Ring ring
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3214462

Bình chọn: 8.00/10/1446 lượt.

ra nữa, nếu cứ để mặc cho kẻ địch dương oai diệu võ thì càng mất sĩ diện hơn. Lôi Chấn Tử đè vào chuôi kiếm, định bước ra chợt thấy có một thiếu niên mảnh khảnh cười hì hì chạy ra lớn giọng nói: "Chưởng môn phái Võ Đang là thân phận gì,ngươi đã bị thương mà còn dám khiêu chiến? Hừ, cả ta cũng không muốn chiếm tiện nghi ấy!" Chàng ta chính là Giang Nam.

Đồ Chiêu Minh nào để ý đến Giang Nam, y trợn mắt lạnh lùng mắng: "Ngươi là cái thứ gì mà nói càn như thế, cút đi cho mau, nếu không ta lấy mạng ngươi!" Giang Nam cười lớn nói: "Hay lắm, ta đang định nói với ngươi câu đó, ta đang chờ ngươi đâm tới, đâm nào, đâm nào! Nói mà không làm là con rùa rụt đầu!" Đồ Chiêu Minh cả giận, y làm sao giao chiến với một kẻ vô danh tiểu tốt, nhưng đã nói thế nên bị Giang nam chặn họng, không thể nào cãi lại được bởi vậy cả giận định dùng tay không bắt Giang Nam.

Y chưa kịp ra tay thì Giang Nam đã điểm mũi chân lao vút về phía y, cười hì hì nói: "Lão già khốn kiếp đã bị thương kia, Giang Nam này vốn không muốn chiếm tiện nghi của ngươi, nhưng ngươi huênh hoang tự đại, nhục mạ ta, ta biết có thắng cũng chả nó vinh quang gì nên cũng đành để cho thiên hạ anh hùng chê cười, ta phải dạy cho ngươi một bài học mới được!" Chàng ta tỏ ra như không thèm động thủ với Đồ Chiêu Minh. Nói thì chậm, sự việc lúc đó diễn ra rất nhanh, người đến tiếng đến, Giang Nam đánh ra một chiêu Tinh hà đảo quyện, kiếm quang từ dưới luồn lên, đâm vào yết hầu của Đồ Chiêu Minh.

Chiêu này của Giang Nam là chiều số tinh diệu trong Băng xuyên kiếm pháp, công lực của chàng tuy không cao nhưng đây là một chiêu bí ảo vô cùng, Đồ Chiêu Minh không kịp phòng bị nên thất kinh, vội vàng lướt người ra phía sau, Giang Nam cười ha hả, Đồ Chiêu Minh vừa lách người ra thì Giang Nam đã nhảy bổ tới, lúc này Đồ Chiêu Minh đã phòng bị, trở tay đánh lại một kiếm, quát: "Ngươi cười nữa đi!" chỉ nghe keng một tiếng, cây kiếm của Giang Nam bị đánh bật ra, chàng thối lùi ra sau mấy bước. Giang Nam kìm người lại rồi cười hì hì: "Lão già khốn kiếp, Giang Nam này vẫn cười đấy thôi! Ngươi làm gì được ta?" nhát kiếm vừa rồi của Đồ Chiêu Minh rất mạnh mẽ, y tường rằng Giang Nam không bị thương thì ít nhất cũng bị rơi kiếm, nào ngờ Giang Nam chỉ thối lui ba bước mà vẫn cười hì hì. Đồ Chiêu Minh giật mình:

"Tiểu tử này quả nhiên có mấy phần bản sự, mình không thể khinh thường!" Vốn là công lực của Giang Nam kém xa Đồ Chiêu Minh, nhiều nhất cũng chỉ được năm phần của y, nhưng Đồ Chiêu Minh trải qua một trận ác chiến, hai tay đều đã bị thương, công lực đương nhiên giảm xuống hai phần, lại thêm Giang Nam được Kim Thế Di truyền cho yếu quyết võ học thượng thừa, cho nên khi đỡ chiêu này chàng đã dùng tự quyết chữ "ngự" tránh thực lấy hư, lại ngự lực đạo của đối phương được hai phần, vì thế công lực của Giang Nam tuy không bằng đối phương cũng chỉ thối lui ba bước thì đã kìm được người.

Đồ Chiêu Minh hơi kinh hãi, bọn Trần Thiên Vũ càng thất kinh, họ nằm mơ cũng không ngờ rằng Giang Nam lại nhảy ra khiêu chiến với kẻ cường địch, lúc này thấy Giang Nam tiếp một chiêu chỉ thối lui ba bước, tuy họ bất ngờ nhưng rốt cuộc vẫn thấy chàng không bằng người ta, Trần Thiên Vũ lo lắng trong bụng, bàn với Đường Kinh Thiên: "Tên tiểu tử này thật không biết trời cao đất dày, cứ lấy tính mạng ra đùa giỡn, làm thế nào đây? Chi bằng bảo y nhận thua rồi chúng ta sẽ ra thay cho y vào."

Ý của Trần Thiên Vũ là muốn Đường Kinh Thiên ra tay cho Giang Nam, Đường Kinh Thiên có Du long kiếm và Thiên Sơn thần mãng binh khí và ám khí đều không thua đối phương, dẫu không thắng được thì ít nhất cũng không bại.

Đường Kinh Thiên nhìn vào trong trận rồi mỉm cười: "Trần huynh đừng lo, Giang Nam là người may mắn, chắc chắn sẽ không thua. Y đối phó kẻ cường địch tà phái như thế này chỉ e còn hiệu quả hơn cả chúng ta!" Trần Thiên Vũ nửa tin nửa ngờ, nhưng Đường Kinh Thiên đã nói như thế thì dù có ép cũng chẳng được bởi vậy chỉ đành xem tiếp.

Đồ Chiêu Minh tiến tới từng bước, nhưng Giang Nam rất lanh lẹ, sau bài học lúc nãy chàng không tiếp chính chiêu của y nữa, chỉ thấy chàng huơ chân mua tay, lúc thì lộn người tới đâm một kiếm, lúc thì nhảy vọt lên phun một bãi đờm vào mặt kẻ địch.

Chàng đã dùng thân pháp độc môn của Kim Thế Di, thân pháp này quái dị vô cùng, tuy đờm không thể đả thương người, nhưng nếu Đồ Chiêu Minh bị chàng phun trúng thì còn đâu mặt mũi?

Đồ Chiêu Minh tức giận vô cùng, đột nhiên kiếm pháp thay đổi, chỉ thấy bốn phương tám hướng đều là bóng dáng của y, trong chốc lát đã vây Giang Nam vào bên trong, Lôi Chấn Tử thấy thế thì kinh hãi, té ra Đồ Chiêu Minh cũng đi theo phương vị của Cửu cung bát quái để đánh ra bộ kiếm pháp này, mà Võ Đang kiếm trận cũng theo nguyên lý Cửu cung bát quái, trong Võ Đang kiếm trận thì mỗi người chiếm một phương vị, nhưng Đồ Chiêu Minh thì dùng thân pháp cực kỳ thần tốc di hình hoán vị,che kín phương vị lại tựa như chỉ có một người mà bày thành một kiếm trận. Tuy uy lực không bằng Võ Đang kiếm trận nhưng cũng đã là một môn công phu hiếm thấy, Lôi Chấn Tử tự thấy khôn