Thiên Sơn là Hoắc Thiên Đô, Kiều Bắc Minh đã ghi những lời này trong bí kíp võ công.
Song nội công chính tông phải luyện từ gốc, muốn luyện đến cảnh giới cao nhất cũng phải mất đến ba mươi năm, không nhanh chóng có thành tựu như nội công của tà phái, cho nên Mạnh Thần Thông tuy biết tâm pháp nội công chính tông trong bí kíp nhưng chỉ trong vòng ba năm, đừng nói là y không có lòng nhẫn nại, dù có chịu luyện cũng khó được tinh thuần, song nếu y đem ra đàm luận thì có thể thao thao không ngớt.
Đường Hiểu Lan gật đầu: "Điều Mạnh tiên sinh nói chính là chỗ kém của tiểunhi, Đường mỗ rất khâm phục." Mạnh Thần Thông nói: "Đường chưởng môn đừng khách sáo." Đường Hiểu Lan nói: "Theo tôi thấy, nội công của lệnh đồ hình như là công phu quá chú trọng đến tẩy mao phật tủy, có dư bá đạo, không đủ vương đạo."
Đường Hiểu Lan chỉ dựa vào hiểu biết của bản thân để bình luận võ công của đối phương, không nói cặn kẽ như Mạnh Thần Thông, nhưng coi như cũng đã nói đúng chỗ, Mạnh Thần Thông cũng thầm phục, cho nên gật gù.
Tiếp theo Mạnh Thần Thông lại đàm luận Thiên Sơn kiếm pháp của Đường Kinh Thiên, bởi vì năm xưa Kiều Bắc Minh bại dưới kiếm của Trương Đan Phong, sau đó đã nghiên cứu mấy mươi năm, giả sử kẻ địch là Trương Đan Phong, Thiên Sơn kiếm pháp là do Trương Đan Phong chỉ điểm cho Hoắc Thiên Đô rồi Hoắc Thiên Đô mới sáng tạo ra, tuy không giống nhau hoàn toàn, vả lại trải qua hơn hai trăm năm, được người của phái Thiên Sơn cải tiến, nội dung phong phú hơn nhiều nhưng rốt cuộc cũng cùng một nguồn với kiếm pháp của Trương Đan Phong.
Chỉ nghe Mạnh Thần Thông thao thao bất tuyệt, tựa như nói ra mà chẳng cần suy nghĩ, chỉ ra đến mươi ba chỗ sơ hở trong Thiên Sơn kiếm pháp, tiếp theo là nói mười một điều tinh diệu trong kiếm pháp của Đường Kinh Thiên, Đường Kinh Thiên nghe mà trợn mắt há mồm, thầm bội phục. Mạnh Thần Thông hơi ngừng lại rồi mỉm cười, sau đó lại nói tiếp: "Kiếm pháp của lệnh lang tuy có mười chỗ sơ hở nhưng trong đó có chín chỗ sơ hở là do bản thân vẫn chưa luyện tới nơi, bởi vậy khuyết điểm thật sự của kiếm pháp chỉ có bốn chỗ mà thôi trong kiếm pháp của các phái các nhà vẫn có thể tính là hàng đệ nhất!" Đường Hiểu Lan nghe y khen thì trong bụng càng rầu hơn, ông ta chưa từng thấy những loại công phu mà Cơ Hiểu Phong sử dụng. Với khả năng của ông ta, có thể miễn cưỡng chỉ ra ưu điểm khuyết điểm nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể nói được mươi điều, so với hai mươi bốn điều mà Mạnh Thần Thông đã nói thì cách nhau đến một nửa. Mạnh Thần Thông cười: "Tiểu đồ chỉ theo tôi ba năm, võ nghệ vẫn chưa tinh, sơ hở chắc nhiều hơn mong Đường đại hiệp không tiếc chỉ giáo. Mạnh mỗ nguyện nghe cao luận. Ồ, sao Dường đại hiệp lại chần chừ? Đúng rồi, cuộc tỉ thí này của chúng ta còn thiếu người bình phán, có cần mời các vị đại sư võ học ra đây bình luận cho chúng ta một phen hay không?" Đường Hiểu Lan trầm giọng nói:
"Không cần. Mạnh tiên sinh hiểu biết rộng rãi, kiến học hơn người, Đường mỗ thấy không bằng tôi chịu nhận thua trận này." Ông ta vừa nói ra lời ấy, toàn trường đều thất sắc, có rất nhiều người thầm bất bình, trong cuộc tỉ võ thật sự thì con trai ông ta đã thắng, những tỉ võ bằng miệng thì ông ta lại thua, đó chẳng phải Mạnh Thần Thông đã chiếm tiện nghi rất lớn hay sao? Nhưng họ đã nói trước, cho nên mọi người tuy bất bình nên cũng đành chịu.
Mạnh Thần Thông nói: "Đường chưởng môn khiêm nhường, Mạnh mỗ rất lo lắng, hổ thẹn không dám nhận lời khen, chỉ đành đa tạ ông. Thôi được, bây giờ có thểbắt đầu cuộc tỉ thí thứ hai chưa?" Đường Hiểu Lan nói: "Mời Mạnh tiên sinh ra đề." Trong lòng thầm lo, không biết y lại giở trò gì để làm khó mình.
Mạnh Thần Thông kêu lên: "Dương sư đệ, đệ chuẩn bị xong chưa?" Dương Xích Phù nói: "Đã xong!" Chỉ thấy y bưng ra một cái mâm, trong cái mâm có một cái ly lớn, hai cái ly nhỏ, ly lớn thì chứa đầy nước, ly nhỏ thì trống không. Mọi người cảm thấy rất kỳ lạ, không biết những thứ này đùng để làm gì. Mạnh Thần Thông lấy ra một cái túi giấy nhỏ, xé ra trước mặt mọi người, đổ bột trong túi vào cái ly lớn, sau khi khuấy đều thì san ra hai cái ly nhỏ, dung lượng của hai cái ly nhỏ bằng với một cái ly lớn. Mạnh Thần Thông làm xong xuôi thì mới chậm rãi nói: "Loại bột trong chiếc túi này là do bảy loại thuốc độc hợp thành, sau khi uống xong thất khiếu sẽ chảy máu mà chết! Trận này tỉ thí dũng khí và đảm lượng, không biết Đường chưởng môn có đảm lượng cùng tôi uống cạn một ly hay không?" Không ai ngờ đến Mạnh Thần Thông lại đưa ra cách tỉ thí như thế này, ai nấy đều xôn xao bàn tán. Mạnh Thần Thông lại lạnh lùng nói: "Các vị đừng ồn, trước tiên hãy nghe tôi nói một lời." Giọng nói của y tuy không cao, nhưng mỗi chữ tựa như kim khí gõ vào nhau, át tiếng của tất cả mọi người.
Mạnh Thần thông cười lạnh nói: "Nếu nói đến thuốc giải độc, trong thiên hạ không có loại nào bằng Thiên Sơn liên, Đường chưởng môn lại có bích linh đơn bào chế từ Thiên Sơn liên, vả lại trận này là tỉ thí đảm lượng chứ không phải tỉ thí bản lĩnhgiải độc, Đường chưởng môn là người có tiếng tăm trong võ lâm, Mạ