ốn xem võ công tuyệt thế của Đường chưởng môn cho nên vẫn chưa muốn chết. Nếu lúc nãy hai người chúng ta cùng chết, tôi chẳng có được cái phước ấy." Câu này đương nhiên là tự giải vây cho mình, nhưng cũng cho thấy y muốn liều mạng cùng Đường Hiểu Lan.
Đường Kinh Thiên nói: "Con trả Du long kiếm lại cho cha." Đường Hiểu Lan cười nói: "Cũng được, đã gần hai mươi năm nay cha không dùng kiếm, hôm nay mới phá lệ vì Mạnh tiên sinh!" Mạnh Thần Thông nói: "Xin đa tạ, xin mời ban chiêu."
Đường Hiểu Lan nói: "Mạnh tiên sinh là khách, Đường mỗ nào dám vượt qua!" Mạnh Thần Thông nói: "Nếu thế xin... chỉ... giáo y kéo dài ba chữ này nghe rất chối tai, tựa như một cây dùi nhọn đâm qua màng nhĩ người ta, đó chính là môn công phu quái dị trong tà phái tên gọi Lịch thanh đoạt phách, tuy không bằng công phu Sư tử hống của Phật môn nhưng làm rối loạn tinh thần của đối phương. Những đệ tử chính phái công lực hơi kém đều chịu không nổi, vội vàng bịt lỗ tai.
Nội công, định lực của Đường Hiểu Lan hơn hẳn người khác, môn công phu bàng môn tả đạo đương nhiên chẳng làm tinh thần ông ta phân tán, nhưng ông ta cũng phải ngưng thần ứng phó, Mạnh Thần Thông nói đến chữ "giáo", đột nhiên hai chưởng chắp lại đẩy mạnh về phía trước, bề ngoài tựa như y thi lễ, nhưng đã ngầm dồn ra chưởng lực tầng thứ chín của Tu la âm sát công, vả lại hai chưởng cùng đẩy ra mạnh hơn lúc nãy gấp hai lần! Đường Hiểu Lan giật mình, nhưng thần sắc vẫn tự nhiên, ôm kiếm vái trở lại, thân hình vẫn không thay đổi, thối lùi ra sau ba bước, trong chớp mắt chỉ thấy chòm râu dài rung lên bần bật, ánh mắt lấp lánh, lạnh lùng nói: "Mạnh tiên sinh không cần nhiều lễ, Đường mỗ trả chiêu đây!" Du long kiếm rút soạt ra khỏi bao chậm rãi đâm về phía trước.
Nhát kiếm này tuy chậm nhưng hàm chứa biến hóa cực kỳ phức tạp ảo diệu, Mạnh Thần Thông biết nếu mình chỉ hơi nhúc nhích thì kiếm của đối phương sẽ đâm theo như hình với bóng, cho nên vẫn đứng yên giơ ngang chưởng trước ngực, mỉm cười nói: "Mạnh mỗ đã bày trò trước, Đường chưởng môn đừng khách sáo, cứ mặc sức ban chiêu." Cử chỉ tựa như rất ngạo mạn nhưng thực sự đứng dò yếu quyết võ học, lấybất biến ứng vạn biến.
Muốn đối phó vô loại kiếm pháp thượng thừa này của Đường Hiểu Lan chỉ có một cách như thế. Ngoại trừ hai vị Thái sơn bắc đẩu của võ lâm là Thống thiền thượng nhân và Kim Quang đại sư, tất cả những người khác đều lấy làm lạ, Giang Nam nói: "Đối đấu này đúng là kỳ lạ vô cùng, miệng thì khách sáo nhưng mắt thì mở to như đèn lồng, hai bên nhìn nhau mà vẫn chưa chịu mau mau động thủ, cứ người này đẩy người kia nhường. Thế là sao?" Một nữ đệ tử phái Nga Mi đứng bên cạnh bật cười, Trần Thiên Vũ liếc nhìn chàng: "Đệ hiểu cái gì, đừng nói càn!" Thật ra Trần Thiên Vũ cũng chẳng biết đang xảy ra chuyện gì, cho rằng Giang Nam càng nói thì càng sai, người ta sẽ nghĩ rằng chúng ta bất kính đi Đường đại hiệp.
Lúc này hai người Đường, Mạnh đều tập trung tinh thần, chẳng hề nghe thấy lời bàn tán của những người xung quanh. Đường Hiểu Lan vẫn đứng vữa vàng, khi cây kiếm còn cách ngực Mạnh Thần Thông ba thước thì đầu kiếm rung rung. Mạnh Thần Thông cũng hiên ngang giơ ngang chưởng trước ngực, thần sắc nặng nề vô cùng. Trải qua khoảng thời gian một tuần trà, Đường Hiểu Lan thấy trong ánh mắt của Mạnh Thần Thông có chút lo sợ thì đột nhiên đâm kiếm ra! Bởi vì hai bên công thủ đều sử dụng các loại võ công cao thâm nhất, bên ra tay tấn công trước nếu không tính toán chính xác, giành ngay ưu thế áp đảo từ ban đầu khi vừa mới tấn công thì thế thủ đương nhiên sẽ yếu đi, đối phương có thể thừa Cơ tấn công vào. Kiếm thuật của Đường Hiểu Lan đã đến cảnh giới cao nhất, chỉ thấy cây Du long kiếm lia lên không trung, múa ra một màn kiếm ảnh, chỉ trong vòng một chiêu đã tấn công vào ba mươi sáu đại huyệt của Mạnh Thần Thông. Chỉ nghe mấy tiếng loạt soạt vang lên liên tiếp, tiếp theo là một tiếng coong nghe rất rõ ràng, lần này thì cả Thống Thiền thượng nhân và Kim Quang đại sư cũng không nhìn thấy rõ, chỉ thấy Mạnh Thần Thông đã lộn người phóng ra. Đường Hiểu Lan đuổi gấp theo, ánh bạch quang như điện giáng vào lưng của Mạnh Thần Thông, cát chạy đá bay tựa như cuồng phong trỗi dậy. Nhất thời có hai người đều bị bao trùm bởi gió cát! Thống Thiên thượng nhân định thần, thở phào nói với Kim Quang đại sư: "Nguy thật, nhưng rốt cuộc Đường đại hiệp đã chiếm thượng phong!" Số là Mạnh Thần Thông lấy được nửa quyển bí kíp võ công, phần chủ yếu nhất là nghiên cứu cách đối phó Thiên Sơn kiếm pháp may mà chiêu này của Đường Hiểu Lan là do tổ sư Lăng Mạt Phong mới sáng tạo, lúc đó Kiều Bắc Minh đã chết được nhiều năm, Đường Hiểu Lan lại biến hóa thêm, nhân lúc Mạnh Thần Thông lộ vẻ hí hửng thì bất ngờ đánh ra. Quả nhiên khiến cho y luống cuống chân tay, nhát kiếm ấy đã cắt chòm râu của y, lại đâm rách đến bảy chỗ trên trường sam của y.
Nhưng Mạnh Thần Thông cũng rất ghê gớm, y tuy không biết chiêu này nhưng đã hiểu được nguyên lý của Thiên Sơn kiếm pháp, bởi vậy trong lúc nguy ng