Polaroid
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3214955

Bình chọn: 8.00/10/1495 lượt.

ta có liên quan hay không. Thư ở đây, ngươi hãy tự mở ra xem." Phùng Lâm cả giận, bước lên cười lạnh nói: "Hay lắm, các ngươi đến gởi thư hay đến ăn cắp? Phải chăng vừa là sứ giả vừa là kẻ trộm?" Tán Mật đại sư chắp tay nói: "A di đà Phật, xin nữ thí chủ ăn nói cẩn thận, tiểu tăng làm sao có thể đánh cắp đồ của người khác?" Phùng Lâm cười lạnh: "Đệ tử của Mạnh Thần Thông Cơ Hiểu Phong đã đánh cắp Băng phách hàn quang kiếm của người ta, các ngươi đi cùng y, chẳng phải là cùng một giuộc hay sao? Chả lẽ niệm nam mô thì có thể xóa sạch trơn?" Tán Mật đại sư hơi biến sắc. Băng Xuyên thiên nữ vẫn còn nghi ngại, bước lên nói: "Dù sao Băng phách hàn quang kiếm cũng đã lấy về được, đó là chuyện của Cơ Hiểu Phong, không cần truy cứu." Tán Mật pháp sư đỏ mặt, nói: "Bọn chúng ta thật sự không biết Mạnh tiên sinh nói gì trong thư, có lẽ Cơ Hiểu Phong đến đây vì lý do khác, mong các vị đừng làm khó y, trước tiên xem thư của Mạnh tiên sinh rồi nói tiếp." Y thấy Băng Xuyên thiên nữ đã lấy kiếm về thì nghĩ Cơ Hiểu Phong đã bị bắt, bởi vậy mới lên tiếng nói đỡ cho Cơ Hiểu Phong.

Băng Xuyên thiên nữ nói: "Đại sư yên tâm, nếu là người đi cùng đại sư, sao chúng tôi có thể làm khó y?" Băng Xuyên thiên nữ thấy Tán Mật đại sư tỏ vẻ tử tế thì đoán trong đó có nguyên nhân khác cho nên cũng khách sáo với y vài phần. Đường Kinh Thiên nghe tên phiên tăng ấy cười lạnh, thế là nhìn theo ánh mắt của y, chỉ thấy trong vườn có một tòa bạch tháp, đó là do mẹ của Băng Xuyên thiên nữ xây lên để cúng Phật dựa theo mẫu tháp Phật ở Nê Bách Nhĩ, tháp này cao hơn hai mươi trượng, tầng cao nhất có đỉnh như hình quả bầu, nhìn từ xa có thể thấy trên đỉnh có một cái tráp vuông, chắc là thư của Mạnh Thần Thông chứa trong cái tráp này.

Với bản lĩnh của Băng Xuyên thiên nữ và Đường Kinh Thiên, thi triển khinh công lên cái tháp chẳng phải chuyện khó, nhưng ít nhất phải mất một tuần trà mới lấy xuống được. Đường Kinh Thiên thầm nhủ: "Không biết bọn chúng đã lên bằng cách nào? Sao trong Băng cung có nhiều thị nữ mà chẳng ai phát giác ra. Dù mình lấy thư xuống, e cũng phải chậm hơn bọn chúng. Vả lại thân phận của mình là chủ nhân, theo lý phải tiếp khách chứ không nên rời khỏi đây. Hừ, rõ ràng là bọn chúng gây khó để cho mình."

Còn có một cách khác đó là bảo bọn thị nữ leo lên từng bậc rồi lấy thư xuống, nhưng như thế thời gian sẽ càng dài hơn, vả lại càng mất mặt hơn! Đường Kinh Thiên đang chần chừ thì chợt nghe Phùng Lâm cười lạnh: "Chỉ là đưa thư thôi sao? Mạnh Thần Thông là cái thứ gì mà dám vô lễ với phái Thiên Sơn như thế. Được, để ta xem y nói gì rồi sẽ tính sổ sau với các người." Nói xong thì tháo sợi dây cột đầu màu đỏ ném lên không trung.

Phùng Lâm tiện tay ném sợi dây xem rất nhẹ nhàng, nhưng thực sự bà ta đã ngầm vận Huyền công, dùng công phu Trích diệp phi hoa thượng thừa nhất, chỉ nghe tiếng loạt soạt vang lên, sợi dây cột đầu bay vút lên, trong chớp mắt chỉ thấy có một đường màu đỏ nhạt dưới ánh mặt trời, chỉ trong khoảnh khấc ánh màu đỏ cũng biến mất. Mấy mươi thị nữ trong Băng cung đều ngửa đầu nhìn lên trời, trong lòng thắcmắc không biết Phùng Lâm đang giở trò gì, chỉ thấy tên phiên tăng ấy mặt xám ngoét, chợt nghe tưng một tiếng, từ trên một đỉnh tháp có một vật rơi xuống nhanh như sao xẹt, ả thị nữ đứng gần đấy nhặt đưa cho Đường Kinh Thiên, té ra đó là một cái tráp nhỏ, trên cái tráp có cột một sợi dây thừng, sợi dây màu đỏ của Phùng Lâm thì buộc vào sợi dây thừng đó, tựa như Phùng Lâm kéo cái tráp từ trên đỉnh tháp xuống.

Tên phiên tăng thất sắc, té ra trong cái tráp có chứa thư của Mạnh Thần Thông do Cơ Hiểu Phong dùng khinh công tuyệt đỉnh móc trên đỉnh tháp. Còn Phùng Lâm thì dùng một sợi dây nhỏ kéo xuống, đó cũng giống như nội công thượng thừa Trích diệp phi hoa. Phùng Lâm trổ tài khiến tên phiên tăng tiu nghỉu.

Đường Kinh Thiên vạch hai ngón tay tựa như dao bén, mở cái tráp lấy bức thư ra, cái tráp này được đóng bằng gỗ đàn rất rắn chắc, Thiết chỉ thiền công của Đường Kinh Thiên tuy không bằng công phu Trích diệp phi hoa của Phùng Lâm nhưng cũng đủ kinh thế hãi tục. Tên phiên tăng thầm nhủ: "Chả trách nào ở Ấn Độ mình đã nghe nói Đường Hiểu Lan là đệ nhất cao thủ ở Trung Hoa, cả con trai của y cũng ghê gớm đến thế, quả nhiên là danh đồn không ngoa." Đường Kinh Thiên lấy bức thư cùng đọc với Băng Xuyên thiên nữ, trong thư viết rằng: "Kẻ hậu học trong võ lâm là Mạnh Thần Thông gởi thư đến chủ nhân của Băng cung. Từ lâu đã nghe kiếm pháp của quý phái cao cường, thần công trác tuyệt, lão phu muốn mở rộng tầm mắt cho nên mạo muội sai đệ tử đến mượn kiếm xem, ngày mười lăm tháng ba sang năm sẽ trả lại trước mộ của Độc tý thần ni phái Mang Sơn, cũng chính vì thế cho nên tôi mới mượn kiếm này." Mạnh Thần Thông nói thì rất khách sáo, nhưng Đường Kinh Thiên có thể hiểu đó là thư khiêu chiến của y, bất đồ lửa giận bốc lên, cười lạnh nói: "Mạnh Thần Thông quả thật quá ngạo mạn! Y tuy thần thông quảng đại, nhưng bảo kiếm của Băng cung chúng tôi không phải là đồ dễ lấy. Nhưng nếu y muốn tỉ thí với ta thì cũng không cần dùng thủ đoạn