Teya Salat
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213421

Bình chọn: 8.00/10/1342 lượt.

Lý Tâm Mai và Chung Triển đâu.

Kim Thế Di ngẩn người, nhưng chàng lập tức đoán ra rằng Bạch Lương Ký sợ bị người ta phát hiện, không dám đưa Chung Triển và Lý Tâm Mai vào trong mà giấu họ trong xe ngựa để cho tên lái xe canh giữ.

Tên lái xe ấy đương nhiên cũng là ngự lâm quân cải trang, dẫu sao hai người Chung, Lý cũng đều bị điểm huyệt đạo, không sợ họ chạy thoát.

Kim Thế Di thầm nhủ: "Hãy nghe bọn chúng nói gì đã?" Chỉ nghe Bạch Lương Ký nói: "Hàn đại ca, việc này thật lạ, hôm nay đã là ngày thứ tư mà chẳng thấy bóng dáng bọn họ, có phải đã xảy ra chuyện gì không?" Người kia trầm ngâm rồi nói:

"Theo lẽ Thích Đạo An và Qui Tàng Tử có thể đối phó với Phùng Lâm, dù bọn họ gặp chuyện gì bất ngờ. Nhưng phía Tây Môn Mục Dã có đến mười ba người, ai nấy võ công cao cường, chả lẽ họ gặp phải bất trắc? Họ cũng đã nói rõ rằng sau khi chúng ta động thủ thì lập tức rút đi, trên đường đương nhiên sẽ gặp họ. Nhưng đến giờ này vẫn chưa thấy, việc này thật trái lẽ thường, tiểu đệ nghĩ mãi cũng không ra. May mà còn chỉ vài ba ngày nữa đến kinh sư, lúc đó chúng ta lại sẽ có cách khác." Bạch Lương Ký nói: "Tôi hơi lo..." Người kia nói: "Lo bọn họ bị Mạnh Thần Thông giết chết!" Bạch Lương Ký cười: "Mạnh Thần Thông thần thông quảng đại cũng không thể giết hết bọn họ, huống chi lão già Tây Môn đã trồng sẵn hoa A tu la ở xung quanh, tôi thấy lần này Mạnh Thần Thông thoát chết cũng là may mắn lắm." Người kia hỏi: "Vậy huynh lo gì?" Bạch Lương Ký nói: "Tôi lo bọn họ cố ý bỏ rơi chúng ta, có lẽ Tây Môn Mục Dã cũng đang nghĩ chúng ta gặp chuyện không may. Ít nhất tôi cũng lo bọn chúng sẽ phủi sạch công lao của chúng ta. Huynh nghĩ thử xem, hạng người như Tây Môn Mục Dã làm sao có lòng tốt? Y dã tâm bừng bừng, muốn giết hết nhân vật võ lâm trong thiên hạ để được hoàng thượng phong thưởng, sau này y không những là võ lâm chí tôn ngự phong, đại nội thị vệ và thống lĩnh ngự lâm quân cũng thuộc về y, lẽ nào y không cài người của mình vào? Hai người chúng ta chẳng thân thiết gì với y, chỉ e sau này khó tránh bị y chèn ép." Người kia nói: "Huynh lo lắng cũng có lý lắm. Chả trách nào y không màng đến bọn Tần Đại và Cẩn Thuần, cả Mạnh Thần Thông mà y cũng giết, tôi thấy đó không những là lấy công báo tư mà quan trọng hơn là y đố kị bản lĩnh của Mạnh Thần Thông, sợ sau khi hợp tác với Mạnh Thần Thông thì Mạnh Thần Thông sẽ được trọng dụng hơn." Bạch Lương Ký nói: "Tây Môn Mục Dã đương nhiên có ý đó, song hai người Cẩn Thuần và Tần Đại muốn lôi kéo Mạnh Thần Thông cho hoàng thượng, làm thế cũng chỉ phí công phí sức, Mạnh Thần Thông đúng là kẻ kiêu ngạo đệ nhất thiên hạ, y tuy một lòng muốn xưng bá võ lâm nhưng không thèm nhờ sức của triều đình. Có lẽ y cũng chẳng thèm nghĩ đến chuyện được hoàng thượng phong thưởng. Nếu y dễ đàng vào chum, tôi đã dùng lễ mời y cho hoàng thượng." Người kia đáp: "Dù thế nào đi nữa, chúng ta coi như đã gặp thuận lợi, Tây Môn Mục Dã còn có thể nói được gì, muốn phủi sạch công lao của chúng ta đâu có dễ, trừ phi y ám sát chúng ta." Bạch Lương Ký nói: "Chắc y không lớn gan như thế. Nhưng còn bốn ngày nữa mới đến kinh sư. Phái Thiên Sơn giao thiệp rộng rãi, chúng ta cẩn thận vẫn hơn." Kẻ kia cười rằng: "Đệ hãy yên tâm, xe ngựa dừng ở sân bên ngoài, tôi đã sớm sắp xếp, dù có ngọn gió thổi qua cũng không thể nào giấu được tai mắt chúng ta." Kim Thế Di nghe lén bọn chúng nói thì đã hiểu rõ mọi chuyện, thầm thất kinh nhủ rằng: "Té ra sau lưng Tây Môn Mục Dã còn có người ngoài, người đó chính là đương kim hoàn thượng. Té ra tên tiểu tử Càn Long còn lợi hại hơn cả người cha Ung Chính của hắn? Ung Chính chỉ thiêu cháy chùa Thiếu Lâm, nhưng còn Càn Long thì muốn bắt hết tất cả nhân vật võ lâm trong thiên hạ?" Kim Thế Di không hề sợ oai quyền của hoàng đế, nhưng chàng lại không thể không lo cho các nhân vật võ lâm chính phái, Cốc Chi Hoa là đệ tử của Lữ Tứ Nương, mà Lữ Tứ Nương là kẻ thù lớn nhất của hoàng gia, chỉ e bọn người Tây Môn Mục Dã không để cho nàng ẩn cư.

Lệ Thắng Nam cào tay chàng, khẽ nói: "Tuy tôi đem lại cho huynh phiền phức, nhưng huynh báo thù cho tôi cũng như là giúp Cốc Chi Hoa của huynh, chắc là huynh không trách tôi nữa chứ!" Nàng dùng Thiên độn truyền âm, công lực tuy không bằng Mạnh Thần Thông, Kim Thế Di nhưng trong vòng năm ba trượng thì dù cho bậc đại sư võ học nổi tiếng nhất cũng không thể nào biết được nàng đang nói gì.

Tiếng nói chuyện trong phòng càng lúc càng nhỏ, hai người này khi nói đến dã tâm của Tây Môn Mục Dã thì đều lo sợ, tựa như kề tai nhau mà nói. Kim Thế Di xua đuổi tạp niệm, ngưng thần lắng nghe, chỉ nghe được có tiếng động rất nhỏ bên ngoài.

Kim Thế Di chột dạ, chàng đã nghe có hai nhân vật võ công cực kỳ cao cường vào khách sạn, thầm nhủ: "Chả lẽ Phùng Lâm tới?" rồi tiếp theo lại nghe tiếng bước chân nặng nề, Kim Thế Di thầm kêu không ổn! Chàng đã biết hai người đó ôm một vật nặng nhảy qua tường, chàng lập tức nghĩ đến Chung Triển và Lý Tâm Mai ở trong xe ngựa, thầm nhủ: "Nếu Phùng Lâm thì không sao, là người khác thì hỏng bét?" thế rồi mới dùng Thiên độn truyền âm nói