không khỏi nghi thần nghi quỷ.

Cốc Chi Hoa chưa bước ra cửa thì nghe Bạch Anh Kiệt đã vào kêu lên: "Sư tỷ!" Tào Cẩm Nhi vội vàng nói: "Anh Kiệt, chuyện gì thế?" Bạch Anh Kiệt thở hổn hển nói: "Sư tỷ, chuyện mừng!" Tào Cẩm Nhi nói: "Chuyện mừng gì? " Bạch Anh Kiệt nói: "Mạnh... Mạnh Thần Thông chẳng thể sống nổi, Dực sư huynh của chúng ta đã đánh y một gậy!" Tào Cẩm Nhi ngẩn người ra rồi nói: "Có thật không?" Bạch Anh Kiệt nói: "Không sai tí nào, có người từ bãi Thiên Tràng về báo tin, Đường đại hiệp về ở phía sau!" Bạch Anh Kiệt là một trong các đệ tử Mang Sơn ở lại chùa Thiếu Lâm, y nghe tin cho nên vội vàng chạy vào báo, trong nhất thời cũng chẳng kể được kỹ càng, cho nên nói trước chuyện Dực Trọng Mâu đánh Mạnh Thần Thông một gậy, nghe ra có vẻ như Mạnh Thần Thông bị Dực Trọng Mâu đánh chết. Nghe y nói như thế trái lại Tào Cẩm Nhi không dám tin, bà lại mở to mắt, lẩm bẩm: "Thật không? Thật không?" nói chưa dứt thì chỉ thấy Phùng Lâm vội vàng chạy vào, cười ha hả nói:

"Tào chưởng môn, thù lớn của quý phái đã trả, Mạnh Thần Thông chẳng thể sống nổi!" té ra Phùng Lâm lo cho con gái, vừa thấy đại cuộc đã xong thì chạy về trước, bà nta ngại Cốc Chi Hoa cho nên