Snack's 1967
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212412

Bình chọn: 7.5.00/10/1241 lượt.

ưng cử động thì rất nhẹ nhàng, y dùng tư thể Đảo quyện chu đu người xuống ngó vào bên trong. Còn hai tên tùy tùng thì đứng ngay cái giếng trời được khảm pha lê ở giữa mái nhà nhìn vào. Kim Thế Di nằm phục bên cạnh bọn chúng, nhẹ nhàng gỡ một miếng ngói mà cả hai tên chẳng hề hay biết.

Kim Thế Di đã nghe bên trong có hai người đang đánh cờ, lòng thầm cười: "Hàn phu nhân cũng là bậc anh thư, sao hai tên ngốc này đứng trên giếng trời nhìn xuống mà bà ta vẫn không phát hiện?" Không ngờ vừa nhìn thì Kim Thế Di cũng thất kinh.

Té ra người đánh cờ với Cốc phu nhân là Phùng Lâm, điều đó khiến cho Kim Thế Di ngạc nhiên, Kim Thế Di định thần thầm nhủ: "Chả trách nào Cốc phu nhân chẳng hề giới bị, té ra Phùng Lâm đang ở đây!" nghe Phùng Lâm cười nói: "Cốc phu nhân, bà đi nước này thật lợi hại, đành phải đả kiếp với bà! (Chú thích: "đả kiếp" là một thuật ngữ trong cờ vây trong tình huống đôi bên có thể ăn quân nhau, quân của bên mình sau khi bị quân đối phương ăn, phải đợi một nước nữa mới có thể ăn lại quân của đối phương, bởi vậy nước này cần phải tìm chỗ tiêu hại của đối phương để tấn công làm cho đối phương mình phải ứng chiến, đây gọi là "kiếp") "Làm gì có kiếp để đả?"

Phùng Lâm nói: "Đừng vội, đừng vội, tôi đã tìm được rồi, tôi đả cho bà xem!" Bà ta vốn đang nắm mấy quân cờ trong bàn tay, khi nói đến chữ "đả" thì vung tay ném quân cờ. Công phu Trích diệp phi hoa của Phùng Lâm rất lợi hại, mỗi cánh hoa mỗi chiếc lá cũng có thể lấy mạng người ta, huống chi đó là những quân cờ rắn chắc hơn hoa lá nhiều, chỉ nghe bên tai có tiếng gió bay tới, hai quân cờ vây xuyên qua mái ngói trúng vào hai kẻ đang phục trên giếng trời, ầm một tiếng cả hai đều rơi xuống. Công việc của tên béo thì lại rất ghê gớm, thấy Phùng Lâm vung tay lên thì lập tức buông mũi chân, dùng đầu táng vào cửa, dù như thế nhưng mông của y vẫn bị một quân cờ đánh trúng, tuy da thịt dày nhưng như bị đao đâm vào.

Tên béo ấy gầm lớn: "Mụ già thật hiểm độc, ta liều với mụ!" Tiếng đến thì người đến, dây lưng vung ra đánh về phía Phùng Lâm, té ra dây lưng của y là một thanh nhuyễn kiếm bằng bạch kim.

Phùng Lâm cười nói: "Ta tưởng là ai, té ra là thương nhân Giả Hạo, lần mua bán này ngươi lỗ vốn chắc!" Nói xong cũng tháo sợi dây đai cuộn về phía tên béo, cười nói: "Đai tơ đổi đai vàng coi như cũng đã lời!" Té ra tên mập này họ Thương tên là Hạo, vì y tai to mặt lớn, lại họ Trương cho nên giang hồ đều tưởng y xuất thân từ giới phú thương, bởi vậy mới gọi y là Ác Thương Giả, hai tên tùy tùng là đồ đệ của y.

Phùng Lâm phất sợi dây đai tựa như rồng bay, kêu lên vù vù, uy lực còn dữ dội hơn thanh nhuyễn kiếm bằng bạch kim gấp ba lần, Giả Hạo chỉ có nước chống đỡ.

Kim Thế Di không muốn gặp Phùng Lâm, thầm nhủ: "Có lẽ phải hơn mười chiêu Phùng Lâm mới thu thập được tên béo này, mình nhân cơ hội đi xem thử Cơ Hiểu Phong giở trò gì, không biết y có tìm được ai hay không?" Kim Thế Di chạy về hướng phòng Cốc Chi Hoa, nhưng chỉ thấy cửa phòng mở toang, trước phòng đều có một ả nha hoàn, ánh mắt đờ đẵn, chẳng hề nhúc nhích tựa như tượng gỗ, đó đương nhiên là do Cơ Hiểu Phong bày trò. Kim Thế Di thầm nhủ: "Cơ Hiểu Phong quả nhiên là một tên lão tặc, đoán rằng phùng Lâm và Cốc phu nhân đến thì sẽ cứu người, tra hỏi trước, lúc đó y có thời gian tìm người." Kim Thế Di biết bọn nha hoàn chẳng nguy hiểm đến tính mạng cho nên phóng vào bên trong, không lâu sau thì nghe tiếng động. Chỉ nghe y lẩm bẩm: "Thật xui xẻo, chẳng thấy sư muội mà chỉ thấy hai kẻ bệnh hoạn." Kim Thế Di rất hiếu kỳ, thầm nhủ: "Sư muối mà Cơ Hiểu Phong vừa nói chắc là Cốc Chi Hoa. Mạnh Thần Thông đã sai Hạng Hồng và Hách Hạo đến nơi này dò thám, chả lẽ y vẫn chưa biết Cốc Chi Hoa mất tích" Tại sao Cơ Hiểu Phong nói có vẻ như cho rằng Cốc Chi Hoa còn ở nhà họ Cốc?" Bên trong phòng có hai cái giường, Trình Hạo nằm bên giường tay trái, Lâm Sinh nằm bên giương tay phải, còn có một ả nha hoàn bị điểm huyệt đạo, đó chính là người đã nói chuyện với Kim Thế Di lúc ban ngày. Cơ Hiểu Phong đưa mắt nhìn xung quanh thi lẩm bẩm: "Tìm không ra người cũng phải lấy một ít đồ, không thể đi tay không trở về." Rồi y lục trên người nha hoàn ấy lấy ra một tấm khăn tay, y trải ra rồi đưa lên mũi ngửi, cười rằng: "Thơm quá, thơm quá!" Cơ Hiểu Phong đang đeo mặt nạ da người, ả nha hoàn vừa sợ vừa thẹn, toàn thân run bần bật, mặt đỏ ửng lên.

Kim Thế Di thấy vẻ thẹn thùng của ả nha hoàn thì thầm cười: "Ai bảo ban ngày ngươi hung dữ với ta như thế, ta để cho ngươi nếm khổ thêm một lát. Chàng thầm cười nhưng lại phì lên một tiếng, Cơ Hiểu Phong quay đầu lại, chưa kịp nói ra chữ "ai" thì đã bị Kim Thế Di tóm lấy.

Kim Thế Di cười nói: "Ngươi lấy đồ của ta rồi lại đến đây trêu ghẹo nha hoàn nhà người, ta cũng cho ngươi nếm khổ." Rồi tiện tay lột mặt nạ và điểm luôn huyệt đạo của y.

Kim Thế Di đỡ Trình Hạo lên xem, miệng Trình Hạo phát ra tiếng khè khè, mắt trắng dã tựa như kẻ bị si ngốc, Lâm Sinh cũng như thế.

Kim Thế Di cả kinh, té ra hai người này cũng bị điểm huyệt đạo, loại công phu điểm huyệt này không có gì lạ, lạ