ơn thần mãng thành hai đoạn, lại cười hì hì: "Quả nhiên là bảo kiếm? Từ lâu đã nghe Thiên Sơn có tam bảo, Thiên Sơn thần mãng đâm thủng sắt vàng, bảo kiếm chém sắt như bùn, nay quả nhiên bảo kiếm hơn một bậc?" khi nàng nói thì Băng Xuyên thiên nữ đã phóng tiếp ra baviên băng phách thần đạn, Lệ Thắng Nam lướt người, lúc đông lúc tây, ba viên băng phách thần đạn bay lướt qua người nàng, trong chớp mắt nàng đã nhảy bổ đến trước mặt Đường Kinh Thiên chỉ còn cách một trường.
Băng Xuyên thiên nữ sợ chồng thua thiệt, bèn rút phắt cây Băng phách hàn quang kiếm lập tức đánh ra một chiêu Băng hà dải đông, mũi kiếm vung lên từng điểm hàn quang! Đường Kinh Thiên chỉ dùng một cây kiếm bình thường nhưng chàng phát ra Truy phong kiếm thức, từng thức cứ dồn ra như sông dài biển rộng, uy lực cũng rất kinh người. Lệ Thắng Nam cũng không dám tiếp chiêu, chỉ nhờ thân pháp linh hoạt mà luồn qua lách lại trong màn kiếm! Đường Kinh Thiên sợ Lệ Thắng Nam cướp hai người Chung, Lý cho nên thi triển Truy phong kiếm thức chặn nàng lại, không để cho nàng đến gần họ. Kim Thế Di lập tức nắm cơ hội thi triển khinh công tuyệt đỉnh từ trong rừng nhảy vọt ra, tay trái nắm Lý Tâm Mai, tay phải nắm Chung Triển, trong chớp mắt đã lui vào rừng, đồng thời dùng công phu Thiên độn truyền âm nói với Lệ Thắng Nam: "Muội đừng nên làm càn, chỉ cần dụ họ đi là được. Chúng ta đợi nhau ở ngọn núi cách đây mười dặm." Lệ Thắng Nam nói: "Huynh cứ yên tâm!"
Kim Thế Di nói chỉ có mình Lệ Thắng Nam nghe, nhưng Lệ Thắng Nam lại mấp máy môi, Đường Kinh Thiên đứng đối diện nên đã nhận ra. Chàng quay lại thì chẳng thấy hai người Chung, Lý đâu cả. Đường Kinh Thiên kinh hãi, kêu lên lạc giọng: "Ôi chao,lại trúng kế điệu hổ li sơn nữa. Ả yêu nữ này có đồng đảng!" Lệ Thắng Nam cười khanh khách: "Đường thiếu chưởng môn, hôm nay coi như ngài đã không may mắn!"
Cây Du long kiếm đánh ra một chiêu Ngọc nữ xuyên châm, chiêu kiếm này nhanh như điện chớp. Đường Kinh Thiên hơi phân thần thì chỉ nghe soạt một tiếng, tà áo đã bị nàng đâm xuyên qua! Đường Kinh Thiên cả giận, đánh ra Truy phong kiếm thức nhanh như gió, cây Băng phách hàn quang kiếm của Băng Xuyên thiên nữ càng lợi hại hơn. Cây kiếm đánh một vòng tròn hóa thành một vòng hàn quang chụp xuống LệThắng Nam.
Lệ Thắng Nam cười nói: "Các người muốn đánh nhưng ta không thể chiều!"
Nàng cười chưa dứt thì đã lộn người ra cách đó ba trượng. Dù nàng khinh công trác tuyệt nhưng Đường Kinh Thiên vung kiếm nhanh như điện, soạt một tiếng đã rạch đứt đệm vai của nàng, may mà nàng có mang ngọc giáp bên trong chứ nếu không đã bị trọng thương.
Một mình Lệ Thắng Nam đấu với hai vợ chồng Đường Kinh Thiên thì không phải là đối thủ của họ nhưng khinh công của nàng nhỉnh hơn họ một bậc, nàng vừa thoát ra khỏi màn kiếm quang của họ thì trong chớp mắt đã vượt qua một ngọn đồi. Đường Kinh Thiên muốn cứu người, đoạt lại thanh bảo kiếm, đương nhiên vẫn bám theo, chỉ trong chốc lát mà người đã chạy rất xa. Kim Thế Di tìm một nơi rộng rãi đặt hai người Chung, Lý xuống bãi cỏ, chỉ thấy hai người tựa như đang ngủ say, hơi thở đều đặn, thoang thoảng mùi hoa tuyết liên. Kim Thế Di biết Đường Kinh Thiên đã nhét bích linh đơn vào miệng họ, hương hoa Ma quỷ đã được giải, nhưng họ vẫn hôn mê chưa tỉnh, rõ ràng đã bị điểm huyệt đạo. Kim Thế Di thầm nhủ: "Là thuật điểm huyệt của ai mà Đường Kinh Thiên không thể giải được?" Kim Thế Di nhìn kỹ, chợt chàng chột dạ, vội vàng xé mảnh áo phía sau lưng họ thì chỉ thấy ở dưới huyệt đại chủy của mỗi người đều có một dấu đỏ có kích cỡ như đồng tiền. Kim Thế Di giật mình, nhủ rằng: "Té ra kẻ được gọi là Hàn đại ca lúc nãy là người họ Hàn ở Trịnh Đô.
Thủ pháp điểm huyệt của nhà họ Hàn rất khác người, được gọi là "án huyệt", là dùng công phu Hồng sa thủ đè vào yếu huyệt của kẻ địch, chỉ có người họ Hàn mới có thể giải nổi.
Vả lại người dùng chưởng lực Hồng sa thủ để "án huyệt" cho nên hễ thời gian kéo dài thì dù cho huyệt đạo có được giải, nội lực cũng không thể khôi phục.
Kim Thế Di thầm nhủ: "Thủ đoạn này cũng thật độc ác, may mà gặp phải mình."
Té ra quyển bí kíp của Kiều Bắc Minh dung hợp sở trường của các phái chính tà, nửa bộ mà Kim Thế Di giật được chính là chuyên nghiên cứu phá giải các thủ pháp điểm huyệt âm độc. Nếu không gặp Kim Thế Di, Đường Kinh Thiên cũng đành bó tay. Chỉ có cách đưa họ về chùa Thiếu Lâm nhờ Thống Thiền thượng nhân dùng thần công tuyệt đỉnh đả thông kinh mạch cho họ, như thế chắc chắn sẽ trễ đến mấy ngày. Thống Thiền thượng nhân tuy có thể cứu giải nhưng chỉ e rằng ít nhất phải mất đến ba năm công lực. Kim Thế Di xem kỹ mạch tượng của Lý Tâm Mai, biết nàng không bị thương gì khác, thế rồi yên tâm. Lúc này chàng chợt có mấy phần thương cảm, nhớ lại những khi còn bên cạnh nàng, nhớ lại tấm chân tình của nàng đối với mình, tuy bản thân chàng không coi đó là tình yêu trai gái, nhưng tấm lòng của một nàng thiếu nữ vô tư hồn nhiên đủ khiến cho chàng suốt đời không quên.
Kim Thế Di cúi xuống, chỉ thấy Lý Tâm Mai tựa như đang ngủ say, Kim Th
