Teya Salat
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211544

Bình chọn: 8.5.00/10/1154 lượt.

chọn ngày lành cử hành điển lễ, nay bẩm cáo trước, đến lúc đó xin mời các vị trường bối quang lâm." Theo quy củ võ lâm, chưởng môn kế nhiệm phải để tang cho chưởng môn tiền nhiệm ba tháng, sau đó mới có thể chính thức tiếp nhiệm.

Thủ lĩnh của các phái nghe tin này thì đều mừng vì phái Mang Sơn đã có người kế nhiệm. Đường Hiểu Lan và Phùng Anh càng mừng hơn, Đường Hiểu Lan vuốt râu cười nói: "Năm xưa chúng tôi và Lữ Tứ Nương vào cung hành thích Ung Chính, chuyện xưa vẫn còn như hiện ra trước mắt, nay thấy đệ tử của bà tiếp nhậm chưởng môn, thời gian quả thật qua rất mau. Chúng tôi đều đã già cả!" Nhớ lại mối giao tình với Lữ Tứ Nương năm xưa, nhớ lại sự tích anh hùng thuở trước, Đường Hiểu Lan không khỏi vừa mừng vừa buồn.

Thủ lĩnh các phái thấy chùa Thiếu Lâm đã bình yên vô sự nên cũng lần lượt ra về, hẹn ngày cùng đến Mang Sơn chúc mừng, chỉ vì phái Thiên Sơn xa xôi, Đường Hiểu Lan để lại con trai và con dâu làm sử giả cho phái Thiên Sơn, sau này sẽ đếnMang Sơn dự lễ.

Lý Tâm Mai vốn cũng muốn xin mẹ ở lại cùng mình, nhưng Phùng Lâm không chịu, Phùng Lâm lấy cớ phái Thiên Sơn cứ ba năm phải khảo võ công một lần, năm nay lại tới lượt, muốn con gái trở về núi luyện kiếm. Phùng Lâm cười nói: "Thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, con và Cốc cô nương bên nhau đã lâu, cuối cùng rồi cũng phải chia tay, chi bằng cứ để một chút tình ý, sau này gặp lại, huống chi ba năm nay con đã sao nhãng luyện tập, cả Chung Triển cũng hơn con, con không sợ sau này hắn bắt nạt hay sao?" Lý Tâm Mai thẹn thùng đỏ mặt, nói: "Mẹ, mẹ lại cười con." Phùng Lâm nói: "Mẹ không nói đùa, dù Chung Triển trung hậu thành thực, nhưng con cũng phải luyện võ công cao cường hơn hắn!" Mấy năm nay Chung Triển nuông chiều Lý Tâm Mai, nhất là sau lần cùng trải qua hoạn nạn, tình cảm của haingười ngày càng tốt đẹp, Lý Tâm Mai đã thầm chấp nhận y. Cho nên nghe mẹ nóinhư thế thì nàng chỉ cảm thấy e thẹn chứ chẳng hề giận dữ. Nàng là người háo thắng, nghe mẹ nói khích thì nghĩ cũng có lý, vả lại Chung Triển cũng muốn nàng cùng trở về núi, Lý Tâm Mai đành nghe theo họ. Nàng không biết rằng Phùng Lâm sợ nàng biết tin Kim Thế Di vẫn còn sống cho nên mới hối thúc nàng trở về. Mấy ngày sau, đệ tử phái Mang Sơn đưa linh cữu của Tào Cẩm Nhi trở về Mang Sơn an táng, bọn Đường Hiểu Lan trở về Thiên Sơn, Lý Tâm Mai đành phải cáo biệt Cốc Chi Hoa, đôi bên quyến luyến không rời.

Khi chia tay, Lý Tâm Mai chợt khẽ nói: "Cốc tỷ tỷ, tỷ còn nhớ Lệ cô nương không?" Cốc Chi Hoa ngạc nhiên, nói: "Có phải muội bảo Lệ Thắng Nam không?"

Lý Tâm Mai nói: "Đúng thế. Muội biết trước kia nàng cùng Kim Thế Di ra biển, nhưng gần đây biểu ca của muội gặp nàng, hình như nàng coi phái Thiên Sơn là kẻ thù, cướp Du long kiếm của biểu ca muội, sau đó đã bị dì của muội đoạt lại. Lệ cô nương thật khó hiểu, có lúc hình như nàng đối với muội rất tốt, nhưng cũng có một lần lừa muội. Muội thấy nàng cũng chẳng có ý tốt với tỷ, giờ đây tỷ trở lại giang hồ, phải cẩn thận một chút." Lý Tâm Mai không biết rằng, Cốc Chi Hoa đã gặp Lệ Thắng Nam. Cốc Chi Hoa nghe nàng nhắc lại chuyện xưa thì lòng đau nhói, nàng cố kìm nén mà nói rằng: "Đa tạ muội, tỷ sẽ cẩn thận. Nhưng theo tỷ thấy, có lẽ Lệ cô nương sẽ không tìm đến tỷ nữa!" Bởi vì nàng nghĩ, mình đã đoạn tuyệt với Kim Thế Di, Lệ Thắng Nam đã hài lòng. Lý Tâm Mai hơi lấy làm lạ, hỏi: "Tại sao tỷ nghĩ như thế?"

Cốc Chi Hoa không muốn cho nàng biết Kim Thế Di vẫn còn sống, đáp bừa rằng:

"Không sao cả, tỷ và nàng chẳng có nợ nần gì, nàng còn tìm tỷ làm chi?" Cốc Chi Hoa nói như thế Lý Tâm Mai lại nghĩ sang mặt khác: "Đúng thế, Lệ Thắng Nam và Mạnh Thần Thông có thù oán, trước kia nàng căm hận Cốc tỷ tỷ, có lẽ là vì Cốc tỷ tỷ là con của Mạnh Thần Thông. Nay Mạnh Thần Thông đã chết, chắc là sẽ không gây phiền phúc cho Cốc tỷ tỷ!" Nàng sợ lại nhắc đến chuyện này khiến Cốc Chí Hoa buồn lòng cho nên lảng sang chuyện khác: "Cốc tỷ tỷ, chúc mừng tỷ sắp tiếp nhiệm chưởng môn, đáng tiếc muội không thể đến xem lễ. Có món quà nhỏ xin tặng tỷ. Một tấc lòng mong tỷ nhận lấy."

Rồi nàng lấy ra một cái tráp, nói tiếp: "Ở đây có một đóa Thiên Sơn liên, tỷ cứ giữ lấy để giành sau này." Cốc Chi Hoa thấy nàng khẩn khoản đành phải nhận rồi hai người gạt nước mắt từ biệt nhau.

Cốc Chi Hoa về núi chịu tang, tinh thần dần dần trở lại bình thường, trước đây nàng thường thấy hổ thẹn với đồng môn là vì chuyện của cha mình, nay cha nàng đã chết, khó tránh bức xúc một lúc, nhưng nay mọi việc đã qua tựa như mây đen đã qua, bầu trời trở lại trong xanh, vì thế mà nàng quyết tâm trùng chấn lại thanh oai của bổn môn để chuộc tội cho cha mình. Mặt khác cũng vì chuyện tình cảm riêng tư không như ý nên nàng quyết chí ở một mình. Bọn Dực Trọng Mâu thấy nàng ngày càng tốt hơn thì thầm mừng .

Chớp mắt ba tháng đã trôi qua, Dực Trọng Mâu chọn ngày mười lăm tháng tám làm ngày chưởng môn mới chính thức tiếp nhậm. Thiệp đã phát ra các nơi, chưởng môn các phái có người thì đích thân đến, có người thì không đến nhưng cũng sai đệ tử đến chúc mừng.

Ngày hôm nay phái Mang Sơn vu