Teya Salat
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211884

Bình chọn: 7.5.00/10/1188 lượt.

nh của chàng vốn cao hơn Cơ Hiểu Phong nhiều, nghĩ đến đây thì lập tức nảy ra một ý. Đường Kinh Thiên biết muốn thắng được kẻ địch thì phải lấy sở trường của mình để đánh sở đoản của kẻ địch, thế là thay đổi kiếm pháp, từ cực nhanh trở thành cực chậm, mỗi kiếm như treo một vật nặng ngàn cân, chàng chậm rãi đâm đông một kiếm, tây một kiếm. Cơ Hiểu Phong giật mình, chỉ cảm thấy áp lực trùng trùng từ bốn phương tám hướng dồn tới, dù bộ pháp của y nhẹ nhàng, tay chân lanh lẹ cũng không thể tiến sát tới gần Đường Kinh Thiên.

Trong vòng tám thước xung quanh Đường Kinh Thiên tựa như có một bức tường sắt dựng lên, mà bức tường sắt ấy không ngừng mở rộng ra ngoài, bao vây cả Cơ Hiểu Phong. Té ra Đường Kinh Thiên đã sử dụng Đại tu di kiếm thức, nội lực của toàn thân dồn ra mũi kiếm, bề ngoài tựa như chẳng tai hại bằng Truy phong kiếm thức nhưng kình lực ấn chứa sâu xa, dồn ra tựa như dòng sông ngầm. Khinh công của Cơ Hiểu Phong cao minh hơn Đường Kinh Thiên, nội công thì lại kém rất xa, lần này bị Đại tu di kiếm thức vây khốn, phải vùng vẫy như trong dòng nước siết, dù có bơi giỏi cũng khó thoát thân, chỉ hơi sơ sẩy thì họa giáng xuống đầu Cơ Hiểu Phong thấy không xong, thầm nhủ: "Mình thua cũng không sao, nhưng nếu bó tay chịu trói thì sư phụ cũng mất mặt, mình thua cũng phải thua cho vinh quang một chút." Đường Kinh Thiên từng bước ép tới, Cơ Hiểu Phong đột nhiên xông về phía kiếm của chàng tựa như liều mạng. Đường Kinh Thiên chưng hửng, bởi vì hai bên đã nói trước, trận tỉ thỉ này mỗi bên đại diện cho bổn môn ấn chứng võ công của đối phương, tuy nói binh đao vô tình, sống chết do trời nhưng Cơ Hiểu Phong tội không đáng chết, nếu giết y thì cũng hơi áy náy.

Kiếm thuật của Đường Kinh Thiên đã đến mức thu phát tự nhiên, ý niệm vừa động thì mũi kiếm lập tức trượt sang một bên, nào ngờ Cơ Hiểu Phong chính là muốn chàng như thế, nhân thời Cơ ấy, áp lực giảm xuống thì lập tức thí triển khinh công tuyệt đỉnh Nhất hạc xung thiên phóng vọt người lên, đồng thời thi triển công phu âm dương trảo.

Loại công phu âm dương trảo này, chân lực của hai chưởng là một nhu một cương, hai luồng lực đạo dẫn dắt lẫn nhau, tạo thành một vòng xoáy, đủ đế chế ngự tiềm lực của Đại tu di kiếm thức phát ra, nếu công lực của Cơ Hiểu Phong bằng năm thành của Mạnh Thần Thông, không những có thể hóa giải áp lực mà còn mượn lực đạo của Đường Kinh Thiên rồi dồn chàng vào chỗ chết. Đường Kinh Thiên liếc mắt lừa, tay trái đè dẫn xuống, xử ra năm phần chân lực, hay cho Cơ Hiểu Phong, y vừa phóng vọt người lên thì đồng thời cũng trong khoảnh khắc ấy đã tấn công Đường Kinh Thiên ba chiêu, ba chiêu này đều là võ công tà phái trong bí kíp của Kiều Bắc Minh, một là âm dương trảo, hai là Tồi tâm chưởng, ba là Huyền âm chỉ, Đường Kinh Thiên dùng bảo kiếm hộ thân, công lực của bản thân lại hơn y, không đến nỗi bị ám toán nhưng cũng hơi núng thế, trong chớp mắt đã để Cơ Hiểu Phong thoát đi.

Cơ Hiểu Phong đang hú hồn, định quay đầu lại trêu mấy câu, nào ngờ chưa đứng vững thì đột nhiên có một luồng ám kình xé gió bay tới, Cơ Hiểu Phong xoay người trên không trung, dù y né tránh lanh lẹ cũng trúng một cây Thiên Sơn thần mãng của Đường Kinh Thiên, lập tức rơi xuống đất.

Đó chính là: Chẳng phải trừ ma đã không sát thủ, vinh nhục sư môn

chuyện chẳng đùa. Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 48 sẽ rõ

Hồi Thứ Bốn Mươi Tám

Chưởng môn khéo dùng Thiên Sơn kiếm

Ma đầu đại triển Âm sát công



Thiên Sơn thần mãng là loại ám khí uy lực nhất, may mà Đường Kinh Thiên nương tay, vả lại Cơ Hiểu Phong lướt ra đến bảy tám trượng mới bị chàng bắn trúng, bởi vậy tuy bị thần mãng bắn trúng nhưng chẳng hề phạm đến xương.

Trong cuộc tỉ thí này Đường Kinh Thiên đã thắng, nhưng thắng cũng rất mất sức, chàng thầm kêu: "Hổ thẹn." Đường Hiểu Lan nói: "Thiên nhi, cho y một viên trích linh đơn." Cơ Hiểu Phong phóng vọt lên, nói: "Không cần người đưa, ta đã tự lấy, nói xong thì lấy ra một bình ngọc nhỏ, trong có mười mấy viên thuốc, y lấy ra hai viên rồi ném bình thuốc về cho Đường Kinh Thiên, cười rằng: "Đa tạ ngươi đã nương tay, ta không đám lấy nhiều, trả cho ngươi số còn lại." Té ra lúc nãy lướt sát tới người Đường Kinh Thiên đối chưởng, y đã móc bình ngọc này. Lúc đó Đường Kinh Thiên đang chú tâm ứng phó không ngờ đã mắc lỡm. Thế rồi chàng nhận lấy bình ngọc mà chẳng nói lời nào.

Mạnh Thần Thông điềm nhiên nói: "Hai người đã dốc hét sức, giờ đến lượt tôi lĩnh giáo tinh nghĩa võ học của Đường chưởng môn." Đường Hiểu Lan nói: "Mạnh tiên sinh không cần khách sáo, xin nhờ ông chỉ giáo võ công cho tiểu nhi trước."

Mạnh Thần Thông nói: "Cũng được, tôi sẽ ném gạch dẫn ngọc. Trước tiên nói về nội công của lệnh lang, theo tôi thấy y đã luyện đến thần khí hợp nhất, nhưng vẫn chưa luyện đến cảnh giới tam tượng quy nguyên." Đường Hiểu Lan thất kinh, không ngờ y lại rõ nội công tâm pháp chính tông của bổn môn như bàn tay. Số là năm xưa Kiều Bắc Minh đã đàm luận về nội công với tổ sư của phái