a Thiên Sơn, tuy chiếm được thượng phong lúc đầu cũng không thể đả thương được đối phương, đến ba chiêu cuối cùng thì A La tôn giả đột nhiên vừa công vừa thủ khiến Phùng Lâm không khỏi thầm khen.
Lúc này đao kiếm giao nhau âm thanh ngừng lặng, nhưng ngoại trừ Chung Triển và Lý Tâm Mai, những người khác đều căng thẳng. Té ra lúc này hai người đã tỉ thí bằng chân lực nội gia, ai lực mạnh thì thắng, lực yếu thì bại, lúc này Đường Kinh Thiên không thể sử dụng được kiếm, A La tôn giả cũng không thể thi triển thủ pháp tinh diệu được nữa. Sau một tuần trà chỉ thấy hai đối thủ đều hạ thấp người, té ra vì muốn chế ngự áp lực của đối phương cho nên cả hai đều thi triển thân pháp Thiên cân trụy, đầu gối đều lún sâu xuống đất. Tạ Vân Chân thở ra một hơi, nói: "Công lực của hai người tương đương nhau, không cần tỉ thí nữa." Băng Xuyên thiên nữ thi lễ với Tán Mật pháp sư rồi nói: "Làm phiền pháp sư cùng tôi bước ra hòa giải!" Tán Mật pháp sư nói: "Lời của nữ hộ pháp chính hợp với y bần tăng." Y lấy ra cây phất trần, Băng Xuyên thiên nữ lấy ra thanh băng kiếm, băng kiếm hất lên, phất trần mở rộng, đao kiếm đột nhiên tách ra. Chỉ nghe ầm một tiếng, Đường Kinh Thiên và A La tôn giả bật người dậy, ở dưới chân còn để lại hai cái lỗ sâu đến cả thước, lập tức bụi cuộn lên như mây mù, Đường Kinh Thiên hạ xuống cách chỗ cũ hai trượng, A La tôn giả hạ xuống cách chỗ cũ ba trượng mới có thể đứng vững được. Hai người đều như hai con gà trống bại trận, mặt xám ngoét, khí trắng trên đầu bốc cuồn cuộn. Đường Kinh Thiên tra kiếm vào vỏ, cung tay nói: "Thần công của đại sư trác tuyệt, bội phục, bội phục!" A La tôn giả đỏ ửng mặt, trả lễ nói: "Kiếm pháp của phái Thiên Sơn quả nhiên danh đồn không ngoa." Y ngập ngừng rồi đưa mắt sang Băng Xuyên thiên nữ thi lễ nói: "Bảo kiếm của nữ hộ pháp càng hiếm có trên đời, hôm nay tôi mới được mở rộng tầm mắt. Nếu có duyên sẽ gặp lại trên núi Mang Sơn, lúc đó sẽ xin được lãnh giáo nữ hộ pháp." Băng Xuyên thiên nữ mỉm cười: "Tôi nhất định sẽ đến, nhưng không dám nhận hai chữ lãnh giáo!" Tán Mật pháp sư nói: "Đã như thế, ngày sau sẽ gặp lại tại Mang Sơn. Xin tạm biệt!" Nói chưa dứt hai chữ tạm biệt thì hai người đã phóng vọt ra khỏi vườn hoa. Thân pháp của hai người này tuy kém hơn Cơ Hiểu Phong nhưng sau khi A La tôn giả trải qua một trận ác chiến mà khinh công vẫn còn ghê gớm như thế thì mọi người đều kinh hãi.
Lại nói kết quả tỉ thí giữa hai người, hai chân của Đường Kinh Thiên lún sâu vào đất đến hai tấc, khi tách ra, A La tôn giả phóng vọt ra xa hơn chàng một trượng mới đứng vững được, nhìn bề ngoài có thể nói đôi bên tám lạng nửa cân. Thực ra A La tôn giả hơi lép hơn. Té ra khi Băng Xuyên thiên nữ và Tán Mật pháp sư tách họ, luồng khí âm hàn của Băng phách hàn quang kiếm tuy không đả thương được A La tôn giả nhưng nhất thời y không thể thích ứng, bị khí lạnh dồn tới cho nên mới lùi xa hơn một trượng, bởi vậy trước khi đi lại còn khiêu chiến với Băng Xuyên thiên nữ.
Đường Kinh Thiên than rằng: "Thiên hạ thật rộng lớn, không biết có bao nhiêu cao nhân dị sĩ. Trước đây chúng ta coi võ học của trung thổ là tuyệt đỉnh, nay nghĩ lại thì đúng là ếch ngồi đáy giếng. Nếu hôm nay ta không có Du long bảo kiếm thì chỉ e đã bại trong tay tên phiên tăng này." Phùng Lâm cười nói: "Thiên nhi không cần coitrọng người khác như thế, võ công của tên phiên tăng này tuy ghê gớm nhưng so ravẫn còn kém xa cha con và chưởng môn hai phái Thiếu Lâm, Võ Đang." Băng Xuyên thiên nữ nói: "Con không biết Mạnh Thần Thông như thế nào, nhưng từ chuyện hôm nay có thể thấy, Tán Mật pháp sư và hai tên phiên tăng này chịu làm sứ giả, nghe y sai khiến, chắc là y có bản lĩnh hơn người, chúng ta phải cẩn thận mới được." Bọn Tạ Vân Chân thầm lo, họ mời các đại môn phái đến giúp đỡ, lúc đầu là tưởng chỉ đối phó một mình Mạnh Thần Thông, nay mới biết Mạnh Thần Thông đã ngầm lôi kéo nhiều cao thủ giúp mình. Lúc này Đường Kinh Thiên mới quay sang chào hỏi khách, nghe Tạ Vân Chân kể lại chuyện Mạnh Thần Thông đã đại náo võ lâm Trung Nguyên, Đường Kinh Thiên nói: "Té ra Mạnh Thần Thông muốn khiêu chiến với cả võ lâm Trung Nguyên, chả trách nào mà y sai đệ tử đến đánh cắp bảo kiếm, có lẽ y muốn làm chúng ta bẽ mặt, may mà bảo kiếm không bị mất, phái Thiên Sơn cũng giữ được thể diện." Chàng nói đến đây thì Băng Xuyên thiên nữ ho nhẹ một tiếng, Đường Kinh Thiên mới thấy sắc mặt của vợ mình có điều khác lạ. Đường Kinh Thiên ngẩn người ra, hỏi: "Có điều gì không đúng." Băng Xuyên thiên nữ cười khổ sở: "Tuy bảo kiếm không bị y đánh cắp nhưng ngọc hồ điệp trên đầu của muội đã mất!" Ngọc hồ điệp tuy không quý bằng bảo kiếm nhưng bị người ta đánh cắp cũng là chuyện mất mặt. Đường Kinh Thiên mới thấy ban nãy mình đã quá tự mãn, bất giác đỏ mặt, cười gượng: "Huynh khuyên mọi người không được khinh địch, cả bản thân huynh cũng phạm phải sai lầm ấy." Phùng Lâm nói: "Bản lĩnh trộm chó bắt mèo có đáng là chi, chúng ta đến Mang Sơn sẽ tính sổ với Mạnh Thần Thông." Tuy nói thế, bà ta đã thấy công phu của bọn Cơ Hiểu Phong, Tán Mật pháp sư và A La tôn giả,