Polly po-cket
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211831

Bình chọn: 8.5.00/10/1183 lượt.

nh mỗ cũng chẳng phải là hạng vô danh, thử hỏi trước mắt mọi ngươi, ai dám sau khi uống rượu độc mà mở mắt nhìn đối phương chết đi còn bản thân mình lại uống thuốc giải để mong được sống, không sợ anh hùng trong thiên hạ chê cười sao?" những câu ấy lợi hại vô cùng, cắt cả đường sống của Đường Hiểu Lan, ai nấy đều nhìn nhau chẳng nói lời nào. Chỉ nghe Mạnh Thần Thông lại cười ha hả: "Thật ra các vị cũng không cần lo lắng, tôi sẽ nói cho các vị hay, gói bột thuốc này gồm bảy thứ cực độc hợp thành, đó là khổng tước đảm, hạc đỉnh hồng, kim tàm trùng, hồng xà diên, đoạn trường hoa, hủ cốt thảo, hắc tâm liên, hễ trúng phải một trong bảy loại độc này nếu lập tức uống những loại thuốc giải như Thiên Sơn liên có lẽ sẽ giữ mạng được một giờ; bảy loại hợp thành mà lại pha trong rượu, trên đời này chẳng có thuốc nào giải nổi! Đây là cuộc tỉ thí công bằng nhất, tôi và Đường chưởng môn cùng uống thuốc độc, cùng chết một lúc không ai chiếm tiện nghi của ai!" Đường Hiếu Lan đã hứa trước, để mặc cho y ra đề, mà đề tài y đưa ra, tuy Đường Hiểu Lan khó tưởng tượng nhưng nghe ra lại rất công bằng, người kế bên Đường Hiểu Lan đều điên ruột, ai nấy cũng kinh hoảng nhìn Đường Hiếu Lan, lòng thầm kêu: "Hỏng bét, hỏng bét!" Thử hỏi Đường Hiểu Lan đã nói trước thì làm sao nuốt lời? Dương Xích Phù bưng cái khay đến trước mặt họ, Mạnh Thần Thông nói: "Nếu Đường chưởng môn không có đảm lượng, nhận thua cũng được. Vậy thì về sau Mạnh mỗ làm chuyện gì thì cũng mong Đường chưởng môn đừng để ý đế!" Đường Hiểu Lan đã thua một trận, nếu nhận thua trận này, tất nhiên trận thứ ba không cần đấu nữa, theo qui củ võ lâm, ông ta phải lập tức trở về Thiên Sơn, cho nên Mạnh Thần Thông mới nói như thế.

Đường Hiểu Lan chợt lên tiếng: "Không cần nhiều lời, ta sẽ chiều theo!" Giọng nói vẫn bình tĩnh như thường, thần thái trang nghiêm cực kỳ! Thống Thiền thượng nhân niệm một tiếng Phật hiểu rồi khẽ khen rằng: "Đường đại hiệp đúng là đại từ đại bi, đại nhân đại dũng. Tuy chưa xuống tóc nhưng đã có lòng Bồ Tát!" Đường Hiểu Lan biết nếu mình nhận thua, chẳng ai có thể chế phục nổi Mạnh Thần Thông, cho nên mới chấp nhận ôm nhau cùng chết với đại ma đầu để cứu võ lâm thoát khỏi một trận hào kiếp.

Đường Hiểu Lan chấp nhận uống thuốc độc mà chẳng hề do dự, Mạnh Thần Thông tựa như rất bất ngờ, mặt hơi biến sắc nhưng vẫn bình thản trở lại trầm giọng nói: "Đã như thế chúng ta bắt đầu ngay thôi. Đường chưởng môn, hai ly rượu độc này đều như nhau, để người khác khỏi bàn ra tán vào, xin mời ông chọn trước một ly."

Đường Hiểu Lan nói: "Tôi đương nhiên tin Mạnh tiên sinh." Rồi tiện tay bưng một ly trước mặt.

Mạnh thần Thông cũng bưng ly còn lại, hai người đứng đối diện nhau, Mạnh Thần Thông nói: "Đường chưởng môn, xin mời ông chỉ định một người phát hiệu lệnh, khi đếm một thì chúng ta cùng nâng ly, đếm tới hai thì chúng ta kề ly vào môi; đếm đến tiếng thứ ba thì chúng ta đổ rượu vào miệng, ông thấy có công bằng không?"

Đường Hiểu Lan nói: "Lệnh sư đệ đang ở trong sân,cứ để y phát hiệu lệnh." Thầm nhủ: "Nếu để bằng hữu của mình phát lệnh, chỉ e họ không thể kêu ra tiếng." Tuy Dương Xích Phù đã biết cuộc tỉ thí này sẽ xảy ra. nhưng y không ngờ Đường Hiểu Lan lại đồng ý, lúc này hoảng sợ đến nỗi sắc mặt tái xanh, vội hít sâu một hơi, một lát sau mới run run nói: "Một!" Cả hai người cùng nâng ly, các đệ tử chính phái phe Đường Hiểu Lan, có người lấy tay che mặt không dám nhìn, có người khẽ bật tiếng khóc.

Dương Xích Phù lại đếm "Hai!" Cả hai người Đường, Mạnh đưa chén rượu độc lên môi, Đường Kinh Thiên chấn động cõi lòng, hầu như muốn lấy Thiên Sơn thần mãng bắn về chén rượu, chàng vừa nảy ra ý nghĩ ấy thì chợt thấy ánh mắt của chamình trừng trừng, sáng như điện nhìn về phía mình! Đường Kinh Thiên bất giác giật mình, chỉ đành cúi đầu xuống.

Lúc này có đến ngàn ngươi nhưng tĩnh lặng như một thung lũng chết, tựa như có thể nghe được tiếng cây kim rơi xuống đất! Cuối cùng Dường Xích Phù trầm giọng kêu một tiếng "Ba!" Ngay lúc này, chợt thấy Mạnh Thần Thông cung tay trái, hai ngón tay búng ra keng một tiếng, chén rượu trong tay Đường Hiểu Lan rơi xuống đất về thành từng mảnh, rượu độc băng tứ tán, phát ra ánh lửa màu xanh lam, cỏ dại bị dính rượu độc đều lập tức khô quéo lại. Đường Hiểu Lan quát: "Thế là sao?" Nói chưa đứt thì Mạnh thần Thông đã ném chén rượu độc ra xa, cười khổ sở nói: "Quả nhiên Đường chưởng môn có đảm lượng, coi như tôi thua trận này!" Mạnh Thần Thông vốn cho rằng Đường Hiểu Lan không dám uống rượu độc, cho đến khoảnh khắc sinh tử, y nghĩ dù sao mình cũng đã thắng một trận, cuối cùng đã chịu lép, thà đấu một trận với Đường Hiểu Lan chứ không dám lấy mạng ra cá cược! Trong trận này Mạnh Thần Thông cứ lấn lướt tới, mọi người đều như có một tảng đá nặng ngàn cân trong lòng, cho đến lúc này nghe rõ Mạnh Thần Thông đã nhận thua thì mới thở phào.

Hiểu lan nói: "Tôi tưởng không cần tỉ thí trận thứ ba nữa, không ngờ Mạnh tiên sinh lại nhường trận này, Đường mỗ chỉ đành lại lãnh giáo Mạnh tiên sinh." Mạnh Thần Thông cười gượng nói: "Mạnh mỗ chỉ vì mu