lén lút như thế, hai người hãy về nói cho y biết ngày mười lăm tháng ba sang năm ta nhất định đến Mang Sơn lãnh giáo, bảo y không cần phái tên tiểu tặc hạ lưu đến đánh cắp đồ của Băng cung nữa." Khi Đường Kinh Thiên nói thì Băng Xuyên thiên nữ đã nháy mắt với chàng hai lần mà chàng chẳng hề phát giác. Tán Mật pháp sư mặt lạnh như băng, nói: "Trách nhiệm của ta chỉ là theo cao đồ của Mạnh tiên sinh đến gởi thư, Mạnh tiên sinh khiêu chiến với các người cũng được, muốn lấy báu vật của Băng cung cũng được, chuyện đó chẳng liên quan gì đến ta. Thí chủ, ngươi đã trách tiểu tăng quá nặng." Đường Kinh Thiên lúc này mới phát giác Băng Xuyên thiên nữ nháy mắt với mình thì khựng người lại, cười rằng: "Mong đại sư đừng hiểu lầm, tôi chỉ nói những lời này cho Mạnh Thần Thông nghe mà thôi." Lúc này dù có biện giải thêm cũng càng rối.
Phùng Lâm nói: "Đúng thế, Mạnh Thần Thông coi như cũng chẳng phải là hạng vô danh trên giang hồ, muốn khiêu chiến thì cứ quang minh lỗi lạc, không cần phải dùng thủ đoạn lén lút như thế." Bà ta lặp lại lời của Đường Kinh Thiên thì càng đổ dầu vào lửa. Tán Mật pháp sư chợt quay đầu lại, đối diện với Phùng Lâm, lạnh nhạt nói: "Không biết vào ngày mười lăm tháng ba sang năm nữ thí chủ có rảnh đến núi Mang Sơn không?" Phùng Lâm nói: "Thế nào?"Tán Mật nói: "Nếu nữ thí chủ chịu đến, lúc đó ta nhất định sẽ lãnh giáo vài chiêu." Y vốn muốn khiêu chiến với Đường Kinh Thiên, nhưng vì Đạt Ma giáo có giao tình với Băng Xuyên thiên nữ, bởi vậy mới khiêu chiến Phùng Lâm.
Băng Xuyên thiên nữ nháy mắt với chồng là vì không muốn kết oán với Tán Mật, không ngờ cuối cùng mọi việc đã đổ bể, trong lòng thầm kêu khổ, sợ rằng Phùng Lâm lại nói những lời khó nghe, may mà Phùng Lâm cũng biết thân phận của Tán Mật, thế rồi mới cười nói: "Chính vì tôi muốn gặp Mạnh Thần Thông nên mới đến Mang Sơn. Nếu đại sư có ý ban dạy, lúc đó tôi sẽ lãnh giáo đại sư." Băng Xuyên thiên nữ nói: "Tôi có một việc không hiểu, không biết có thể hỏi đại sư không?" Tán Mật pháp sư chắp tay nói: "Mời nữ hộ pháp cứ ban hỏi!" Băng Xuyên thiên nữ nói: "Đại sư là một cao tăng đắc đạo, không biết sao lại chịu làm sứ giả của Mạnh Thần Thông?" Tán Mật pháp sư thản nhiên nói: "Mọi người mọi chuyện trên đời đều có nhân quả, chuyên pháp đã thế, kiếp nạn khó thoát. Nữ thí chủ có công đức hộ trừ Phật giáo, tiểu tăng luôn kính ngưỡng, nữ thí chủ có giao tình với bổn phái, tiểu tăng cũng không quên, bởi vậy sẽ không chống đối nữ hộ pháp." Băng Xuyên thiên nữ vẫn còn thắc mắc nhưng không thể hỏi được nữa. Song từ lời của y, nàng có thể hiểu được sở dĩ y khiêu chiến với Phùng Lâm ở Mang Sơn là vì muốn tránh không giao chiến với Băng cung, đó cũng là tôn kính Băng Xuyên thiên nữ.
Không ngờ sóng trước chưa lặn thì sóng sau đã nổi lên. Tán Mật pháp sư vừa mới khiêu chiến xong thì tên phiên tăng kia lập tức cười ha hả, lớn giọng nói: "Ta thì chẳng có giao tình với ai cả, từ lâu đã ngưỡng mộ kiếm pháp của Thiên Sơn, ta đang muốn lãnh giáo Đường đại hiệp." Không đợi Đường Kinh Thiên đáp lời y đã rút soạt một thanh đao ra.
Té ra phiên tăng ấy là đệ tử của đệ nhất cao thủ ấn Độ, Long Diệp thượng nhân, pháp hiệu A La tôn giả, đã được vua Nê Bách Nhĩ mời, có ý đến làm khó Đường Kinh Thiên. Giờ đây vua Nê Bách Nhĩ là biểu huynh của Băng Xuyên thiên nữ, năm xưa vì Băng Xuyên thiên nữ mà đã cầm mười vạn quân đánh vào Tây Tạng, sau đó giao chiến ở một sơn cốc tại núi Hy Mã Lạp Nhã, các võ sĩ do Nê Bách Nhĩ mời đến đều thua trận, đại quân của phía Trung Quốc lại kéo đến, vua Nê Bách Nhĩ mới đành chấp nhận hòa ước, gióng trống thu binh. Tuy là thế, vua Nê Bách Nhĩ vẫn không thể nào quên thù hận đối với Đường Kinh Thiên, do đó mới mời A La tôn giả bảo y đến quyết đấu với Đường Kinh Thiên, A La tôn giả cũng đang muốn xem võ công của Trung Quốc thế nào, bởi vậy mới vui vẻ chấp nhận đến Trung Quốc.
Ý của A La tôn giả chủ yếu là muốn xem võ công của Trung Quốc, y thực sự không muốn liều mạng với Đường Kinh Thiên, song vì hứa với vua Nê Bách Nhĩ mới hải tìm cớ đến Băng cung tỉ thí với Đường Kinh Thiên, một là xem thử võ công của phái Thiên Sơn có điều gì đặc biệt; hai là bất luận thắng bại cũng có thể ăn nói với vua Nê Bách Nhĩ. Mạnh Thần Thông biết được chuyện này, y dùng thần công tuyệt đỉnh thu phục A La tôn giả, A La tôn giả cho rằng võ công của Mạnh Thần Thông còn cao hơn cả sư phụ mình, mong được theo y học hỏi, cho nên chấp nhận nghe y sai khiến, Mạnh Thần Thông sai y cùng Tán Mật pháp sư đến Băng cung, đối với A La tôn giả, đây cũng là một cái cớ hay.
Còn với một người có thân phận cao quý như Tán Mật pháp sư mà chịu lép vế làm sứ giả cho Mạnh Thần Thông cũng có một nguyên nhân khác. Vốn là Tu la âm sát công có nguồn gốc từ Mật Tông Ấn Độ, đã thất truyền từ giữa thời Minh đến nay, tính ra cũng được gần hai trăm năm. Tán Mật pháp sư một lòng muốn tìm lại võ công của bổn phái, Mạnh Thần Thông biết tâm ý của y, liền bảo y giúp mình, chờ đến khiđánh bại hết các đại môn phái, trở thành võ lâm chí tôn thì sẽ truyền Tu la âm sát công cho y.
Tán Mật pháp sư nghe
